Hứa Ngôn Từ của tôi
Ba ngày sau khi Lâm Tri Ý rời đi, cả Bắc Kinh bắt đầu cảm nhận được sự đáng sợ của Hứa Ngôn Từ khi mất kiểm soát.
Các cuộc họp cấp cao bị hủy liên tiếp.
Một giám đốc chỉ vì báo cáo sai số liệu đã bị anh ném thẳng tập tài liệu vào mặt ngay giữa phòng họp.
Giới đầu tư đồn nhau rằng thái t.ử nhà họ Hứa gần đây tâm trạng cực kỳ tệ, ai gặp cũng tránh như tránh b.o.m nổ chậm.
Nhưng chẳng ai biết…
Người đàn ông ấy mỗi đêm đều ngồi trong căn hộ tối om đến sáng.
Không bật đèn.
Không ngủ.
Chỉ nhìn chằm chằm vào đoạn chat cuối cùng của cô.
“Đừng tìm em.”
Ba chữ ngắn ngủi.
Như một nhát d.a.o cùn cứa vào tim anh không dứt.
Hứa Ngôn Từ chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ phát điên vì một người phụ nữ.
Anh gọi điện cho cô hàng trăm lần.
Không nghe máy.
Anh đến studio của cô.
Cửa đóng.
Anh cho người tìm khắp Bắc Kinh.
Không ai biết cô ở đâu.
Lâm Tri Ý giống như bốc hơi khỏi thế giới của anh.
Đêm thứ năm.
Mưa lại rơi.
Hứa Ngôn Từ ngồi trong xe bên dưới khu chung cư cô từng ở suốt cả đêm.
Ánh mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Điện thoại rung lên.
Là trợ lý.
hằng nguyễn
“Ngài Hứa, đã tìm được cô Lâm rồi.”
Anh lập tức ngồi thẳng dậy.
“Ở đâu?”
“Bệnh viện Nhân Hòa.”
Tim anh hụt mất một nhịp.
Khi Hứa Ngôn Từ lao tới bệnh viện, hành lang tầng ba đang hỗn loạn.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng đến khó thở.
Anh vừa xuất hiện đã nhìn thấy cô ngồi trước phòng cấp cứu.
Khuôn mặt cô trắng bệch.
Hai tay dính đầy m.á.u.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô như vậy, đồng t.ử anh co rút dữ dội.
“Ý Nhi...!”
Anh lao tới quỳ xuống trước mặt cô.
“Em bị thương ở đâu?”
Lâm Tri Ý ngẩng đầu.
Ánh mắt cô trống rỗng đến đáng sợ.
“Không phải em.”
Giọng cô run run.
“Là mẹ em…”
Hứa Ngôn Từ sững lại.
Lâm Tri Ý siết c.h.ặ.t t.a.y đến bật m.á.u.
“Hôm nay bà đi chợ về thì bị xe tông…”
“Bác sĩ nói mất m.á.u quá nhiều…”
Câu cuối cùng gần như vỡ vụn.
Cô vốn luôn mạnh mẽ.
Luôn bình tĩnh.
Nhưng giờ phút này, cô chỉ là một cô gái đang sợ hãi mất đi người thân duy nhất.
Hứa Ngôn Từ lập tức ôm lấy cô.
“Không sao.”
“Anh ở đây.”
“Đừng sợ.”
Lâm Tri Ý run lên trong lòng anh.
Suốt ba ngày qua cô luôn ép mình mạnh mẽ.
Một mình ký giấy phẫu thuật.
Một mình chạy khắp bệnh viện.
Một mình ngồi chờ ngoài phòng cấp cứu từ chiều đến giờ.
Cho đến khi nhìn thấy anh…
Bức tường cuối cùng trong cô hoàn toàn sụp đổ.
Cô bật khóc.
Nước mắt thấm ướt áo sơ mi anh.
Hứa Ngôn Từ ôm c.h.ặ.t cô hơn nữa, trái tim đau đến nghẹt thở.
Anh chưa từng thấy cô bất lực như vậy.
