Cả quá trình khám bệnh đều được Chu Hoài Ngộ ẵm trên tay.
Tối đến ở lại theo dõi cùng một phòng bệnh với tôi, vừa mút kẹo vừa réo gọi tôi.
"Anh ơi, anh có biết anh bác sĩ Chu tốt bụng cỡ nào không?"
Tôi biết chứ, tôi biết mà.
Những ai từng gặp thì đều biết cả.
Còn người không biết cũng được con bé đi rêu rao cho biết bằng sạch.
Con bé đeo cái ba lô nhỏ nhắn, gặp ai cũng khen ngợi Chu Hoài Ngộ, còn bắt người nghe phải hùa theo tán thưởng, ai phối hợp thì phát cho một viên kẹo, ai không hợp tác thì con bé sẽ nói đi nói lại thêm mấy lượt.
Kết quả tái khám không có vấn đề gì, lúc ra về con bé còn nũng nịu đòi Chu Hoài Ngộ bế ra tận xe.
Dúi vào tay Chu Hoài Ngộ một chú thỏ bông bị khâu vá méo xệch.
Lại còn thì thầm to nhỏ với Chu Hoài Ngộ cả buổi bằng cái âm lượng mà ai cũng nghe thấy được.
"Anh ơi, anh là bác sĩ giỏi nhất, là người anh tuyệt vời nhất.
Bọn người xấu bắt nạt anh, đó là do bọn họ quá xấu xa.
Anh đừng sợ nhé, Hân Hân sẽ bảo vệ anh.
Lúc Hân Hân phải đi học thì để bé thỏ này bảo vệ anh nha.
Thỏ là do chính tay Hân Hân tự làm đấy.
Lần sau Hân Hân lại đến thăm anh, lúc đó Hân Hân sẽ lớn phổng lên, lớn rồi em sẽ bảo vệ anh.
Anh hãy cứ tiếp tục bảo vệ những người lớn và bạn nhỏ giống như Hân Hân ngày xưa nhé."
Hai người ngoéo tay, cộp dấu.
Vành mắt Chu Hoài Ngộ đã bị gió thổi cho đỏ hoe.
Bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy chú thỏ bông nọ.
Những việc mà Chu Hoài Ngộ làm, tất thảy đều có ý nghĩa.
25
Tình yêu thương là một vòng tuần hoàn, những gì bạn trao đi, sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại với bạn.
Dù sớm hay muộn, nó sẽ luôn đến một cách vừa vặn.
Tôi cảm thấy Chu Hoài Ngộ khỏi bệnh rồi.
Vẻ u sầu phảng phất nơi mi tâm đã tan biến mất.
Gần đây hầu như ca phẫu thuật nào anh ấy cũng tham gia.
Nghe Giáo sư Sầm kể, anh ấy đã dần bắt đầu cầm d.a.o lại rồi.
Sáng đi buồng khám bệnh xong, anh ấy tìm tôi nói chuyện riêng.
"Chuyến xe của đàn anh sáng mai sẽ đến, ngày kia sắp xếp phẫu thuật cho cậu."
Tôi híp mắt mỉm cười nhìn anh ấy.
"Thế thì tối nay anh vào bếp nhé.
Tôi muốn gọi món."
"Được, ngoại trừ những món phải kiêng ra."
Cả một buổi sáng đều trôi qua trong bình yên.
Tôi tới trước cửa phòng phẫu thuật chờ anh ấy, nhìn anh ấy bị đám đông người nhà bệnh nhân vây kín ở giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khuôn mặt bị che kín bởi mũ phẫu thuật và khẩu trang vô trùng, chỉ chừa lại duy nhất một đôi mắt.
Nhìn mãi nhìn mãi, thế giới trước mắt bỗng bắt đầu xoay cuồng, đôi mắt kia biến thành một vòng xoáy sâu thẳm hút tuột tôi đi.
Cơn đau dữ dội càn quét lan rộng, kéo theo đó là ý thức đang dần bị rút cạn.
Vẫn là bụi hoa quen thuộc, những đóa hồng rực rỡ đang bung nở.
Mẹ đang ngồi giữa bụi hoa, chiếc váy dài trắng tinh khôi, mái tóc dài đen nhánh như mực.
Bà nhìn tôi nở một nụ cười hiền hậu.
"Bảo bối à, lại đây với mẹ nào.
Mẹ đưa con đi."
Tôi vừa định cất bước đi tới thì có một bàn tay giữ c.h.ặ.t lấy tôi.
Ấm áp, khô ráo, đường chỉ tay sắc nét.
Người đó đang gọi tôi.
"Tịch Tụng Minh!"
"Không được ngủ."
Tôi luyến tiếc hơi ấm nơi lòng bàn tay ấy, quay sang nói với mẹ.
"Mẹ chờ thêm chút nhé."
Đập vào mắt là một mảng trắng xóa, ánh đèn ch.ói lóa làm mắt tôi nhức nhối.
Đường nét khuôn mặt của Chu Hoài Ngộ nhạt nhòa.
Anh ấy siết c.h.ặ.t làm tay tôi thấy hơi đau.
Tôi cố gắng hết sức để nhìn vào mắt anh ấy.
Anh ấy nói.
"Tịch Tụng Minh, đừng sợ.
Tin tôi, tôi sẽ cứu cậu.
Có tôi ở đây, cậu nhất định sẽ không sao đâu."
Đồ ngốc, đã bảo là bác sĩ không được phép nói với bệnh nhân những lời như vậy cơ mà.
Rất dễ chuốc lấy phiền phức kiện tụng.
Nhưng không sao cả.
Tôi đã ký xong giấy miễn trừ trách nhiệm rồi, kết quả có không tốt thì cũng chẳng truy cứu trách nhiệm của bất kỳ ai.
Tôi còn ký cả giấy hiến tạng.
Giả sử tôi có mệnh hệ nào.
Chỉ mong sẽ có người nhờ một phần nội tạng còn dùng được của tôi mà tiếp tục sống sót.
Trái tim này thì lấy ra làm ca bệnh để nghiên cứu cũng được.
Chẳng bao lâu nữa, tỷ lệ phẫu thuật thành công của căn bệnh này có lẽ sẽ được nâng cao.
Bỗng có thứ gì đó mềm mại khẽ vương trên mu bàn tay tôi.
Bóng dáng mẹ đã biến mất.
Tôi cảm thấy như mình đang trôi lơ lửng, tựa như nằm trên những đám mây.