Vì vậy, sự sống và cái c.h.ế.t cũng dần bị nhạt nhòa thành một khoảnh khắc nhỏ bé.
Tôi đã từng tồn tại, đó mới là vĩnh hằng.
"Sao anh lại học y?"
Anh ấy cũng ngoảnh mặt sang.
"Nơi tôi sinh ra rất nghèo khó, y tế ở đó không phát triển, có nhiều bệnh thường gặp người ta cũng chỉ biết về nhà rồi cố mà c.ắ.n răng chịu đựng.
Tôi muốn thay đổi, nên bắt buộc phải thay đổi chính mình trước.
Tịch Tụng Minh, nếu như tôi không khỏi bệnh, thì đành phải rời khỏi công việc lâm sàng."
Tôi siết c.h.ặ.t lấy tay anh ấy, nghiêm túc nói.
"Anh sẽ khỏi thôi.
Bởi vì..."
Tôi nhích người về phía anh ấy, xoay người lại, dùng cả hai tay nắm lấy tay anh ấy.
"Đôi tay tôi giá trị hàng ngàn vạn đấy.
Đã từng được vị thần âm nhạc hôn lên, giờ tôi truyền lại sự may mắn đó cho anh.
Bác sĩ Chu lợi hại như thế sẽ nhanh ch.óng khỏi bệnh thôi."
Gương mặt tôi đầy vẻ thành kính, khiến đôi mắt anh ấy cười đến cong cong.
"Vậy cậu ôm nhầm tay rồi, đây là tay trái, làm phẫu thuật phải dùng tay phải cơ."
"Thế thì đổi tay."
Anh ấy ngoan ngoãn xoay người, vươn tay đưa sang.
Tôi gom cả hai bàn tay anh ấy nắm gọn trong tay mình.
Rồi nhắm mắt lại.
"Đừng cử động nữa, đang sạc pin."
Anh ấy bật cười khẽ, mặc cho tôi ôm c.h.ặ.t hai bàn tay.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Tôi mở mắt ra, khuôn mặt đang say ngủ của anh ấy kề tôi rất gần.
Gần đến mức tôi cẩn thận nhích thêm chút xíu về phía anh ấy là có thể cảm nhận được nhịp thở đều đặn phả lên mặt mình.
Trái tim bắt đầu đập loạn nhịp.
"Chu Hoài Ngộ."
Tôi dè dặt gọi khẽ tên anh ấy.
Anh ấy không đáp lại.
Tôi lấy hết can đảm, nhích lại gần anh ấy thêm một chút.
Khẽ hôn lên hàng chân mày, sống mũi, và gò má anh ấy.
Cuối cùng khẽ chạm vào đôi môi mềm mại của anh ấy.
Tôi tiếp cận anh ấy bằng một tư thế vô cùng thân mật nhường ấy.
Giấu nhẹm đi bản thân trong bóng đêm chẳng thể thấy ánh mặt trời.
Trong lòng ngập tràn những niềm hân hoan và sự hồi hộp.
"Chu Hoài Ngộ, em rất thích anh.
Thích anh ngay từ lần đầu tiên nhịp tim hai ta va vào nhau.
Bản nhạc piano em đàn cho anh nghe, trong đó có nhịp tim của chúng ta, cất giấu cả tần số trái tim rung động của em vì anh."
Tôi thích Chu Hoài Ngộ, ngay từ lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Những thứ anh ấy lưu lại cho tôi không nhiều, nên tôi đã cố gắng cất giấu chúng kỹ nhất có thể.
Năm năm trời, càng hiểu thêm về anh ấy, lại càng thích anh ấy nhiều hơn.
Rung động là một giai điệu không thể kìm nén, người đ.á.n.h đàn cũng chỉ biết dốc hết mình để tấu lên những nốt nhạc mà thôi.
Tôi lén lút dõi theo anh ấy, ngưỡng mộ anh ấy, tôn thờ anh ấy, si mê anh ấy.
Mối tình thầm kín của tôi vì lý do cơ thể ốm yếu mà chẳng thể phơi bày ra ánh sáng.
Nếu không phải nhìn thấy vụ lùm xùm y tế của Chu Hoài Ngộ, chắc có lẽ tôi vẫn sẽ chẳng bao giờ xuất hiện bên cạnh anh ấy.
Nhưng tôi sẽ nhìn anh ấy một lần cuối khi sinh mệnh đi đến hồi kết.
Bởi vì một khi đã gặp gỡ, quen biết, con người ta sẽ trở nên tham lam.
Ban đầu tôi chỉ hy vọng anh ấy sớm thoát khỏi khốn cảnh, sau đó tôi lại mong được tái sinh dưới bàn tay anh ấy, còn bây giờ tôi chẳng thể kiềm chế nổi mà khẽ hôn lên chân mày anh ấy, và trong tương lai...
Nếu như tôi phải c.h.ế.t, hy vọng Chu Hoài Ngộ sẽ không lãng quên tôi quá sớm.
Nhưng cũng mong anh ấy đừng quá đỗi đau buồn.
23
Vừa ở trấn cổ được hai ngày thì bệnh viện gọi điện đến tìm Chu Hoài Ngộ.
Chúng tôi cùng nhau trở về, vẫn là mỗi người đeo một bên tai nghe.
Trong tai nghe, vẫn là những bản nhạc dương cầm.
Anh ấy vươn tay lau đi lớp son dưỡng đổi màu mà tôi vừa quệt lên môi.
"Rốt cuộc trong đầu cậu nghĩ cái gì vậy, ai mà quản nổi cậu chứ?"
Anh ấy đè đầu tôi tựa lên vai mình.
"Về nhập viện ngay, không được chạy lung tung nữa.
Yên tâm mà chờ mổ đi.
Tôi sẽ trông chừng cậu."
24
Ở bệnh viện đang có người chờ Chu Hoài Ngộ.
Một bé gái mặc chiếc áo bông màu đỏ tươi, tinh xảo hệt như một b.úp bê sứ.
Vừa gặp mặt đã sà ngay vào ôm lấy chân Chu Hoài Ngộ.
"Anh bác sĩ Chu ơi, anh còn nhớ em không?"
Chu Hoài Ngộ bế bổng cô bé lên, tung lên tung xuống vài cái.
"Nhớ chứ, Tiểu Hân Hân."
Ca phẫu thuật giúp Chu Hoài Ngộ được Giáo sư Sầm nhận làm đệ t.ử, chính là ca giành lại mạng sống cho bé gái này.
Lúc ấy cô bé mới lên bốn, rất thích bám dính lấy Chu Hoài Ngộ.
Nhìn thấy người khác mặc áo blouse trắng thì sợ hãi, nhưng thấy Chu Hoài Ngộ mặc áo blouse trắng thì lại khen lấy khen để.
"Anh bác sĩ Chu đẹp trai quá đi à."
Lúc chữa trị bắt phải có mặt Chu Hoài Ngộ.
Có Chu Hoài Ngộ ở đó là không khóc.
Bố mẹ có dỗ dành thế nào cũng vô ích, cứ phải Chu Hoài Ngộ dỗ mới chịu.
Lần này bé gái đi tái khám, đặc biệt tìm đến Chu Hoài Ngộ.
Thật ra ở thành phố của cô bé cũng có thể tái khám được, mấy năm nay vẫn luôn khám ở đó.
Nhưng lần này, con bé lại khăng khăng đòi tìm gặp Chu Hoài Ngộ cho bằng được.