Say khi đánh đấm chán chê à không phải là giúp Khởi Tu tu luyện cực khổ Chu Văn cuối cùng cũng dừng tay lại, nhìn thấy đống thịt bầy nhầy trước mặt ông cảm thấy rất hài lòng.
Phất ống tay áo đứng dậy Chu Văn nhanh chóng rời khỏi trạch viện để đi giải quyết công việc thường ngày của mình, còn về Khởi Tu ông biết rõ tiểu tử này chỉ bị thương ngoài da nhẹ dưỡng thương một chút là khỏe lại ngay nên ông cũng bỏ qua một bên.
Sau một lúc lâu Khởi Tu cuối cùng cũng hoàn toàn hồi phục nhanh chóng bật người ngồi dậy, tuy thân thể đã khỏe nhưng khả năng cao tâm lý hắn vẫn sẽ ám ảnh chuyện này một thời gian tới.
Nhưng cũng phải nói lần này Chu Văn giúp hắn tu luyện rất tốt, dù đau đớn trong lúc tu luyện nhưng khi cơn đau qua đi, hắn đã phát hiện linh hồn mình thật sự mạnh hơn đôi chút, dù không nhiều nhưng cũng đủ để hắn vui vẻ với công sức đã bỏ ra rồi.
Đứng dậy vươn vai Khởi Tu lấy từng bình đan dược ra xếp trước mặt, nhìn số lượng còn lại khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, nếu dùng cẩn thận chỗ này hắn tự tin mình bước vào cảnh giới Cốt Tủy Cảnh Tầng III - VII là ít.
Không chần chờ quá lâu Khởi Tu nhanh chóng lại tiến vào trạng thái điên cuồng tu luyện như trước kia, không để hắn phải thất vọng những viên Đan Dược do Khai Mặc luyện ra phải nói là rất tốt, từ chất lượng đến dược hiệu mọi thứ đều rất tốt với mong đợi của hắn.
Thêm một việc nữa là hắn vẫn chưa rõ cái Giếng Ngọc này dở chứng gì mà lại lập ra Hệ Thống Thế Lực rồi bắt hắn thu phục lấy Khai Mặc, nghe như kiểu Khởi Tu là kẻ xấu đi dụ dỗ người khác vậy.
Hắn cũng hiểu Giếng Ngọc chưa từng vô duyên vô cớ đưa ra nhiệm vụ nếu đã muốn hắn thu phục Khai Mặc vậy thì giá trị của tên này chỉ sợ còn vượt xa tưởng tượng của chính hắn và mọi người xung quanh.
Rất nhanh hắn đã tiến vào trạng thái tập trung tu luyện, đan dược sau khi phục dụng hiệu quả hấp thu linh khí của hắn được tăng lên rất nhiều, cảm nhận từng đợt linh khí được luyện hóa đúng như hắn nghĩ.
Có một chuyện Khởi Tu đã âm thầm quan sát rất lâu, vì sao lượng lớn linh khí tiến vào người hắn sau khi qua tay Cổ Pháp với Giếng Ngọc thì được tinh thần cảm giác thoải mái cực kỳ nhưng lực lượng lại giảm đi rất nhiều.
Chuyện này Khởi Tu đã để ý xem xét rất lâu rồi, hắn không biết đây cũng là dự định của Giếng Ngọc hay là còn có ẩn tình khác, muốn hỏi Giếng Ngọc nhưng nhớ lại cách làm việc của nó Khởi Tu cũng đành thở dài bỏ qua.
Một tháng sau trong trạch viện thân thể Khởi Tu lúc này đang dần phát ra những từ tiếng kỳ lạ, một tháng này hắn tập trung cho tu luyện đến mức đôi khi bỏ cả ăn và tắm rửa, đủ biết hắn đang quyết tâm đến mức nào.
Lạch Cạch!
Lạch Cạch!!!
Từng tiếng xương cạ sát vào nhau nghe đến rợn người, trong người Khởi Tu lúc này từng đốt xương trong cơ thể hắn đang không ngừng run lên, tiếng lạch cạch kia là do xương run rẩy va chạm mà thành.
