Vĩnh Hằng Huyết Lộ

Chương 55:



“Triệu Ngọc ngươi có ý gì?”

Thần sắc của Hạ Mộng Điệp vẫn như thường nhưng Diệp Phong có thể cảm nhận được sự tức giận của vị sư thúc này.

“Ha ha, ta chỉ là cảm khái một chút thôi, năm nay e là Thương Mang học viện lại ẵm vị trí quán quân ngược nữa rồi, bội phục, bội phục…”

“Hừ, chưa đến cuối thì chưa biết được kết quả thế nào đâu. Nặc Đinh học viện các người có vẻ tự tin quá rồi nhỉ.”

Diệp Phong giật mình, Nặc Đinh học viện chính là nơi mà đại ca của tên Mã Nghị - Mã Vân Phi đang theo học.

Xem ra thầy nào trò nấy cả thôi. Tên Mã Vân Phi nổi tiếng là xấu xa bỉ ổi chắc cũng là do có thầy “giỏi” chỉ dạy.

“Dù sao ở lần thi đấu trước, Nặc Đinh học viện cũng xếp trên các người…”

Triệu Ngọc vẫn một bộ dáng gợi đòn, ha ha cười nói.

“Ngươi…Các ngươi khinh người quá đáng..”

Dù gì những lời mà Triệu Ngọc nói cũng đều là thật. Lần so tài trước Thương Mang học viện xếp chót bảng, bị ba học viện còn lại áp đảo hoàn toàn.

Hạ Mộng Điệp cũng chỉ có thể tức giận cho qua.

“Chúng ta đi…”

Nói đoạn nàng dẫn nhóm Diệp Phong đến tòa lâu các dành cho học viện mình.

“Sư phụ, thành tích của chúng ta ở lần thi đấu trước tệ như vậy ư?

Lâm Tú Giai ở bên cạnh lên tiếng, lần thi đấu trước đã diễn ra cách đây năm năm, lứa đệ tử như Lâm Tú Giai không biết cũng là chuyện thường.

“Lần trước chúng ta chạm trán Nặc Đinh học viện, kết quả Thương Mang học viện thảm bại quay về.”

Hạ Mộng Điệp khẽ lên tiếng, giọng nói có chút buồn bực.

“Nặc Đinh học viện mạnh đến thế ư?”

Diệp Phong kinh hãi.

“Cũng không hẳn, sở dĩ lần trước chúng ta thua là vì tên Vương Lâm không tham gia, tổn thất một lực lượng nòng cốt, nếu không thì mười cái Nặc Đinh học viện cũng không phải đối thủ của Thương Mang học viện.”

Cả nhóm người Diệp Phong cả kinh. Khi vào Thương Mang học viện, họ đã từng nghe đến thanh danh của một đệ tử kiệt xuất nhất của Thương Mang học viện.

Người này tên là Vương Lâm, là một thiên tài tu luyện. Năm hai mươi tuổi đã bước chân vào Huyền Vũ cảnh, được xếp vào hàng ngũ thập đại cao thủ của Trung Châu.

“Tại sao Vương Lâm lại không tham gia trận so tài tứ đại viện?”

Huyền Y vẫn luôn trầm mặc lúc này cũng lên tiếng, hắn rất có hứng thú với vị sư huynh này.

“Hắn đã được Vạn Hóa thánh địa nhìn trúng, vào giờ khắc cuối cùng họ đã mang hắn đi khiến chúng ta trở tay không kịp.”

Hạ Mộng Điệp khẽ thở dài.

“Tứ đại viện ở Hỏa quốc cũng chỉ là một thế lực nhỏ bé của Trung Châu, không đáng để nhắc tới. Các ngươi phải nỗ lực tu luyện, nên nhớ núi cao còn có núi cao hơn. Không được kiêu căng tự mãn, dễ rơi vào tiểu thừa.

Thi đấu tứ đại viện sẽ bắt đầu sau hai ngày nữa, các ngươi có thể đi ra ngoài làm quen với Thiên Yêu thành này. Nhớ kĩ không được gây sự với người khác.”

Hạ Mộng Điệp nói, sau đó đi về gian phòng của mình. Hiển nhiên vị Hạ sư thúc này đang có tâm trạng không tốt.

Trời đã về khuya, bóng tối bao trùm Thiên Yêu thành, trả lại cho nơi đây một vẻ tĩnh lặng khác biệt hoàn toàn với ban ngày.

Diệp Phong nằm trên giường nhưng không tài nào chợp mắt được. Hắn đang suy nghĩ về những lời nói của Hạ sư thúc hồi chiều.

Tứ đại viện cũng chỉ là thế lực nhỏ bé không đáng được nhắc tới. Nếu vậy thì các đại thế lực ở Trung Châu sẽ khủng bố đến thế nào, hắn không thể tưởng tượng được.

Cuối cùng hắn tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, sau đó ngồi dậy, tập trung vận chuyển Long hồn tụ khí pháp.

Sáng sớm ngày hôm sau Diệp Phong từ trong tu luyện tỉnh lại, còn hai hôm nữa trước khi diễn ra cuộc so tài tứ đại viện, Diệp Phong cũng muốn dạo chơi Thiên Yêu thành.

Hắn vừa mới bước xuống giường thì tiếng gõ cửa đã vang lên. Diệp Phong mỉm cười, hắn biết ai đang đứng ở bên ngoài.

Cánh cửa vừa hé mở, một thân hình mảnh mai, xinh đẹp xuất hiện trước tầm mắt Diệp Phong.

“Chào buổi sáng, tối qua huynh ngủ ngon chứ…”

Chớp chớp đôi mắt đen huyền, Ý Lăng đã vội hỏi.

Diệp Phong còn chưa kịp trả lời thì nàng đã tiến đến kéo tay hắn lôi đi.

“Đi thôi, chúng ta đi dạo một vòng Thiên Yêu thành.”

Diệp Phong khẽ cười, cô nàng này được đi chơi là luôn luôn vui vẻ hoạt bát như vậy.

“E hèm…”

Bỗng nhiên một tiếng ho khan vang lên phía sau khiến Diệp Phong giật mình.

“Chết, muội quên mất, tỷ tỷ sẽ đi cùng chúng ta”

“Chào Lâm sư tỷ.”

Diệp Phong tiến lên thi lễ với Lâm Tú Giai.

“Ừ. Bây giờ ta có chút việc bận không thể đi cùng với hai ngươi được. Gặp nhau sau nhé.”

Lâm Tú Giai cười trừ, rõ ràng trong mắt hai người này đâu có một sư tỷ như nàng đâu, đi theo rõ ràng lại thành kì đà cản mũi. Tốt hơn hết là đi một mình cho lành.

Thiên Yêu thành vô cùng náo nhiệt, nguyên do bởi vì Hỏa quốc giáp với địa phận vùng Nam lĩnh, mà Nam lĩnh lại là địa bàn của yêu tộc. Cho nên ở đây các chủng tộc nhiều vô số.

Mới chỉ đi được một đoạn nhưng Diệp Phong và Ý Lăng đã gặp được trên dưới mười chủng tộc khác nhau. Tỉ như tộc đằng xà, tộc thiên ưng, tộc đại hùng…. Nói chung là ngư long hỗn tạp.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com