Tôi không có cách nào vào ký túc xá nam, chỉ đành đứng dưới lầu dặn dò cậu ấy hết lần này đến lần khác:
"Phải ngủ sớm dậy sớm nhé, nếu ở ký túc xá có ai bắt nạt cậu, cậu nhất định phải nói cho tôi biết. Cậu bây giờ là người của tôi rồi, không ai có quyền tùy tiện tổn thương cậu đâu, biết chưa?"
Nguyễn Thanh Du khẽ cười: "Cậu nói rất nhiều lần rồi, tôi biết mà."
Lời tuy nói vậy, nhưng trên mặt cậu không hề có chút qua loa hay mất kiên nhẫn, vẫn ngoan ngoãn đứng một bên lắng nghe.
Tôi vẫn rất lo lắng.
Trong cốt truyện, Nguyễn Thanh Du ngay năm nhất đại học đã phải nghỉ học để trở thành chim hoàng yến của Lục Miện.
Tôi sợ cậu ấy lại bị bắt nạt, sợ cậu ấy sẽ trở thành bộ dạng như trong sách.
Khoa Tài chính và khoa Mỹ thuật cách nhau không xa lắm.
Mỗi ngày Nguyễn Thanh Du đều đứng chờ tôi ở cửa lớp học.
Sau đó, chúng tôi cùng nhau đi ăn cơm.
Lúc đầu, mọi người thấy Nguyễn Thanh Du chờ tôi ngoài cửa đều vô cùng kinh ngạc.
Tôi chỉ tuyên bố với họ rằng, Nguyễn Thanh Du là người của tôi, không ai được phép ức h.i.ế.p cậu ấy.
Bọn họ không tin.
Hình tượng kẻ bám đuôi si tình của tôi đã ăn sâu bén rễ, không ai tin tôi lại đi che chở cho cái gai trong mắt Lục Miện.
Nhưng suốt một tuần liền, chúng tôi cùng ăn cơm, cùng rèn luyện thể thao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Họ dần không còn nghi ngờ gì nữa.
Chỉ là vẫn có người cho rằng, đợi đến khi Lục Miện lên tiếng, tôi sẽ lại ngựa quen đường cũ.
Tôi bỏ ngoài tai tất cả những lời bọn họ bàn tán.
Thích hắn ta chỉ là thiết lập của cốt truyện.
Trong tình huống bình thường, có ai lại đi thích một tên tâm thần với nội tâm u ám vặn vẹo cơ chứ?
09
Nguyễn Thanh Du luôn đến chờ trước cửa lớp tôi từ rất sớm.
Nhưng hôm nay, tan học rồi tôi lại không thấy cậu ấy đâu.
Đứng đợi tại chỗ hai mươi phút.
Tôi quyết định đi tìm.
Trong lòng dâng lên nỗi bất an lờ mờ, bước chân không ngừng tăng tốc.
Quãng đường đi bộ mười phút, tôi chạy thục mạng rút ngắn chỉ còn một nửa.
Tôi tìm khắp các phòng học, phòng vẽ của cậu nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Điện thoại cũng không gọi được.
Tôi sốt ruột đi lại vòng quanh.
Thậm chí đã mường tượng ra viễn cảnh tồi tệ nhất trong đầu.
Mãi cho đến khi, cuối hành lang xuất hiện một bóng dáng gầy gò.
Cậu ấy ngược sáng bước về phía tôi.
"A Diên? Sao cậu lại..."
Tôi kéo Nguyễn Thanh Du lại, dò xét toàn thân cậu ấy một lượt, may mà trên người không có vết thương nào.
Cậu ấy cũng chạy đến đây, trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt hơi đỏ, nhưng tai thì đỏ bừng đến mức như rỉ m.á.u.
Tôi mới kịp nhận ra, vì quá lo lắng nên tôi đã nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu ấy từ lúc nào.
"Cậu đi đâu thế! Tôi tìm không thấy cậu, điện thoại cũng không gọi được."
Có lẽ vì quá gấp gáp, giọng điệu của tôi hơi nặng nề.
Nguyễn Thanh Du rủ mắt xuống, hàng mi dài che khuất đôi mắt.
"Tôi bị người ta chặn đường, nên mới đến trễ một chút, nhưng lúc tôi đến trước lớp thì không thấy cậu đâu, định gọi điện thoại thì máy lại hết pin."
Tôi lập tức chú ý đến câu nói "bị người ta chặn đường".
"Ai? Cậu nói cho tôi biết, tôi đi..."
Cậu ấy vội kéo cánh tay tôi, giọng điệu ôn hòa: "Không sao đâu, bọn họ không làm gì được tôi, tôi là người của cậu, tôi sẽ tự bảo vệ mình, sẽ không để bản thân bị thương đâu."
Tôi nhờ người điều tra những kẻ đã chặn đường Nguyễn Thanh Du.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.