Vĩnh Hằng Huyết Lộ

Chương 54: Thiên Yêu thành



Phía trên lưng thanh loan, sáu người ngồi thành từng nhóm một. Lâm Tú Giai ngồi bên cạnh sư phụ nàng, dường như đang đàm luận về cuộc thi sắp sửa diễn ra. Huyền Y và Ngũ Gia mỗi người ngồi một góc, không ai nói với ai một câu nào. Thỉnh thoảng Ngũ Gia khẽ liếc mắt về phía Ý Lăng và Diệp Phong, vẻ chán ghét hiện lên trên ánh mắt gã.

Nhóm cuối cùng là Ý Lăng và Diệp Phong, xa cách một năm trời giờ mới được gặp nên cả hai khá vui vẻ.

Diệp Phong khẽ vuốt ngọn tóc đang bị gió thổi bay trên gương mặt Ý Lăng, hắn mỉm cười:

“Tu vi của muội tiến bộ nhanh quá…một năm qua muội chắc vất vả lắm nhỉ.”

“Muội phải cố gắng để không bị huynh bỏ lại quá xa chứ. Muội không thể để bản thân mình trở thành gánh nặng cho huynh được.”

Ý Lăng mỉm cười, vẻ kiên định hiện rõ trong đôi mắt nàng.

Cảnh giới hiện tại của Ý Lăng rất cao, nàng đã đạt đến Mộc môn tầng thứ chín. Trong một năm tăng gần một đại cảnh giới, tốc độ tu luyện thế này khiến người khác phải kinh ngạc.

“Ta mới nhận được thông tin, lần này thể lệ thi đấu tứ đại viện sẽ có một chút thay đổi so với các năm trước.”

Hạ Mộng Điệp hắng giọng, nghiêm túc nói với năm người phía trước mặt.

“Ta sẽ nói qua cho các ngươi biết, tránh để đến khi đó lại ngơ ngác mơ hồ.

Mà thôi, cũng không ảnh hưởng nhiều lắm…đến đó các ngươi tự khắc sẽ biết.”



“Ủa…”

“Dạ?”



Một mảnh im lặng. Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau không nói nên lời.

Diệp Phong sầm mặt, Hạ sư thúc này cũng thật cổ quái. Chỉ có Ý Lăng là che miệng cười khúc khích, nàng đã hiểu rõ tính cách của sư phụ mình nên đối với nàng điều này là hết sức bình thường.

Thanh loan là một loài yêu thú thiên về tốc độ, khoảng cách ngàn dặm đối với nó không tính là gì.

Diệp Phong cảm khái một hồi, nhìn khung cảnh phía dưới thật đúng là vô cùng tú lệ. Non xanh nước biếc chảy dài khiến tâm hồn hắn bình yên và thư thả đến lạ.

Nửa ngày sau, Thiên Yêu thành đã hiện ra trong tầm mắt mọi người. Diệp Phong đứng trên lưng Thanh loan nhìn xuống phía dưới, sự bao la của nơi đây khiến hắn kinh ngạc.

Phải biết rằng Thương Mang học viện đã vô cùng rộng lớn rồi, thế nhưng so với Thiên Yêu thành thì cũng chỉ như hạt cát trên sa mạc mà thôi.

“Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.”

Diệp Phong tặc lưỡi.

Thanh Loan khổng lồ che kín cả một vùng thế nhưng không hề khiến dân cư ở đây hoảng loạn chút nào. Có lẽ họ đã quá quen thuộc với việc hàng ngày có vô số tu luyện giả và yêu thú thường xuyên ghé đến.

Hạ Mộng Điệp mang theo năm người đến trước cổng thành, sau đó ra lệnh cho Thanh Loan bay đi.

Ngay khi bước chân vào Thiên Yêu thành, một luồng khí tức mạnh mẽ lướt qua dò xét một lượt cả sáu người.

“Bình tĩnh, thả lỏng cơ thể. Đây là thần thức của những thủ vệ Thiên Yêu thành. Họ có trách nhiệm bảo đảm sự an toàn của nơi đây.”

Hạ Mộng Điệp đi trước dẫn đường giải thích cho đám người Diệp Phong.

“Ở Thiên Yêu thành có một quy luật bất thành văn, bất kể ở bên ngoài ngươi có gây thù chuốc oán đến thế nào đi chăng nữa thì khi vào đây đều không được phép đánh nhau.”

Diệp Phong thầm kinh dị, thế lực của Thiên Yêu thành phải lớn thế nào mới dám đặt ra quy tắc như vậy.

“Cuộc thi tứ đại viện sẽ được diễn ra tại Thiên yêu trường, ta trước tiên dẫn các ngươi đi xem xét.”

Hạ Mộng Điệp dẫn nhóm người Diệp Phong đến trước một tòa biệt viện to lớn. Phía bên trong biệt viện, ở chính giữa là một quảng trường rộng mênh mông, đó chính là nơi các đệ tử của tứ đại viện so tài.

Quảng trường này được thiết kế vô cùng tự nhiên, có núi non sông hồ, không khác gì một bức tranh sơn thủy tú lệ. Ai mà có thể ngờ được nơi đây lại là nơi sắp diễn ra những trận so tài ác liệt.

Cách xa quảng trường này về bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc là bốn tòa lâu các. Diệp Phong để ý thấy phía trước mỗi một tòa lâu các đều treo một tấm biển lớn ghi tên của tứ đại viện.

Hạ Mộng Điệp chỉ tay vào một tòa lâu các nằm ở phía tây rồi nói:

“Kia là nơi nghỉ chân của Thương Mang học viện chúng ta, từ giờ cho đến khi kết thúc cuộc thi chúng ta sẽ ở đó.”

Diệp Phong phóng tầm mắt theo phương hướng mà Hạ Mộng Điệp vừa chỉ, đập vào mắt hắn là dòng chữ Thương Mang học viện được treo ngay ngắn trước cửa.

Bỗng nhiên lúc này ở phía xa xuất hiện một nhóm người cũng đang đi về phía nhóm người Diệp Phong đứng.

“Còn tưởng là ai, hóa ra là Hạ sư muội. Năm nay Thương Mang học viện đến sớm quá nhỉ, không biết có giữ vững được thành tích vô địch của lần trước không đây.”

Người vừa lên tiếng là một trung niên nhân, người này vóc dáng trung bình, toàn thân vận tử y, mái tóc búi gọn sau đầu, nhìn phong cách ăn mặc khá giống một đạo sĩ. Người này mang theo vẻ mặt tươi cười hướng về phía Hạ Mộng Điệp nhàn nhạt nói ra.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com