Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 34: MÊ TÂM LÂU



Khởi Tu lúc này phải nói là khổ không thể tả, tuy đầu óc lúc này vẫn tỉnh táo vô cùng, nhưng thân thể lại không còn do hắn điều khiển nữa, nó muốn phát tiết sự khó chịu này ra ngoài.



Mà lúc này chỉ có một mình hắn thôi còn tên Khai Mặc đã vọt chạy rồi biết lấy gì để phát tiết, đầu não liên tục suy nghĩ phương án giải quyết, còn thân thể đã bắt đầu xé rách toàn bộ áo quần vì sức nóng do tác dụng phụ của đan dược gây ra.



Khai Mặc ôm chặt lấy đan lô cả người run rẩy không thôi, cảnh tượng này quả thật là con mẹ nó mù mắt mà, một nam nhân nhìn nam nhân khác trần truồng quả thật là không thể diễn tả nỗi.



Đúng lúc này Khởi Tu chợt lóe ra một ý nghĩ, thứ đan dược này chính là đang xâm nhập cơ thể khiến hắn phát hỏa dục, vậy việc cần làm lúc này chính là hủy diệt đi mọi thứ.



Chuyện này hắn há có sợ ý nghĩ vừa xong một luồng ý niệm nhanh chóng được điều động, xung quanh Khởi Tu bắt đầu phát ra từng tiếng khóc cười đầy ma mị, trong đôi mắt trợn trừng của Khai Mặc.



Một luồng hắc khí lạnh lẽo bỗng từ sâu trong linh hồn Khởi Tu cuồn cuộn trào ra.



Ô ô ô...



Từng tiếng khóc, tiếng cười quỷ dị vang vọng khắp tiểu viện, như có vô số oan hồn đang đồng loạt gào thét giữa cửu u, không gian xung quanh chợt tối sầm lại, linh khí thiên địa cũng bắt đầu trở nên cuồng bạo.



Phía sau lưng Khởi Tu, từng đoàn hắc vụ điên cuồng ngưng tụ, 1...10..30...69, chỉ trong chớp mắt, 69 đầu lâu hư ảnh khổng lồ đã lặng lẽ hiện ra, mỗi đầu lâu đều quỷ dị vô cùng, hai hốc mắt có một vòng xoáy tím đen liên tục xoay tròn nhìn tà đến cực điểm.



Khai Mặc đứng chết lặng tại chỗ hai chân hắn đã sớm mềm nhũn, sắc mặt trắng bệch còn trong mắt chỉ còn lại sự kinh hãi vô tận:

"Công...Công tử"



Hắn chưa từng nghĩ trên đời lại tồn tại thứ công pháp quỷ dị đến mức này, từ lúc tu luyện đến giờ dù chỉ rất ít tiếp xúc bên ngoài nhưng hắn chắc chắn những công pháp được gọi là tà tu chưa tà bằng cảnh tượng trước mắt hắn một chút nào.



Nhưng chưa dừng lại ở đó cảnh tượng tiếp theo mới thật sự khiến hắn suýt hồn phi phách tán, không có một đầu lâu nào lao ra ngoài, cũng không một đầu lâu nào loạn động.



Mà toàn bộ 69 đầu lâu đồng loạt xà xuống về phía Khởi Tu trong khoảnh khắc tiếp theo.



PHẬT!

PHẬP!!

PHẬP!!!!



Từng đầu lâu như phát điên phát cuồng lao thẳng vào thân thể hắn, những chiếc răng sắc bén cắn xé điên cuồng từng mảng máu thịt, máu tươi bắn tung tóe, tiếng thịt bị nhai nát liên tiếp vang lên khiến người nghe tê dại cả da đầu.



Khởi Tu nghiến chặt hai hàm răng, toàn thân run lên dữ dội nhưng từ đầu đến cuối không hề phát ra lấy một tiếng kêu thảm, hắn biết chỉ cần chịu đựng được giai đoạn này, Loạn Quỷ Phệ Thiên sẽ thay hắn nuốt sạch dục hỏa còn lại trong người.



Thời gian từng chút trôi qua, 69đầu lâu vẫn không ngừng cắn xé thôn phệ từng tấc máu thịt trên người Khởi Tu, nhưng đau đầu một chuyện là Bất Diệt Chi Thể của hắn đã sớm đạt tới cấp độ Ngũ Tạng Cảnh Tầng X.



Với thực lực hiện tại của hắn dùng Loạn Quỷ Phệ Thiên, muốn phá hủy thân thể ấy cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, suốt một hồi lâu đám đầu lâu mới miễn cưỡng gặm sạch toàn bộ huyết nhục.