Sau đó trên từng khúc xương đang run rẩy bắt đầu xuất hiện những tia nứt nhỏ như sợi chỉ vậy, sao đó dần dần, dần dần vết nứt kia đã lớn bằng đầu kim rồi, từ trong những vết nứt đó đang lóe lên từng ánh sáng nhàn nhạt màu đỏ.
Từng vết nứt đã ngừng lại phía trong những vết nứt đó từng dòng lực lượng đỏ như nham thạch đang không ngừng lưu chuyển, Khởi Tu cắn mạnh lấy răng mình tránh không để phát ra tiếng kêu đau đớn.
RĂNG RẮC!!!!!
Một tiếng kêu trầm đục phát ra trong người Khởi Tu nếu có người ở kế bên chắc chắn sẽ nghe rõ đó là tiếng gì, tiếng như mình bẻ gãy một cành cây vậy, Khởi Tu hít một hơi thật sâu rồi thở ra đầy thoải mái.
• Chủ Thể: Việt
• Tuổi: 17
• Cảnh Giới: Cốt Tủy Cảnh Tầng I
Tiến Độ: 36/1000
• Công Pháp:
-Loạn Quỷ Phệ Thiên • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng Đầu Lâu: 69
-Cổ Ngạn Kiếm Kỹ • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
• Thể Pháp:
-Bất Diệt Chi Thể 1★
[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Ngũ Tạng Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 1000/1000
*Yêu cầu cảnh giới bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở khóa tiến độ tiếp theo*
• Bộ Pháp: Tiêu Dao Du Thiên Bộ • [ ????? Chưa Tu Luyện ]
• Pháp Bảo: Cổ Bích Diện Cấp Bậc • [?????]
• ??????....
• ??????....
• ??????....
• ??????....
【Lượt Múc Gáo Ngọc +5】
【Hiện Có: 11 Lượt】
Khởi Tu giật mình nhìn lại những dòng cuối, lúc trước từ Thể Huyết Cảnh Tầng VII đến Thể Huyết Cảnh Tầng X mỗi lần chỉ được 1 lượt múc, lần này lên Cốt Tủy Cảnh Tầng I lại được tới 5 lượt, suy nghĩ một chút hắn cũng lờ mờ đoán ra.
Có lẽ những cảnh giới kia chỉ là tiểu cảnh giới nên lượt nhận sẽ ít đi còn khi hắn đột phá sang cảnh giới mới thì lượt múc nhận được sẽ nhiều hơn, hắn cũng chỉ nghĩ đến được những cái này một phần là do trước kia hắn cũng đọc qua nhiều truyện thể loại này rồi.
Suy nghĩ nhiều lại đau đầu, hỏi thì khả năng chắc chắn sẽ chỉ nhận lại sự im lặng từ Giếng Ngọc, hắn quyết định vứt chuyện này ra sau đầu không nghĩ đến nữa, đúng lúc này hắn nhớ ra một chuyện.
Hắn bỏ bê tên Khai Mặc kia một tháng rồi không biết tên đó lúc này ra sao nữa, vừa nghĩ đến hắn đã nhanh chóng gọi Chu Kiệt với ý định muốn ra ngoài nữa rồi.
Nhưng đợi một lúc thì Chu Kiệt không thấy đâu mà thay vào đó là Chu Văn đi đến, vừa thấy ông hắn đã hơi rụt người lại, cái tập luyện kia vẫn khiến hắn còn hơi sợ Chu Văn.
Thấy hành động kia của Khởi Tu thì Chu Văn không giận chỉ vuốt vuốt râu nhìn lấy hắn hỏi:
"Tiểu tử ngươi đây là muốn đi quấy phá đâu đây"
Khởi Tu ban đầu còn hơi chột dạ, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần mà xoa xoa tay cười nói với Chu Văn:
"Khặc khặc, không phải là do tu luyện nhiều quá dẫn đến tâm cảnh có chút bứt rứt sao, nên ta mới muốn ra ngoài đi dạo một vòng để ổn định tâm cảnh thôi Gia Gia"
Chu Văn chỉ liếc mắt xem thường chuyện hắn vừa kể, có quỷ mới tin tên tiểu tử trước mặt ông, tên này mặt dày vô sỉ vô cùng, có khi tâm cảnh tâm ma còn phải sợ ngược lại hắn lấy đâu ra chuyện Tâm Cảnh bị bứt rứt khó chịu.