Cũng chưa từng hận bản thân như lúc này.
Nếu không vì chuyện giữa hai người…
Nếu anh không khiến cô đau lòng…
Thì những ngày qua cô đã không phải một mình chịu đựng tất cả.
Đúng lúc đó, cửa phòng cấp cứu mở ra.
Bác sĩ bước ra tháo khẩu trang.
“Người nhà bệnh nhân?”
Lâm Tri Ý lập tức đứng bật dậy.
“Mẹ tôi sao rồi?”
“Đã qua cơn nguy hiểm.”
Cô gần như khuỵu xuống.
Hứa Ngôn Từ vội đỡ lấy cô.
Bác sĩ nhìn hai người:
“Nhưng bệnh nhân cần nghỉ ngơi dài ngày. Ai là người chăm sóc chính?”
Lâm Tri Ý còn chưa kịp mở miệng, Hứa Ngôn Từ đã đáp ngay:
“Tôi.”
Cô quay sang nhìn anh.
Ánh mắt phức tạp.
Đêm đó.
Lâm Tri Ý ngủ gục bên giường bệnh của mẹ.
Hứa Ngôn Từ ngồi cạnh cô suốt cả đêm.
Anh nhẹ nhàng kéo áo khoác đắp lên người cô.
Ánh mắt dừng lại trên gương mặt tiều tụy ấy rất lâu.
Ba ngày không gặp.
Cô gầy đi rõ rệt.
Trong lòng anh đau như bị ai xé toạc.
Rạng sáng.
Lâm Tri Ý mơ màng tỉnh dậy.
Cô phát hiện mình đang tựa vào vai anh.
Mà Hứa Ngôn Từ… đã ngủ mất.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh ngủ trong trạng thái mệt mỏi đến vậy.
Cằm lún phún râu xanh.
Áo sơ mi nhăn nhúm.
Ngay cả bàn tay vẫn còn siết c.h.ặ.t t.a.y cô như sợ cô biến mất.
Lâm Tri Ý lặng người.
Khoảnh khắc ấy…
Cô bỗng nhận ra.
Người đàn ông này thật sự yêu cô.
Yêu đến mức đ.á.n.h mất cả kiêu ngạo của mình.
Nhưng đúng lúc đó.
Điện thoại của Hứa Ngôn Từ sáng lên.
Một tin nhắn hiện ra trên màn hình khóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Là từ cô gái trong vụ scandal hôm trước.
“Hứa tổng, em đang ở dưới nhà anh. Em nhớ anh.”
Không khí như đông cứng.
Lâm Tri Ý nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy.
Sắc mặt từng chút trắng bệch.
Trái tim vừa mềm xuống…
Lại bị kéo thẳng xuống vực sâu lần nữa.
Anh nhìn xuống màn hình điện thoại.
Đồng t.ử co rút dữ dội.
“Không phải như em nghĩ.”
“Câu này anh nói bao nhiêu lần rồi?”
Lâm Tri Ý bật cười.
Nụ cười nhạt đến đau lòng.
“Lần nào cũng không phải em nghĩ.”
“Lần nào cũng chỉ là hiểu lầm.”
“Hứa Ngôn Từ… anh thật sự nghĩ em dễ lừa như vậy sao?”
“Anh chưa từng lừa em.”
Anh đứng bật dậy.
Giọng nói hiếm khi xuất hiện sự hoảng loạn.
“Anh đã cắt đứt với cô ta từ hôm đó.”
“Anh thậm chí còn không biết cô ta tới nhà anh.”
“Ý Nhi.... anh thề....”
“Đủ rồi.”
Cô ngắt lời anh.
Mắt đỏ hoe.
“Em mệt lắm rồi.”
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng khiến trái tim anh đau đến nghẹt thở.
Hứa Ngôn Từ bước tới muốn ôm cô.
Nhưng Lâm Tri Ý lại lùi về sau.
Động tác né tránh ấy khiến anh c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Cô nhìn anh rất lâu.
Rồi khẽ hỏi:
“Anh có biết điều đáng sợ nhất trong tình yêu là gì không?”
