Bản Sonata Rung Động Ngày Hè

Chương 12



 

Quay về New York, hoặc là đợi một học trò khác của tôi tới, cậu ấy xử lý xong các ca phẫu thuật đang dở tay thì một tuần nữa sẽ đến đây.

 

Tình trạng hiện tại của cậu không thể nói trước được điều gì, ở lại trong nước tỷ lệ thành công cũng không cao hơn, tôi vẫn khuyên cậu nên quay về New York."

 

Tôi lắc đầu, nhìn về phía Chu Hoài Ngộ.

 

"Tôi không đi New York đâu.

 

Phiền giáo sư liên hệ giúp tôi bác sĩ mới."

 

20

 

Tôi vẫn còn thời gian một tuần.

 

Tôi đi làm thủ tục xuất viện.

 

Thay lại quần áo của mình, xuống tầng hầm B2 tìm Chu Hoài Ngộ.

 

Giữa khung cảnh tanh mùi m.á.u của sự thất bại, gương mặt anh ấy tái nhợt, cất giọng đầy áy náy với tôi.

 

"Xin lỗi cậu, Tịch Tụng Minh.

 

Có lẽ tôi thực sự không thể chữa bệnh cho cậu được nữa."

 

Không sao cả, bởi vì lần này sẽ đổi lại là tôi chữa trị cho anh.

 

Tôi kéo anh ấy rời khỏi bệnh viện.

 

Lên một chiếc xe khách.

 

Trong ba lô là quần áo của hai đứa, vài bộ do tôi tiện tay gom lại.

 

Anh ấy vẫn cố gắng vùng vằng.

 

"Tôi vẫn phải về bệnh viện để luyện tập.

 

Nhỡ đâu, nhỡ đâu hôm nay tôi lại khôi phục bình thường thì sao?"

 

Tôi nhét tai nghe vào tai anh ấy, bên trong là những bản nhạc piano do chính tay tôi đ.á.n.h.

 

"Chu Hoài Ngộ, anh mệt rồi, ngủ một lát đi."

 

Tôi kéo đầu anh ấy tựa lên vai mình, dùng tay che đi đôi mắt anh ấy.

 

Đôi mắt ấy đã làm ướt đẫm lòng bàn tay tôi.

 

Tôi biết chuyện này là một đả kích vô cùng lớn đối với anh ấy.

 

Y học là tín ngưỡng của anh ấy, còn âm nhạc là tín ngưỡng của tôi.

 

Lúc bác sĩ nói nếu không phẫu thuật thì tôi có thể ra đi bất cứ lúc nào, tôi đã không khóc.

 

Vì con người ta ai mà chẳng phải c.h.ế.t.

 

Nhưng khi ông ấy bảo tôi không thể đến hội trường đ.á.n.h đàn được nữa, tôi đã khóc rất nhiều lần trong căn phòng bệnh quạnh hiu.

 

21

 

Điểm đến là một trấn cổ nhỏ bé rất đỗi xa xôi.

 

Không mang đậm hơi hướm thương mại, phong cảnh lại đặc biệt hữu tình.

 

Tuyết cũng rơi rất đúng lúc, ngay khoảnh khắc chúng tôi vừa đặt chân đến.

 

Những bông tuyết lớn như lông ngỗng chầm chậm buông mình từ không trung.

 

Trông như những chiếc lông vũ, như kẹo bông gòn, cũng như những đám mây.

 

Thiếu sót duy nhất là tôi chưa đặt phòng homestay từ trước.

 

Gặp đúng đợt tuyết lớn, du khách ai cũng muốn nán lại thêm đôi ngày.

 

Chúng tôi chỉ thuê được đúng một phòng.

 

Cất hành lý xong, tôi kéo Chu Hoài Ngộ ra ngoài nghịch tuyết.

 

Anh ấy cứ đứng thẫn thờ nhìn rất lâu.

 

Bị tôi nhét một nắm tuyết vào cổ, lạnh buốt đến mức nhảy cẫng lên.