"Tiểu tử, ngươi đây là muốn đi gặp tên Khai Mặc gì gì đó rồi sao"
Khởi Tu nghe vậy thì giật thót người, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn Chu Văn:
"Sao...sao Gia Gia biết?"
Chu Văn cười nhạt đáp:
"Chuyện nhỏ như vậy muốn qua mắt lão phu sao, ngươi cũng xem thường thân già này quá rồi đó"
"Một tháng trước khi ngươi đòi ra ngoài, ta có dùng thần thức quan sát xem ngươi có xảy ra chuyện gì trong lúc đi dạo không, vừa hay nhìn thấy cảnh ngươi gặp tên Khai Mặc kia"
"Kể cả chuyện ngươi thu phục hắn ta cũng biết, nếu là bình thường đừng nói ngươi có ý thu nạp tên đó không, dù có đi nữa ta cũng không đồng ý"
Khởi Tu hơi ngẩn người:
"Vì sao lúc đó Gia Gia lại không ngăn cản"
Chu Văn nhìn hắn, ánh mắt mang theo
"Lão phu muốn xem đôi mắt nhìn người của ngươi nếu ngay cả một người cũng nhìn sai, vậy lão phu có bồi dưỡng ngươi thêm cũng vô ích"
"Dùng người thì phải biết nghi người, nhưng cũng phải biết tin người, nếu chuyện gì ta cũng nhúng tay vào, vậy người cần trưởng thành là ngươi hay là ta"
Thật ra ông cũng đã có dự tính rồi, chuyện hậu bối đấu đá lẫn nhau ông không thể xen vào dù là Trấn Quốc Đại Tướng Quân cũng không được đây chính là do Quy Lão cùng Kim Đế hạ lệnh, những tên già kia cũng biết nên chắc chắn sẽ làm ra một số chuyện gì đấy.
Mà Khởi Tu thì thân cô thế cô còn con cháu của ông ta thì hiện tại đã vào Học Viện Kim Ngọc không thể nhúng tay với người ở Kinh Thành được nữa, Khởi Tu hiện tại dù có Chu phủ ngầm ủng hộ nhưng vẫn thân cô thế cô, một mình hắn ông sợ không làm lại những nhà khác.
Nên việc thu nhận người lập thế lực ông dù thấy cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, âm thầm cho hắn thêm đồng minh để chống lại sóng gió lần này, nhưng cũng tùy người nếu kẻ hắn thu nhận ông phát hiện quá khứ trước kia không trong sạch thì án tử đã được ban ra.
Khởi Tu nghe xong cũng khẽ gật đầu, đúng lúc ấy hắn bỗng ho khan hai tiếng, xoa xoa tay cười đầy nịnh nọt:
"Khặc...khặc Gia Gia à"
Chu Văn liếc hắn một cái:
"Có rắm thì mau thả"
Khởi Tu lập tức cười hề hề.
"Dạo này ta tu luyện gặp chút bình, phải chi có thêm ít tài nguyên tu luyện, với cả một vị luyện đan sư cảnh giới thật cao luyện giúp vài lò đan dược, nói không chừng chỉ vài ngày nữa lại đột phá không chừng"
Chu Văn nghe xong mặt không đổi sắc.
"Ý ngươi là muốn lão phu bỏ tiền?"
Khởi Tu lập tức cười tươi:
"Gia Gia anh minh, quả là Trấn Quốc Đại Tướng Quân văn võ xong toàn mà"
Chu Văn nhìn gương mặt vô sỉ kia, khóe mắt cũng không nhịn được mà giật giật hai cái:
"Da mặt của tiểu tử ngươi quả thật dày hơn cả tường thành Kim Ngọc Đế Quốc rồi"
Chu Văn trầm ngâm một lát sau, ông mới chậm rãi mở miệng:
"Được"
Khởi Tu vừa nghe một chữ ấy, hai mắt lập tức sáng rực:
"Gia Gia lời này là thật sao"
Chu Văn liếc hắn một cái:
"Đừng vội mừng, lão phu có thể cấp tài nguyên cho ngươi, cũng có thể cung cấp linh dược để tên Khai Mặc kia luyện đan"
"Nhưng..."