Giữa tiểu viện lúc này chỉ còn lại một bộ xương trắng ngồi xếp bằng trên mặt đất, trên chiếc đầu lâu là Cổ Bích Diện vẫn lặng lẽ che kín gương mặt chỉ để lộ hai cặp mắt trên mặt nạ chứa lấy vòng xoáy tím đen, tạo nên một cảnh tượng quỷ dị đến cực điểm.



Khai Mặc hoàn toàn chết lặng, đầu óc hắn lúc này đã trống rỗng, một người tự cắn nuốt chính mình, mẹ nó đây rốt cuộc là loại công pháp quái quỷ gì, nhưng còn chưa kịp hoàn hồn điều khiến hắn khiếp sợ hơn nữa đã xảy ra.



Từ bộ xương trắng ấy, vô số sợi huyết nhục đỏ tươi đột nhiên sinh trưởng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, kinh mạch, máu huyết, cơ bắp, da thịt mọi thứ điên cuồng tái tạo như thời gian đang đảo ngược.



Chỉ sau vài ngụm trà một Khởi Tu hoàn hảo không chút thương tích đã lặng lẽ ngồi trước mặt hắn, tựa như cảnh tượng máu tanh vừa rồi chưa từng xảy ra, còn Khai Mặc đã từ lâu nhìn chằm chằm Khởi Tu.



Miệng há to hai mắt trợn trừng, đan lô trong tay hắn cũng đã rơi xuống đất từ lúc nào mà cả chính hắn cũng không hề hay biết, giờ khắc này trong lòng hắn chỉ còn lại một ý niệm duy nhất.



"Người trước mặt ta thật sự vẫn còn là con người sao?"



Khai Mặc đứng chết lặng trên mái nhà, đôi mắt vẫn còn thất thần nhìn lấy khoảng sân bên dưới, đúng hơn là nhìn lấy Khởi Tu, từ đầu đến cuối những gì hắn vừa chứng kiến đã hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của một luyện đan sư.



Một người tự để hàng chục đầu lâu cắn nuốt sạch máu thịt mình để giải quyết tác dụng phụ của đan dược, rồi lại sống sờ sờ trở về chỉ trong vài chén trà, thứ này đã không còn thuộc phạm trù của người bình thường mà hắn biết nữa rồi.



Giọng Khởi Tu bình tĩnh vang lên:

"Xuống đi"



Khai Mặc giật mình hoàn hồn, cúi đầu nhìn xuống, Khởi Tu lúc này đã lấy ra một bộ y phục khác trong nhẫn trữ vật mặc lại như chưa từng xảy ra chuyện gì, còn đang phủi phủi bụi quanh người vẻ mặt bình thản đến mức khiến người khác phát lạnh.



Khai Mặc nuốt một ngụm nước bọt:

"Công tử..."



Khởi Tu khoát tay cười:

"Đừng hỏi, có hỏi ta cũng không nói"



Khai Mặc cười khổ cũng hiểu biết quá nhiều cũng không tốt, ngoan ngoãn nhanh chóng nhảy xuống khỏi mái nhà mà nhặt lấy đan lô đi đến bên Khởi Tu.



Hai người ngồi xuống bàn đá, Khởi Tu cầm lấy bình Cực Lạc Đan xoay xoay trong tay rồi cười nói:

"Đan này rất thành công, hiệu quả đúng như ngươi nói, tốc độ hấp thu linh khí tăng lên gần gấp năm lần"



"Chỉ có điều..."



Hắn nhìn Khai Mặc tỏa ra một bộ mặt mang đầy sự đánh giá:

"Tác dụng phụ hơi không đúng đắn rồi"



Khai Mặc đỏ mặt ho khan:

"Ta...ta cũng không ngờ mọi chuyện lại thành như vậy, từ sau khi nghe đến những ý tưởng kia của Công Tử, khiến ta không thể ngừng được hào hứng nên đã tạo ra được nó, cũng không nghĩ tác dụng phụ lại...lại không đúng đắn thê"



Khởi Tu bật cười:

"Không sao đó chứng tỏ là tài năng của ngươi rất kinh khủng chỉ nghe qua đã luyện ra một loại đan dược mới rồi, ta rất mong chờ xem lấy thành quả của ngươi sau này"



Nghe vậy Khai Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn có một chuyện rất lạ dù lúc trước khi chưa bị trục xuất hắn cũng rất ham luyện chế đan dược mới nhưng không bao giờ thành công, nhưng chỉ theo Khởi Tu nghe qua vài lời nói đã luyện ra được, thật sự khiến hắn rất khó hiểu.