 

Lúc anh ấy định "trả thù", tôi bèn cười đắc ý nhìn anh ấy.

 

"Anh đừng có qua đây nha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi bị bệnh tim đấy, không chạy được đâu, mà cũng không dọa được đâu."

 

Anh ấy viên nắm tuyết thành một hình tròn thật đẹp, rồi dúi vào tay tôi.

 

Nói với tôi.

 

"Xin lỗi, tôi đã hứa sẽ cứu cậu."

 

Tuyết rơi trên rèm mi của hai đứa.

 

Mọi thứ xung quanh đều trở nên sương khói mờ ảo.

 

Giữa một khung cảnh đẹp đến nhường này, anh ấy lại căng thẳng hệt như một dây đàn.

 

"Chu Hoài Ngộ, đã bao lâu rồi anh không để bản thân được thư giãn?

 

Chu Hoài Ngộ, nếu gác cái mác bác sĩ sang một bên, anh cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi.

 

Thực ra bác sĩ cũng là người bình thường, giống như nghệ sĩ dương cầm vậy.

 

Người ngoài nhìn vào thấy hào nhoáng rực rỡ, một tấm vé cũng khó cầu.

 

Nhưng tôi cũng chỉ là một người bình thường biết nhớ mẹ, thích ăn khoai tây thái chỉ."

 

Có đôi khi, tôi thực sự thà được làm một người bình thường.

 

Khỏe mạnh vô tư, có cả bố lẫn mẹ kề bên.

 

"Lúc đầu tôi nỗ lực học đàn piano, chỉ là để chứng minh bố tôi đã sai.

 

Nhưng thực ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả."

 

Người sai sẽ chẳng bao giờ chịu nhìn nhận cái sai của mình, con đường cuối cùng mà chúng ta lựa chọn bước đi vốn là vì tình yêu với nó.

 

Nhưng trước cả tình yêu ấy.

 

"Đừng để bản thân bị đè bẹp bởi những áp lực quá độ."

 

Chu Hoài Ngộ à, anh đã và đang cứu tôi rồi đấy.

 

22

 

Ban ngày tung tăng bên ngoài thì không sao.

 

Đến tối đối diện với căn phòng chỉ có một chiếc giường, ít nhiều lại thấy hơi ngượng ngùng.

 

Trong không khí quẩn quanh hương thơm thoang thoảng của sữa tắm sau khi cả hai đã gột rửa.

 

Mỗi người chúng tôi chiếm một góc giường, chừa lại một khoảng trống rất rộng ở giữa.

 

Máy sưởi vù vù thổi ra hơi ấm.

 

Căn phòng có một ô cửa sổ rất to, có thể nương theo ánh trăng ngắm nhìn phong cảnh tuyết trắng xóa bạc màu.

 

Nhịp thở của Chu Hoài Ngộ rất khẽ.

 

"Tịch Tụng Minh."

 

"Hửm?"

 

Tay anh ấy thò ra từ trong chăn, nắm gọn lấy tay tôi.

 

"Đàn anh của tôi cũng rất giỏi, ngày phẫu thuật tôi sẽ vào phòng mổ cùng, cậu đừng sợ."

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy.

 

"Tôi không sợ."

 

Lúc đầu thì sợ thật, sau khi mẹ mất tôi cứ luôn sợ hãi, đến lần đầu gặp Chu Hoài Ngộ lại càng sợ hơn.

 

Nhưng bây giờ thì không sợ nữa rồi.

 

Hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay, tôi lén lút ghi nhớ đường chỉ tay của anh ấy.

 

Vẻ đẹp vốn nằm ở khoảnh khắc.

 

Khoảnh khắc lại được ký ức lưu giữ thành sự vĩnh hằng.

 

Trong khoảng thời gian bên cạnh Chu Hoài Ngộ, anh ấy đã cho tôi rất nhiều khoảnh khắc như thế.

 

Nên tôi đã có được rất nhiều sự vĩnh hằng.