Ông cố ý kéo dài giọng:
"Lão phu không nuôi người vô dụng nếu hắn thật sự có bản lĩnh, lão phu không ngại dốc tài nguyên bồi dưỡng sau này cho hắn gia nhập Chu gia cũng được, sẽ được bảo hộ về sau nhưng ngược lại"
"Nếu sau một khoảng thời gian tới mà vẫn không thể khiến lão phu nhìn thấy giá trị của và tiềm năng của hắn thì.."
Chu Văn chậm rãi đứng dậy, hai tay chắp sau lưng.
"Vậy mọi tài nguyên sẽ lập tức dừng lại, lão phu không có nghĩa vụ lãng phí tài nguyên của Chu phủ cho một kẻ tầm thường, cả tiểu tử ngươi cũng phải nhận phạt đấy"
Khởi Tu nghe vậy cũng thu lại nụ cười, hắn biết đây đã là nhượng bộ rất lớn rồi, Chu Văn chịu bỏ tài nguyên bồi dưỡng một người không quen biết đã là nể mặt hắn vô cùng, hay đúng hơn là Chu Thuận.
Muốn có nhiều hơn thì phải chứng minh bản thân xứng đáng, phải tạo ra lợi ít cho Chu gia thì lúc đó mới được nếm quả ngọt.
Khởi Tu gật đầu đầy tự tin:
"Gia Gia yên tâm ta tin ánh mắt của mình, nếu Khai Mặc thật sự chỉ có chút bản lĩnh ấy, vậy coi như ta nhìn lầm người, đến lúc đó không cần Gia Gia nói, chính ta sẽ đuổi hắn đi rồi quay lại thỉnh tội với Gia Gia"
Chu Văn khẽ gật đầu:
"Được Lão phu sẽ cho Tiểu tử ngươi và hắn một cơ, đừng khiến ta thật vọng ngươi cứ đi trước đi tài nguyên ta sẽ kêu người đưa đến tay hai ngươi sau"
Khởi Tu sau khi được Chu Văn xác nhận thì cũng rời khỏi Chu phủ, dựa theo chỉ dẫn của Hệ Thống Thế Lực mà nhanh chóng tiến về phía nam Kinh Thành.
Không bao lâu sau, trước mắt hắn hiện ra một căn tiểu viện khá yên tĩnh, gọi to một tiếng rồi hắn đẩy cửa bước vào, trong sân được quét dọn sạch sẽ từng giá gỗ phơi đầy linh dược đã được xử lý cẩn thận.
Bên cạnh còn đặt mấy chiếc đan lô lớn nhỏ khác nhau, mùi dược hương nhàn nhạt theo gió lan tỏa khắp viện, Khởi Tu vừa bước vào thì thấy Khai Mặc đang cặm cụi ghi chép trước đan lô liền ngẩng đầu.
"Khởi huynh...à không là Công Tử mới phải"
Trên gương mặt Khai Mặc vốn luôn bình tĩnh lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ, thấy vậy Khởi Tu cười cười coi như đáp lễ rồi cất tiếng:
"Xem ra một tháng này sống cũng không tệ"
Khai Mặc gãi đầu cười:
"Tất cả đều nhờ ơn của Công Tử đã hào phóng với ta"
Hai người ngồi xuống bàn đá trong sân Khởi Tu thuận miệng hỏi:
"Một tháng này thế nào rồi"
Khai Mặc nhanh chóng kể lại mọi chuyện, từ lúc mua lại căn tiểu viện này, sắp xếp nơi ở, dựng phòng luyện đan, thu mua linh dược, rồi ngày đêm nghiên cứu đan phương, phần lớn thời gian hắn đều luyện các loại đan dược dùng cho tu sĩ Trúc Cơ Kỳ và Kim Đan Kỳ tăng tốc độ tu luyện.
Nghe đến đây Khởi Tu cũng âm thầm gật đầu, quả nhiên để một luyện đan sư phát triển vẫn phải có tài nguyên.
Đúng lúc ấy Khởi Tu phát hiện vẻ mặt Khai Mặc bỗng trở nên do dự:
"Ngươi còn chuyện gì sao?"
