Đến giữa trưa, Diệp Phong bất ngờ gặp được “người quen”giữa chốn rừng núi hoang vu này. Chính là đội ngũ ba người mà hơn hai mươi ngày trước Diệp Phong ra tay trợ giúp.
Hắn vô cùng bất ngờ bởi vì nơi đây còn nguy hiểm hơn trước rất nhiều, không biết điều gì khiến ba người can đảm bước tiếp như vậy.
Tuy nhiên hiện tại tình trạng của họ vô cùng kém, trên người chằng chịt những vết máu lớn nhỏ, khuôn mặt tái nhợt không còn một chút sinh khí nào.
Ngay khi nhìn thấy Diệp Phong, cả ba người đều vô cùng cảnh giác, sau đó là chuyển dần sang kinh ngạc.
Người thiếu niên trước mặt tuổi tác không lớn, thế nhưng lại dám một mình đi vào Vĩnh Hằng sâm lâm, hơn nữa bộ dáng thoạt nhìn có vẻ khá thong dong và thoải mái.
“Haizz…Đời đúng là không như mơ.”
Diệp Phong lắc đầu thở dài, vốn muốn đẩy mạnh tốc độ săn giết yêu thú nhưng tình hình trước mắt lại không hề chiều theo ý hắn.
Diệp Phong cũng không thể nào bỏ mặc ba người này được. Tu vi của họ không đủ, hơn nữa còn bị trọng thương rất nặng, nếu cứ tiếp tục đi sâu vào khu rừng này thì chắc chắn phải làm mồi cho yêu thú.
“Đừng nhìn ta như vậy chứ, trông ta đáng sợ thế sao.”
Diệp Phong mỉm cười vẫy tay.
“Tại hạ Khương Hoài, là một liệp sát giả, đây là Khương Nhân và Khương Hỏa Vân là con trai và con gái ta, không biết tiểu huynh đệ danh xưng là gì?”
Trung niên nhân chỉ về hai người còn lại sau đó ôm quyền khách khí với Diệp Phong.
“Đại thúc đừng khách khí, cứ gọi ta là Diệp Phong, cũng là một liệp sát giả bình thường thôi.”
Diệp Phong thản nhiên đáp lời.
“Thì ra là Diệp tiểu huynh đệ, một mình huynh đệ tiến vào Vĩnh Hằng sâm lâm này thật đúng là can đảm.”
“Thúc quá khen rồi, ta chẳng qua là may mắn chưa gặp phải yêu thú hùng mạnh mà thôi. Tại sao các người lại đi sâu vào tận đây, hơn nữa còn bị thương nặng đến thế này?”
Diệp Phong nhìn vết thương của ba người rồi hỏi.
“Nói ra thật hổ thẹn, ba cha con ta vì mải mê đuổi theo một con nha lang mà bị lạc đường, sau đó lại gặp phải sự tấn công của thái thản cự viên.
Chúng ta tu vi thấp kém không phải là đối thủ của nó nên mới bị nó đánh trọng thương thế này.”
Khương Hoài không giấu được nỗi sợ hãi khi nhắc đến con yêu thú nọ.
Diệp Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Giờ thì hắn đã biết vì sao đội ngũ này lại đi vào sâu bên trong Vĩnh Hằng sâm lâm như thế, hóa ra là bị lạc đường.
“Vết thương trên người thúc quá nặng, ta ở đây có một ít đan dược trị thương, các người dùng tạm, có thể cầm máu và tăng khả năng hồi phục.”
Diệp Phong lấy trong giới chỉ ra một bình đan dược mà hắn đã chuẩn bị trước khi lên đường, sau đó đưa cho Khương Hoài.
“Đa tạ tiểu huynh đệ”
“Cảm ơn đại ca ca”
Khương Nhân và Khương Hỏa Vân tiến lên nhận lấy bình đan dược trên tay Diệp Phong sau đó dìu Khương Hoài đến một bãi đất trống để nghỉ ngơi.
Diệp Phong khẽ phất tay, một đống thức ăn liền xuất hiện trước mặt hắn, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa ra xung quanh.
Tiểu Phong rất nhanh đã từ trong giấc mộng tỉnh lại. Con vật tham ăn này vô cùng nhạy cảm với những đồ ăn ngon.
Diệp Phong ném cho nó một nửa con gấu đã nướng chín – một món khoái khẩu của tên nhóc này.
Thấy con yêu thú nhỏ bé đang ăn một cách ngon lành, ba người Khương Hoài khẽ nhìn nhau, vẻ bối rối hiện rõ trong ánh mắt.
Một con vật màu đen kì lạ nhìn như một con mèo nhỏ, trên đầu nó lại có một cặp sừng nhô ra. Ngay lập tức họ liên tưởng đến đạo tàn ảnh màu đen mờ ảo xuất hiện ngay trước khi cự viên ngã xuống.
Nhưng rất nhanh nhóm người Khương Hoài đã gạt bỏ suy nghĩ điên cuồng đó khỏi đầu, một con vật nhỏ bé như này không thể nào mà khủng bố đến như thế được.
Trên tay Diệp Phong lúc này là một miếng thịt gấu còn đang tỏa khói nghi ngút, hắn tiến về phía ba người Khương Hoài, mỉm cười:
“Các người mau ăn đi, đây đều là thịt của những yêu thú trong khu rừng này, vô cùng bổ dưỡng.”
Những liệp sát giả bình thường khi vào rừng săn yêu thú thường chuẩn bị ích cốc đan để tránh đói, nhưng đội ngũ trước mặt Diệp Phong lúc này có lẽ đã sử dụng hết từ lâu. Khi Diệp Phong đưa thức ăn đến khiến ánh mắt cả ba người sáng rực, không tự chủ được mà nuốt nước bọt cái ực.
Nhờ có đan dược và thức ăn mà Diệp Phong đưa, vết thương của nhóm người Khương Hoài cũng dần dần bình phục.
Và vì không biết đường để trở ra nên Khương Hoài đã ngỏ ý đi cùng Diệp Phong một đoạn đường. Tất nhiên Diệp Phong cũng không thể từ chối được, mặc dù điều này sẽ ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện của hắn.
Thế là tổ đội của Diệp Phong giờ đã có thêm ba thành viên nữa, thêm người thêm vui.
Ba người Khương Hoài mặc dù tu vi không cao nhưng họ lại có kinh nghiệm của một liệp sát giả, nên cũng không cản trở Diệp Phong quá nhiều.