Lúc tôi tìm thấy Nguyễn Thanh Du, cậu ấy đang ngồi im lặng bên vệ đường bán tranh.
Ánh đèn đường mờ nhạt kéo cái bóng của cậu ấy trải dài trên mặt đất.
Người qua đường bước đi vội vã, chẳng ai buồn dừng chân nán lại vì những bức tranh của cậu.
Chắc là cảm nhận được có người dừng bước, Nguyễn Thanh Du khẽ ngước mắt lên nhìn tôi.
Lông mi cậu ấy rất dài, rủ bóng mờ nhạt xuống gò má.
Đôi mắt đen láy, nhưng lại chẳng có lấy một tia sáng.
Nhìn thấy người đến là tôi, cậu ấy hơi sững sờ. Suy cho cùng, tôi cũng từng là một trong số những kẻ đã bắt nạt cậu.