Khai Mặc ấp úng hồi lâu mới đáp:
"Thật ra...một tháng này ta có thử nghiên cứu một loại đan dược mới"
"Dựa theo những kiến thức Công Tử từng nói cho ta lúc trước, sau khi về suy ngẫm một thời gian, ta liền thử suy diễn rồi sửa đổi đan phương bình thường lại"
"Không ngờ thật sự luyện thành, nhưng vẫn chưa có ai thử nghiệm"
Nói xong hắn cẩn thận lấy từ nhẫn trữ vật ra một chiếc bình ngọc màu trắng, vừa mở nắp mười viên đan dược màu hồng nhạt nằm ngay ngắn bên trong.
Mỗi viên đều tròn trịa hoàn mỹ, đan dược vừa xuất hiện mùi dược hương đã khiến linh khí xung quanh dao động, ngay lúc ấy Cổ Bích Diện tự động hiện lên từng hàng chữ.
• Đan Dược: Cực Lạc Đan
• Phẩm Giai: Tam Giai Trung Phẩm
• Công Dụng: Sau khi phục dụng tốc độ hấp thu linh khí tăng lên gấp năm lần, nên dùng trước khi phục dụng các loại đan dược hỗ trợ tu luyện khác để đạt hiệu quả tối đa, Cực Lạc Đan không sinh xung đột với các loại đan dược tăng tu vi.
• Tác dụng phụ: Khí huyết bạo động dương khí đại thịnh cơ bắp và huyết mạch căng cứng, toàn thân sinh ra cảm giác bức bối cực hạn, bắt buộc phải phát tiết lượng huyết khí dư thừa mới giảm bớt.
Khởi Tu nhìn xong cả người lập tức ngây ra, chỉ bằng vài câu mình từng chém gió nói ấy vậy mà tên này thật sự nghiên cứu ra được, Khởi Tu nuốt nước bọt trong đầu chỉ hiện lên đúng một suy nghĩ.
Kỳ tài đây tuyệt đối là kỳ tài luyện đan, khó trách Giếng Ngọc nhất quyết bắt hắn thu phục Khai Mặc, giá trị của tên này quả nhiên còn đáng sợ hơn hắn tưởng tượng.
Khởi Tu không nói hai lời đón lấy bình ngọc nhanh chóng lấy một viên bỏ vào miệng nuốt ực xuống.
Khai Mặc giật nảy mình:
"CÔNG TỬ!!!!!"
"Cái...cái đó..còn chưa thử nghiệm mà!"
Nhưng đã quá muộn Khởi Tu lại lấy thêm một viên đan dược tăng tu vi khác ném vào miệng.
ẦM!!
Chỉ trong nháy mắt linh khí thiên địa như tìm được nơi phát tiết mà từ bốn phương tám hướng điên cuồng hội tụ, từng dòng linh khí khổng lồ liên tục tràn vào cơ thể Khởi Tu không ngừng.
Hai canh giờ sau Khởi Tu từ từ mở mắt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi:
"Hiệu quả thật sự tăng gấp năm lần!"
Hắn còn chưa kịp vui mừng thì bỗng nhiên khí huyết toàn thân sôi trào dữ dội, mặt hắn đỏ bừng, hơi nóng không ngừng bốc lên quanh người hắn:
"A...nóng đến vậy sao"
Từng đường gân xanh nổi đầy hai cánh tay, máu huyết như muốn phá thể lao ra ngoài, Khởi Tu hít thở ngày càng gấp mỗi một lần hô hấp đều như đang phun ra từng luồng nhiệt khí.
Khai Mặc sớm đã ôm đan lô chạy lên mái nhà khi thấy dị tượng phát sinh ra từ người Khởi Tu
Khóe miệng giật liên tục:
"Ta... ta chỉ nghĩ tác dụng phụ sẽ hơi khó chịu ai ngờ lại dữ dội đến như vậy"
Lúc này ở dưới sân trạch viện, Khởi Tu đã hay mắt đỏ ngầu đi, dưới hông của hắn là một đầu đại kê kê đang vươn mình trỗi dậy, cảnh tượng này khiến Khai Mặc cả người lạnh toát không thôi, âm thầm lau đi mồ hôi lạnh mà xem xét tình hình, nếu không ổn phải bất chấp lao đến Chu phủ cầu cứu thôi.