Nhưng nếu cậu ấy không bị kéo xuống bùn lầy, liệu cậu còn có thể yêu kẻ đã bạo hành mình không?
03
Lúc xe sắp rời đi, qua lớp kính cửa sổ, hình như Nguyễn Thanh Du đang nói gì đó với tôi.
Khẩu hình của cậu ấy là: Cảm ơn.
Gia đình nữ phụ độc ác rất giàu có, sống trong một trang viên.
Ngôi nhà đồ sộ như lâu đài, một phòng ngủ của tôi thôi cũng đã lớn hơn cả căn nhà kiếp trước của tôi cộng lại.
Đây là cuộc sống mà kiếp trước tôi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Tôi đặt bức hoa hướng dương của Nguyễn Thanh Du ở đầu giường.
Tôi thực sự rất thích bức tranh này.
Còn về việc mua lại toàn bộ, chẳng qua là thói quen nghèo khó từ kiếp trước, bản tính thích món hời đã ăn sâu vào m.á.u mà thôi.
Tuy nhiên, tranh cậu ấy vẽ quả thực rất đẹp, nếu bày tất cả trong phòng thì trông có vẻ hơi lộn xộn.
Tôi đã dành hẳn một căn phòng riêng để treo tranh của cậu ấy.
Làm kẻ nghèo rớt mồng tơi cả đời, cuối cùng cũng được xuyên thành đại tiểu thư.
Sự giàu có ập đến bất ngờ khiến tôi quyết định trải nghiệm cuộc sống của người có tiền: quẹt thẻ không cần nhìn giá.
Thế nhưng, khi tôi hào hứng lượn một vòng quanh trung tâm thương mại vào ngày hôm sau, cuối cùng lại trở về tay không.
Xui khiến thế nào, tôi lại đi dạo tới chỗ Nguyễn Thanh Du bày sạp.
Nhìn thiếu niên vẫn không có chút thu hoạch nào giống hệt ngày hôm qua, tôi nhịn không được bật cười.
Thấy tôi cười, Nguyễn Thanh Du bối rối ngẩng đầu lên.
Tôi chỉ vào bức tranh hoa tường vi kiều diễm, hỏi: "Bức này cậu định bán bao nhiêu?"
"50 tệ."
Tôi tặc lưỡi, bẻ ngón tay tính toán lợi nhuận cho cậu ấy: "Vải vẽ, màu vẽ đều là tiền vốn của cậu, huống hồ, tiền công của cậu mới là thứ đáng giá nhất. Bạn học Nguyễn này, cậu là thủ khoa khoa Mỹ thuật đấy nhé, giá trị của cậu không chỉ dừng ở con số 50 đâu."
Mắt cậu ấy chớp chớp, có chút mờ mịt: "Vậy nên bán bao nhiêu?"
Tôi giơ năm ngón tay ra: "Ít nhất là 500."
"500 sao? Liệu có ai mua không?" Cậu ấy thiếu tự tin.
Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy: "Đương nhiên rồi! Cậu phải tin vào chính mình chứ!"
"Vậy sao?" Hàng mi dài rủ xuống, khẽ run rẩy.
Đây không phải là ngày đầu tiên Nguyễn Thanh Du đi bán tranh, nhưng từ lúc bán đến giờ, cậu ấy chỉ có một khách hàng duy nhất là tôi.
Sự đả kích liên tiếp nhiều ngày khiến cậu ấy ngày càng thiếu tự tin.
Đứa con cưng của trời ngày nào, giờ đây lại trở nên ngày càng tự ti.
Trong lòng tôi bỗng thấy khó chịu.
Tôi giơ bức tường vi lên: "Tôi mở hàng cho cậu trước nhé, tiếp theo, chắc chắn sẽ có ngày càng nhiều khách hàng tới."
04
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không biết có phải do ảnh hưởng của cốt truyện hay không.
Suốt một tháng sau đó, ngoại trừ tôi ra, không có người thứ hai nào đến mua tranh của cậu ấy.
Để an ủi, ngày nào tôi cũng mua một bức.
Phong cách tranh của cậu ấy ngày càng trở nên u ám.
So với bức hoa hướng dương rực rỡ ngày đầu tiên, cứ như thể là do hai người khác nhau vẽ vậy.
Cho đến ngày thứ 31.
Vẫn là dưới ánh đèn đường chập choạng tối, thiếu niên nhìn thấy tôi, chỉ áy náy nói rằng cậu ấy không có tranh.
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
Chợt nhận ra rằng, mẹ cậu ấy đang bệnh nặng.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Dù tôi không làm khó dễ khiến cậu ấy không bán được tranh như trong cốt truyện.
Nhưng tranh của cậu ấy vẫn chẳng ai ngó ngàng tới.
Vậy nên, cậu ấy vẫn sẽ bị cuốn vào cốt truyện cưỡng chế, nhục nhã và hành hạ sao?
Tôi không hiểu vì sao bản thân lại đột nhiên quan tâm đến vận mệnh của cậu ấy như vậy.
Rõ ràng tôi chỉ là một người qua đường.
Sở hữu cuộc sống giàu sang mà kiếp trước không dám tưởng tượng, tôi chỉ cần không tự chuốc họa vào thân thì hoàn toàn có thể bình yên sống hết đời ở thế giới này.
Hoàn toàn có thể đứng ngoài cuộc, không bị cốt truyện tác động.
Thế nhưng, một tháng tiếp xúc với Nguyễn Thanh Du đã nhen nhóm trong tôi một ý nghĩ điên rồ.
Tôi muốn cứu cậu ấy.
Tôi muốn cho cậu ấy cơ hội được tự mình lựa chọn.
Vì thế, tôi đã hỏi: "Vậy còn cậu thì sao? Bao nhiêu tiền thì có thể mua được cậu?"
Vừa buông lời, tôi mới thấy không ổn.
Câu nói này nghe cũng mang đầy ý vị sỉ nhục.
Suốt một tháng bầu bạn, Nguyễn Thanh Du khó khăn lắm mới có chút thay đổi cách nhìn về tôi, rất có thể sẽ vì câu nói này mà bị đ.á.n.h bật về nguyên trạng.
Lại nghĩ tôi vẫn là cô nữ phụ độc ác, kiêu ngạo và cay nghiệt đó.
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ cách cứu vãn tình hình.
Sắc mặt cậu ấy vẫn bình thản, trần thuật với tôi: "Tôi bán chính mình cho cậu, chỉ cần 50 tệ, nhưng tôi còn có mẹ, bà ấy đang bệnh, tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi đưa mẹ đi chữa trị."