Những con yêu thú Mộc môn bậc hai trở xuống sẽ do ba người Khương Hoài ra tay, hồn thạch tất nhiên cũng sẽ thuộc về họ, Diệp Phong không có ý kiến gì.
Điều này khiến cho cái nhìn của ba người về hắn lại tăng thêm một bậc. Thiếu niên trước mặt họ tuy còn khá trẻ nhưng phong thái vô cùng điềm tĩnh và khiêm tốn.
Những con yêu thú từ bậc ba trở lên thì Diệp Phong sẽ lo, nói đúng hơn là Tiểu Phong trên vai hắn ra trận.
Trong một vài ngày này, Diệp Phong không hề gặp được một yêu thú trên Mộc môn bậc năm nào cả. Do đó Tiểu Phong cũng không gặp phải vấn đề gì lớn.
Mà vấn đề ở đây lại đến từ ba người Khương Hoài. Sau khi được chứng kiến sức mạnh của Tiểu Phong, họ đã kinh ngạc không nói nên lời, lắp ba lắp bắp cả ngày trời. Đến lúc này sự nghi ngờ trong họ lại tăng thêm một khoảng lớn, chỉ là hình thể của Tiểu Phong quá nhỏ khiến họ không dám khẳng định mà thôi.
Hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ khi đội ngũ bốn người Diệp Phong được thành lập. Lúc này Khương Hoài đang chiến đấu với một con Huyết Giáp Nghĩ.
Con yêu thú này một thân đỏ như máu, thân thể cứng như sắt thép, từng chân nó to như một cái cột trụ khổng lồ.
Mặc dù con Huyết Giáp Nghĩ này mới đạt đến Mộc môn bậc ba nhưng Khương Hoài đối đầu với nó cũng rất khó khăn. Từng công kích vật lý lên người nó đều không có tác dụng.
Nhưng Khương Hoài quả không hổ là một liệp sát giả có kinh nghiệm, hắn lợi dụng những khớp nối trên người Huyết Giáp Nghĩ để tấn công. Những con yêu thú dù có lớp giáp cứng rắn đến mấy cũng sẽ có những yếu điểm. Những khớp nối trên người nó chính là những yếu điểm này.
Khương Hoài vừa tránh thoát một cú đâm của Huyết Giáp Nghĩ liền thuận thế trượt xuống phía dưới bụng nó.
Một luồng lam quang phóng ra từ ngón tay Khương Hoài tạo thành chỉ phong mạnh mẽ đâm xuyên bụng Huyết Giáp Nghĩ.
Một chiêu này phóng thẳng vào vị trí yếu hại của Huyết Giáp Nghĩ, hơn nữa vị trí này không có lớp giáp nào bảo vệ nên rất nhanh Huyết Giáp Nghĩ đã phải bỏ mình.
Sau khi tiêu diệt được Huyết Giáp Nghĩ, Khương Hoài mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, việc chiến đấu với nó khiến hắn tiêu hao khá nhiều năng lượng.
“Khương thúc lợi hại thật, Huyết Giáp Nghĩ nổi tiếng về độ cứng rắn đó.”
Diệp Phong tiến lại gần xác con yêu thú, cười nói.
“Haha, cháu lại chê cười ta rồi.”
Khương Hoài cười trừ, hắn mất khá nhiều thời gian mới tiêu diệt được con yêu thú này.
“Thúc nghỉ ngơi đi, để cháu xử lý hồn thạch của nó hộ thúc.”
Diệp Phong vừa định tiến lên để lấy hồn thạch của Huyết Giáp Nghĩ, đột nhiên hắn cảm nhận được một tia nguy hiểm phía sau lưng truyền đến.
Diệp Phong nhanh như cắt nhảy lên không trung đúng lúc một đạo khí lưu bắn tới.
-Bùm…
Ngay chỗ Diệp Phong vừa đứng xuất hiện một hố sâu, cát đá bay mù mịt.
Diệp Phong phóng tầm mắt về phía xa xa, nơi đó xuất hiện một đội ngũ năm người, đứng đầu là một nam tử toàn thân mặc một bộ y phục màu đỏ sẫm.
Hắn thoạt nhìn có vẻ khá yêu dị với một gương mặt mặc dù khôi ngô nhưng lại trắng bệch nhợt nhạt.
Tên này đang đứng chắp hai tay ra sau lưng, nhìn đám người Diệp Phong với một nụ cười quỷ dị.
Diệp Phong bình tĩnh nhìn lại. Còn sắc mặt ba người Khương Hoài đã trở nên tái nhợt.
“Khương thúc, không ngờ lại gặp nhau sớm như vậy, thúc không ở nhà chuẩn bị hôn lễ đi còn đến đây làm gì.”
Nam tử áo đỏ nhoẻn miệng cười, vừa bước đi vừa lên tiếng.
“Mã Nghị, ai là thúc của ngươi. Việc của ta không cần ngươi lo, ta đi đâu cũng là việc của ta.”
Khương Hoài lạnh nhạt đáp lại, dường như hắn vô cùng chán ghét tên này.
“Ha ha, đúng là việc của ngươi không liên quan gì đến ta, nhưng tiểu mĩ nhân là vị hôn thê sắp cưới của ta thì ta phải quan tâm chứ.”
Mã Nghị cười gằn, hắn liếm liếm môi nhìn về phía Khương Hỏa Vân đang đứng phía sau lưng Khương Hoài.
Khương Hỏa Vân mới chỉ mười lăm tuổi nhưng lại vô cùng xinh đẹp, thêm một vài năm nữa thôi cô bé chắc chắn sẽ trở thành một mĩ nhân.
“Nói bậy, ai là vị hôn thê sắp cưới của ngươi.”
Khương Hỏa Vân nắm chặt tay, run run nói.
“Tiểu mĩ nhân đừng có không phân biệt tốt xấu, người mà Mã Nghị ta nhìn trúng thì sẽ không thoát được đâu. Ha ha ha”
Mã Nghị vừa bước vài bước đã tới phía trước mặt Khương Hoài. Hắn vừa muốn bước qua nhưng đã bị Khương Hoài chặn lại.
“Mã Nghị ngươi muốn làm gì?”
Khương Hoài vô cùng khẩn trương, hắn không muốn để con gái mình phải chịu ủy khuất trước một tên dị hợm như Mã Nghị.
“Tránh ra, nể mặt ngươi là cha của tiểu mĩ nhân nên ta không chấp.”
Nói đoạn hắn định lách qua người Khương Hoài để bước tới chỗ Khương Hỏa Vân đang đứng, nhưng một đạo chỉ phong phóng tới đã khiến bước chân Mã Nghị khựng lại.
“Muốn động đến con gái ta thì phải bước qua xác ta trước.”
Khương Hoài hét lớn, đồng thời hắn tung một quyền về phía trước, quyền phong gào thét đập lên người Mã Nghị.