Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Đam Mỹ

Chương 12



 

Tôi buông tay, lùi lại tạo khoảng cách.

 

"Thôi được rồi." Tôi thấy hơi hụt hẫng.

 

Tôi còn chưa kịp thở dài, anh ấy đã vội nắm lấy cổ tay tôi, rồi từng chút, từng chút một, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

 

Một nụ hôn bất ngờ rơi xuống gò má tôi.

 

Nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, xúc cảm mềm mại, ấm áp thoáng qua rồi biến mất.

 

Tôi nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, chỉ là ánh mắt có chút ngại ngùng.

 

"Không có cảm giác gì cả, hôn lại đi, A Du ngoan."

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Tôi bắt đầu làm nũng, đung đưa bàn tay đang đan c.h.ặ.t của hai đứa.

 

Nguyễn Thanh Du khẽ c.ắ.n môi, như đã hạ quyết tâm, nghiêng người sát lại gần.

 

Tôi liền quay mặt sang, "Chụt" một cái rõ kêu lên má anh.

 

Hôn xong định chuồn ngay, nhưng lại bị anh kéo mạnh vào lòng.

 

"A Diên, vừa nãy không tính."

 

Đôi mắt anh đen láy, nhưng lại chất chứa cả một bầu sóng nước mùa xuân.

 

Giọng anh hơi khàn: "Làm lại nhé."

 

Tôi ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay anh, cách một lớp áo mỏng, nhịp tim đập liên hồi.

 

Cảm giác mềm mại, ấm áp phủ lấy đôi môi, động tác ban đầu còn vụng về, cẩn trọng, nhưng ngay sau đó là sự dây dưa vô cùng dịu dàng.

 

2. (Kẻ nghiện hôn)

 

Nguyễn Thanh Du là một kẻ "nghiện hôn" chính hiệu.

 

Chúc ngủ ngon phải có một nụ hôn chào buổi tối.

 

Dậy sớm phải có nụ hôn chào buổi sáng.

 

Ăn thêm được một bát cơm cũng đòi phần thưởng là một nụ hôn.

 

Chỉ cần chỗ nào không có người, anh ấy lại kéo tôi lại đòi hôn.

 

Anh nhìn tôi với đôi mắt chan chứa kỳ vọng, nhưng khi nụ hôn chỉ rơi trên má, anh lại không giấu được vẻ ấm ức và hụt hẫng.

 

Anh ấy rất thích mua son cho tôi.

 

Đủ các loại, đủ các màu.

 

Mắt thẩm mỹ của sinh viên mỹ thuật vốn dĩ luôn xuất sắc.

 

Những thỏi son anh chọn đều là những màu tôi vô cùng ưng ý.

 

Anh thích sự kiều diễm của sắc son khi in dấu lên làn da.

 

Nguyễn Thanh Du không thích ra ngoài, không thích những nơi đông người, có chút chướng ngại giao tiếp xã hội và mắc chứng sạch sẽ mức độ nhẹ.

 

Khi đi ăn nhà hàng, anh luôn phải dùng nước nóng tráng bát đũa, dùng khăn ướt sát khuẩn lau kỹ lưỡng bàn ghế.

 

Việc đầu tiên làm sau khi bước ra từ phòng vẽ luôn là đi tắm.

 

Căn phòng của anh lúc nào cũng ngăn nắp, sạch bong không tì vết.

 

Còn tôi thì ngược lại, có phần hơi bừa bộn.

 

Có một dạo, tôi đ.â.m ra mê mẩn trò đính tranh đá (kim cương).

 

Đáng tiếc là tôi làm việc gì cũng chỉ được ba phút nhiệt tình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tranh đính chưa xong, đá rải vung vãi khắp bàn, tôi nhắm mắt làm ngơ, lựa chọn cách tàng hình không nhìn thấy.

 

Khi nhìn thấy bãi chiến trường, anh ấy chỉ im lặng giúp tôi thu dọn, tự tay cẩn thận gắn lại từng viên đá lấp lánh lên bức tranh tôi bỏ dở giữa chừng.

 

Sau đó, anh giơ bức tranh đá đã hoàn thành lên trước mặt tôi để tranh công:

 

"A Diên phải thưởng cho anh một nụ hôn đấy."

 

Sau một nụ hôn triền miên đắm đuối, hai khuôn mặt đều đỏ bừng, thở dốc.

 

Tuy kỹ thuật hôn đã tiến bộ không ít, nhưng anh ấy vẫn bẽn lẽn không dám nhìn thẳng vào tôi.

 

Mỗi đêm trước giờ đi ngủ, anh đều đến gõ cửa phòng, mặt dày đòi nụ hôn chúc ngủ ngon.

 

Và khi tôi vỗ giường rủ rê ở lại, anh liền co giò bỏ chạy chối c.h.ế.t.

 

Tôi lăn lộn trên giường cười đến mức đau cả ruột.

 

Cái trò trêu chọc anh ấy này, tôi làm mãi không biết chán.

 

3. (Cầu hôn)

 

Tôi rất hiếm khi bước vào phòng vẽ của Nguyễn Thanh Du.

 

Anh làm việc vô cùng chú tâm, tôi không muốn làm phiền anh.

 

Họa sĩ vĩ đại của tôi cần một không gian tĩnh lặng để đắm chìm vào thế giới nghệ thuật của riêng mình.

 

Chỉ là, thỉnh thoảng anh ấy lại quên bẵng đi thời gian.

 

Những lúc đó, tôi sẽ gõ cửa, nhắc anh ra ăn cơm đúng giờ.

 

Hầu hết các trường hợp, chỉ một lúc sau khi tôi gõ cửa, anh sẽ xuống lầu dùng bữa.

 

Duy chỉ có một lần, tôi gõ cửa từ lúc trời còn sáng cho tới khi tắt nắng, anh vẫn bặt vô âm tín.

 

Tôi bắt đầu thấy sốt ruột.

 

Sợ anh xảy ra chuyện gì trong đó.

 

Gõ cửa mà anh không hề đáp lời.

 

Cửa phòng vẽ không khóa.

 

Tôi liền đẩy cửa bước vào.

 

Nguyễn Thanh Du đang ngồi thẫn thờ trước một bức tranh.

 

Dưới chân vung vãi vô số những viên giấy vo tròn.

 

Tôi nhẹ nhàng vỗ vai, anh mới choàng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

 

Trong mắt anh xen lẫn sự mệt mỏi và mờ mịt: "A Diên?"

 

"Anh đang xem gì thế?"

 

Bức tranh trên giá là một bức phong cảnh: cỏ cây khô héo, bầu trời xám xịt u ám, mọi chi tiết đều tạo cảm giác vô cùng ngột ngạt.

 

Nhưng ở một góc nhỏ, lại có một đóa hồng kiều diễm đang âm thầm vươn mình khoe sắc.

 

Anh ôm lấy tôi, rúc đầu vào hõm cổ.

 

Giọng ỉu xìu: "Anh vẽ không được tốt lắm."

 

Tôi vuốt lưng, nhẹ nhàng an ủi: "Sao có thể chứ? A Du của em là tuyệt nhất, có phải dạo này anh mệt mỏi quá không?"

 

Nguyễn Thanh Du không đáp, một lúc sau mới buồn bã mở lời: