Hứa Ngôn Từ của tôi
Mùa đông năm ấy trôi qua rất chậm.
Sau tất cả những hiểu lầm, giày vò và chia ly, cuối cùng Hứa Ngôn Từ và Lâm Tri Ý cũng
học được cách yêu một người bằng sự dịu dàng thay vì tổn thương.
Không còn những lần lạnh lùng quay lưng.
Không còn những đêm thức trắng vì chờ tin nhắn của đối phương.
Cũng không còn ai cố chấp giữ lòng tự trọng đến mức đ.á.n.h mất người mình yêu nhất.
Buổi chiều cuối năm, tuyết đầu mùa rơi rất nhẹ.
Lâm Tri Ý vừa tan làm đã nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đậu trước cửa công ty.
Hứa Ngôn Từ tựa người bên cửa xe, áo măng tô đen phủ dài tới đầu gối, trong tay còn cầm một ly trà nóng.
Thấy cô đi ra, ánh mắt anh lập tức dịu xuống.
“Lạnh không?”
Anh bước tới, quàng khăn cho cô theo thói quen.
Lâm Tri Ý ngẩng đầu nhìn anh, bật cười:
“Anh biết bây giờ toàn công ty em đều gọi anh là gì không?”
“Hửm?”
“Chồng mẫu mực.”
Hứa Ngôn Từ nhướng mày, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.
“Nói sai rồi.”
“Vậy là gì?”
“Là người yêu em nhất.”
Lâm tri Ý bật cười thành tiếng.
Hơi thở trắng mỏng tan ra giữa trời tuyết.
hằng nguyễn
Cô vòng tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp ấy.
“Ngôn Từ.”
“Ừ?”
“Em từng nghĩ… hai chúng ta sẽ không đi được đến hôm nay.”
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Anh cũng từng nghĩ vậy.”
Anh cúi đầu, ch.óp mũi khẽ chạm vào má cô.
“Cho nên bây giờ mới thấy may mắn.”
May mắn vì người anh yêu vẫn ở đây.
May mắn vì cô chưa từng thật sự buông tay anh.
Một tháng sau.
Hứa Ngôn Từ cầu hôn Lâm Tri Ý ở đúng nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên.
Không có truyền thông.
Không có màn hình LED hay pháo hoa rực rỡ.
Chỉ có ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê cũ, tiếng nhạc piano dịu dàng và bó hoa hồng trắng cô thích nhất.
Anh mặc sơ mi trắng đơn giản, đứng trước mặt cô, trong tay cầm chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ rất lâu.
Hứa Ngôn Từ vốn là người cao ngạo.
Thế nhưng lúc quỳ xuống trước cô, bàn tay anh lại run rất rõ.
“Ý Nhi.”
Giọng anh khàn khàn.
“Trước đây anh luôn nghĩ chỉ cần mình đủ mạnh thì sẽ giữ được mọi thứ.”
“Nhưng gặp em rồi anh mới hiểu…”
“Yêu một người không phải là giữ c.h.ặ.t.”
“Mà là học cách dịu dàng với người đó.”
Ánh mắt anh đỏ hoe.
“Anh không dám hứa mình hoàn hảo.”
“Nhưng anh có thể hứa…”
“Cả đời này chỉ yêu em.”
Lâm Tri Ý nhìn người đàn ông trước mặt mình.
Người từng khiến cô đau lòng nhất.
Cũng là người đã bất chấp tất cả để học cách yêu cô đúng cách.
Cô chậm rãi đưa tay ra.
“Em đồng ý.”
Khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo vào tay cô, Hứa Ngôn Từ gần như thở phào nhẹ nhõm.
Anh đứng dậy ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Ôm rất lâu.
Giống như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cô sẽ lại biến mất khỏi cuộc đời anh, cô bị anh
ôm đến bật cười.
“Anh siết c.h.ặ.t quá…”
“Không buông.”
Anh vùi mặt vào cổ cô, giọng thấp đến khàn đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cả đời này cũng không buông.”
Lễ cưới diễn ra vào đầu xuân.
Hoa anh đào nở dọc theo con đường dẫn vào lễ đường ven biển.
Lâm Tri Ý mặc váy cưới trắng, tay cầm bó hoa linh lan, từng bước đi về phía người đàn ông
đang đứng chờ mình dưới ánh nắng.
Hứa Ngôn Từ nhìn cô đến thất thần.
Đôi mắt anh đỏ lên ngay khoảnh khắc cô bước tới gần.
Bạn bè phía dưới lập tức cười ồ lên.
“Chưa gì đã muốn khóc rồi à?”
Hứa Ngôn Từ chẳng thèm để ý.
Anh chỉ nhìn cô.
Trong mắt anh lúc ấy, dường như cả thế giới đều không còn tồn tại nữa.
Chỉ còn người con gái anh yêu.
Khi cha cô đặt tay cô vào tay anh, Hứa Ngôn Từ siết c.h.ặ.t đến mức đầu ngón tay run lên.
Anh khàn giọng:
“Con cảm ơn.”
“Con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.”
Lâm Tri Ý nhìn anh bật cười.
“Anh căng thẳng thế làm gì?”
“Vì anh sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ đây là mơ.”
Cô im lặng vài giây.
Sau đó kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh trước mặt tất cả mọi người.
“Không phải mơ.”
“Em ở đây.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp lễ đường.
Hứa Ngôn Từ cúi đầu hôn cô thật sâu.
Nụ hôn dịu dàng kéo dài giữa tiếng sóng biển và gió xuân mềm mại.
Ba năm sau.
Buổi tối.
Trong căn nhà nhỏ ngập mùi thức ăn và ánh đèn vàng ấm áp, Lâm Tri Ý nằm dài trên sofa
xem phim. Hứa Ngôn Từ đang đứng trong bếp nấu ăn, người đàn ông từng lạnh lùng kiêu
ngạo ngày nào giờ lại thành thạo việc bếp núc đến mức đáng kinh ngạc.
“Ông xã.”
“Ừ?”
“Em muốn ăn dâu.”
“Anh rửa cho em rồi.”
“Muốn anh đút cơ.”
Hứa Ngôn Từ bật cười bất lực.
Anh mang đĩa dâu đi tới, ngồi xuống cạnh cô, há miệng c.ắ.n một quả, sau đó lười biếng tựa đầu lên vai anh.
“Ý Nhi.”
“Hửm?”
“Anh có hối hận vì yêu em không?”
Anh nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta muốn chìm đắm cả đời.
“Không.”
“Gặp em là chuyện tốt đẹp nhất cuộc đời anh.”
Tần Noãn cong môi cười.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa đầu năm nở rực cả bầu trời.
Hứa Ngôn Từ cúi đầu hôn lên môi cô thật khẽ.
“Sau này…”
“Dù tóc bạc hay già đi…”
“Anh vẫn sẽ yêu em như ngày đầu tiên.”
Lâm Tri Ý vòng tay ôm lấy cổ anh.
“Vậy anh phải nhớ lời đấy.”
“Ừ.”
“Anh hứa.”
Lời hứa ấy kéo dài rất lâu.
Dài bằng cả một đời người.
Và cuối cùng, tình yêu của họ cũng có được cái kết đẹp nhất.
Không phải vì định mệnh hoàn hảo.
Mà vì sau tất cả tổn thương, họ vẫn chọn ở lại bên nhau.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com