“Không phải phản bội.”
“Mà là em đã bắt đầu mất niềm tin vào anh.”
Không khí trong phòng bệnh gần như đông cứng.
Hứa Ngôn Từ chưa từng sợ hãi điều gì.
Nhưng giờ phút này…
Anh thật sự hoảng rồi.
“Lâm Tri Ý.”
Anh gọi tên cô.
Giọng thấp đến khàn đặc.
“Đừng nhìn anh như vậy.”
Ánh mắt cô lúc này quá xa lạ.
Xa lạ đến mức anh cảm thấy nếu mình buông tay, cô sẽ biến mất mãi mãi.
Lâm Tri Ý quay mặt đi.
Nước mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.
“Em đã từng nghĩ…”
“Chỉ cần anh yêu em là đủ.”
“Nhưng em phát hiện, yêu một người quá nổi bật thật sự rất mệt.”
“Hứa Ngôn Từ, em không muốn mỗi ngày đều phải đoán xem bên cạnh anh có bao nhiêu người phụ nữ đang nhìn chằm chằm vị trí của em.”
Cổ họng anh nghẹn lại.
Bởi vì anh biết cô nói đúng.
Thế giới của anh quá phức tạp.
Quá nhiều cám dỗ.
Quá nhiều người nhòm ngó.
Anh luôn nghĩ chỉ cần mình không động lòng là đủ.
Nhưng anh quên mất…
Người bị tổn thương nhiều nhất vẫn luôn là cô.
Lâm Tri Ý lau nước mắt.
Giọng nhẹ bẫng:
“Chúng ta dừng lại đi.”
Câu nói ấy như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim anh.
Sắc mặt Hứa Ngôn Từ trắng bệch.
“Anh không đồng ý.”
“Không cần anh đồng ý.”
“Em không yêu người khác.”
Cô nghẹn giọng.
“Nhưng em cũng không còn đủ sức yêu anh nữa.”
Lần đầu tiên trong đời, Hứa Ngôn Từ cảm thấy bất lực.
Anh có thể khiến cả giới thương trường cúi đầu.
Có thể mua được bất cứ thứ gì.
Nhưng lại không giữ nổi người mình yêu.
Lâm Tri Ý xoay người rời đi.
Khoảnh khắc cô bước ngang qua vai anh...
Hứa Ngôn Từ bỗng siết c.h.ặ.t cổ tay cô từ phía sau.
Bàn tay anh run dữ dội.
“Đừng đi.”
Giọng anh khàn đặc.
Mang theo sự van xin chưa từng có.
“Anh sửa.”
“Em muốn anh làm thế nào anh cũng sửa.”
“Anh sẽ công khai em.”
“Anh sẽ cắt sạch mọi mối quan hệ.”
“Anh sẽ từ bỏ tất cả những thứ khiến em bất an.”
“Chỉ cần em đừng bỏ anh.”
Tống Dư đứng im.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cô biết anh yêu cô.
Biết rất rõ.
Chính vì biết…
Nên mới càng đau.
Nếu anh không yêu cô, cô đã có thể dứt khoát rời đi.
Nhưng người đàn ông này lại dùng tất cả chân thành để giữ cô lại đúng lúc cô tuyệt vọng nhất.
Lâm Tri Ý khẽ nhắm mắt.
Giọng nói rất nhỏ.
“Nhưng em sợ.”
“Sợ sau này sẽ càng yêu anh hơn.”
“Sợ đến lúc đó… em sẽ không còn đường lui nữa.”
Hứa Ngôn Từ từ phía sau ôm lấy cô thật c.h.ặ.t.
Anh vùi mặt vào mái tóc cô.
Hơi thở nóng bỏng run rẩy bên tai.
“Không cần lui.”
“Anh làm đường cho em.”
“Chỉ cần em còn muốn nhìn anh…”
“Anh sẽ bò cũng bò đến bên em.”
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng.
Nhưng khoảng cách giữa hai người…
Vẫn như bị màn sương mù dày đặc bao phủ, chẳng ai biết liệu có thể thật sự bước qua được hay không.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com