Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Đam Mỹ

Chương 3



 

Trên mặt Nguyễn Thanh Du không có nét gì là khuất nhục, chỉ bằng một câu nói nhẹ bẫng, cậu đã bán mình cho tôi.

 

Có lẽ thấy tôi mãi không lên tiếng, cậu ấy bắt đầu chùn bước.

 

"Đương nhiên, nếu cậu cảm thấy không tiện..."

 

Tôi lắc đầu: "Tôi bằng lòng."

 

Trên mặt cậu ấy lộ vẻ kinh ngạc, tôi cũng ý thức được câu nói của mình vừa rồi hơi ngốc nghếch.

 

Nguyễn Thanh Du đang bàn bạc giá cả với tôi, còn tôi thì nói cứ như đang thề non hẹn biển vậy.

 

Mặt tôi nóng ran, mỉm cười giải thích với cậu ấy:

 

"Tôi đã chọn mua cậu thì nhất định sẽ chi trả tiền viện phí cho mẹ cậu. Đương nhiên, với tôi mà nói đây vốn là một món hời, cậu là một thiên tài, tương lai một bức tranh của cậu không biết sẽ bán được bao nhiêu tiền đâu."

 

Trong cốt truyện, Lục Miện đã dùng những phương thức nhục nhã nhất để ép Nguyễn Thanh Du phải cúi đầu trước hắn.

 

Để có được khoản viện phí đắt đỏ cho mẹ, cậu đành cam nguyện trở thành con chim hoàng yến trong l.ồ.ng của Lục Miện.

 

Cậu ấy từ bỏ việc học, từ bỏ niềm đam mê hội họa lớn nhất đời mình.

 

Bị giam cầm trong biệt thự của Lục Miện, trở thành món đồ chơi nhẫn nhục chịu đựng.

 

Kể từ đó, Nguyễn Thanh Du không bao giờ cầm cọ lên nữa.

 

Cậu mất đi hy vọng, cạn kiệt nhiệt huyết, sống lay lắt như một cái xác không hồn.

 

Đúng như ý nguyện của Lục Miện, cậu bị kéo từ trên chín tầng mây xuống thẳng vũng bùn lầy lội.

 

Tôi kèm nén cảm xúc, vỗ vỗ lên bờ vai gầy guộc của cậu: "Cho nên, nếu tôi đã mua cậu, cậu nhất định, nhất định phải vẽ ra những tác phẩm tuyệt vời nhất nhé."

 

Đôi mắt Nguyễn Thanh Du ánh lên ý cười, khóe môi khẽ cong lên.

 

Cậu ấy thực sự rất đẹp, hệt như một thiếu niên hoàn mỹ bước ra từ truyện tranh.

 

Tôi không hiểu, ánh trăng vằng vặc sáng ngời như vậy, tại sao lại có kẻ muốn kéo nó xuống vực sâu.

 

Ánh trăng sinh ra là để treo cao trên bầu trời đêm.

 

06

 

Tôi thanh toán viện phí cho mẹ Nguyễn Thanh Du, rồi dẫn cậu ấy về nhà.

 

Thiếu niên bước vào môi trường xa lạ mà chẳng hề câu nệ, thản nhiên như đang tản bộ trong sân nhà.

 

Cậu ấy mặc bộ quần áo rẻ tiền, đứng trong căn nhà trang hoàng lộng lẫy, phú quý nhưng không có chút gì mất tự nhiên.

 

Lưng thẳng tắp, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh.

 

Trông cậu ấy còn ra dáng chủ nhân hơn cả cô đại tiểu thư là tôi đây.

 

Tôi sắp xếp cho cậu ấy ở căn phòng ngay cạnh phòng tôi, với lý do mỹ miều là để tiện giám sát xem cậu ấy có ngoan ngoãn vẽ tranh hay không.

 

Khi tôi quyết tâm muốn cứu vớt cậu ấy, tôi cũng đã ý thức được sức mạnh khổng lồ của cốt truyện.

 

Tôi sợ chỉ cần mình lơ là một chút, cậu ấy sẽ lại trở thành con chim hoàng yến của Lục Miện.

 

Nên tôi muốn giữ cậu ấy bên cạnh để tiện bề để mắt tới từng phút từng giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Con người khi nhận nuôi một con vật nhỏ đều sẽ có trách nhiệm với sức khỏe, tâm trạng và tương lai của nó.

 

Nguyễn Thanh Du là một con người.

 

Tôi đã mua cậu ấy, thì tôi phải chịu trách nhiệm với cậu ấy.

 

Tôi đ.á.n.h giá cậu từ trên xuống dưới.

 

Thiếu niên cao hơn tôi nửa cái đầu, chắc chưa đến một mét tám.

 

Vóc dáng gầy gò, đôi vai xương xẩu nhô lên chống đỡ lớp vải áo mỏng manh, trông bộ quần áo cứ rộng thùng thình.

 

Quá gầy.

 

Tôi thầm thở dài trong lòng.

 

Chim hoàng yến trong tiểu thuyết thì gầy yếu xanh xao mới khơi dậy lòng thương xót.

 

Nhưng vị họa sĩ vĩ đại tương lai của tôi thì không cần thế.

 

Cậu ấy phải cao lớn, vạm vỡ, để người khác không thể dễ dàng ức h.i.ế.p hay cưỡng ép.

 

07

 

Nguyễn Thanh Du ăn rất ít, bữa sáng chỉ dùng một bát cháo nhỏ.

 

Tôi cau mày nhìn cậu ấy ăn từng miếng cháo nhỏ, liền bóc một quả trứng luộc trắng nõn thả vào bát cậu.

 

Cậu ấy không thích ăn, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết quả trứng.

 

Tôi đúng lúc đưa tới ly sữa bò, Nguyễn Thanh Du chạm phải ánh mắt mong chờ của tôi, đành một hơi uống cạn sạch.

 

Ăn xong, tôi kéo Nguyễn Thanh Du ra vườn hoa tiêu thực.

 

Vườn hoa được chăm sóc rất tốt, cây cối xanh tươi, đủ loại hoa kiều diễm vươn mình nở rộ đón ánh mặt trời.

 

Hương cỏ cây thoang thoảng lẫn trong sương sớm khiến tinh thần vô cùng sảng khoái.

 

Nguyễn Thanh Du hẳn là cũng thích cảm giác này.

 

Đôi mắt cậu hơi nheo lại, vẻ mặt tuy vẫn nhàn nhạt nhưng cũng có thể nhận ra sự thư giãn.

 

Ánh nắng ban mai rọi xuống người, ấm áp, nhưng hơi ch.ói khiến mắt chưa kịp thích ứng.

 

Tôi đưa tay che nắng, nhìn ngược sáng về phía cậu.

 

Mái tóc ngắn mềm mại rủ xuống trán, đường nét gương mặt dịu dàng, ánh mặt trời mạ lên người cậu một viền vàng rực rỡ, thoạt nhìn vô cùng êm đềm.

 

"Bạn học Nguyễn, có muốn đ.á.n.h cầu lông không?"

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Thời tiết đẹp thế này, người có tiền thường sẽ chọn chơi golf hay cưỡi ngựa nhỉ?

 

Tôi không biết nữa.

 

Mục đích chính của tôi là muốn kéo cậu ấy đi vận động rèn luyện thân thể, đáng tiếc là mấy môn thể thao cao cấp kia tôi lại chưa có cơ hội tiếp xúc.