Đúng lúc ấy, Khởi Tu đặt bình ngọc xuống, ánh mắt nghiêm túc hơn vài phần:

"Khai Mặc ta đến đây hôm nay còn có một chuyện, là chuyện của Chu Gia"



Khai Mặc lập tức ngồi ngay ngắn lại chú tâm nghe Khỏi tu nói, nhanh chóng Khởi Tu đã chậm rãi kể lại toàn bộ lời Chu Văn, từ việc biết quan hệ giữa hai người, từ việc Chu gia nguyện ý cung cấp linh dược, tài nguyên.



Cho đến điều kiện phải chứng minh giá trị của bản thân, nghe xong, Khai Mặc trầm mặc rất lâumột lúc sau, hắn đứng dậy, hướng về phía Chu phủ thật sâu cúi người:

"Đại ân này Khai Mặc suốt đời không quên"



Khởi Tu cười lắc đầu.:

"Đừng vội cảm kích Gia Gia ta nói rất rõ, nếu trong khoảng thời gian tới ngươi không thể thể hiện được giá trị của mình thì mọi tài nguyên sẽ lập tức bị cắt"



Khai Mặc siết chặt hai nắm tay, đây chính là bàn đạp để hắn vươn người trở lại nào nguyện ý để vụt mất, trong mắt hiện lên vẻ kiên định chưa từng có:

"Công Tử yên tâm ta sẽ không phụ sự tín nhiệm của ngài, càng sẽ không phụ kỳ vọng của Trấn Quốc Đại Tướng Quân tiền bối"



Khởi Tu cười hài lòng cười to, sau đó là bắt đầu chỉ điểm việc sau này cho Khai Mặc làm, cũng là dự kiến phát triển tương lai cho thế lực của hắn.



Khởi Tu chống cằm suy nghĩ một lúc rồi bỗng quay sang hỏi:

"Khai Mặc, Kinh Thành có tửu lâu nào chuyên phục vụ song tu không?"



Khai Mặc hơi ngẩn người mang theo sự khó hiểu, Công Tử mình đây là muốn làm gì, nhưng cũng không hỏi gì nhiều đã nhanh chóng suy nghĩ.



Sau đó cúi đầu trầm ngâm, một lúc lâu hắn mới chậm rãi đáp:

"Nếu nói nơi chuyên dành cho song tu ở Kinh Thành thì chỉ có một nơi duy nhất chính là Mê Tâm Lâu"



Khởi Tu nhướng mày:

"Mê Tâm Lâu?"



Khai Mặc gật đầu đáp:

"Đúng vậy thưa Công Tử, nghe nói nhiều năm trước có một vị bà chủ vô cùng thần bí đến Kim Ngọc Đế Quốc mở tửu lâu này, ban đầu chuyện này từng gây chấn động toàn Kinh Thành một thời gian"



"Rất nhiều nho sinh, danh sĩ cùng một số tu sĩ tự xưng chính nghĩa đều cho rằng việc lấy thân xác nữ nhân để kinh doanh là trái với luân thường đạo lý, bọn họ nhiều lần tụ tập trước Mê Tâm Lâu chỉ trích, thậm chí còn định liên thủ ép nơi này đóng cửa"



Khởi Tu ngồi nghe rất nghiêm túc không nói một lời nào, lúc này Khai Mặc hạ thấp giọng:

"Bệ Hạ biết chuyện, ngài từng phái một vị Quân Thần đích thân đến Mê Tâm Lâu điều tra mghe nói ngay cả Bệ Hạ lúc ấy cũng không hài lòng với loại sinh ý này"



Khởi Tu càng nghe càng hứng thú:

"Thế vị Quân Thần kia giải quyết thế nào"



Khai Mặc hít sâu một hơi:

"Hắn bước vào Mê Tâm Lâu, chỉ một lát sau liền lao vọt ngược lại ra ngoài, toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, sắc mặt thì trắng bệch như gặp phải đại khủng bố"



"Hắn bùng nổ toàn bộ tu vi, không dám chậm trễ dù chỉ nửa khắc, trực tiếp bay thẳng về Kim Ngọc Điện vừa đến nơi đã lập tức quỳ rạp trước mặt Kim Đế lắp bắp nói gì đó"



Khởi Tu chớp mắt:

"Hắn nói gì?"



Khai Mặc lắc đầu:

"Không ai biết cả đây chỉ là những gì được kể lại do những vị Quân Thần khác lúc đó đang có mặt ở Kim Ngọc Điện, chỉ biết sau khi vị Quân Thần ấy nói xong"



"Kim Đế đã trầm mặc rất lâu cuối cùng ngài chỉ hạ một đạo ý chỉ từ nay về sau, bất kỳ ai cũng không được gây sự với Mê Tâm Lâu"



"Kẻ trái lệnh sẽ bị xử phạt thật nặng"



Khởi Tu hơi nheo mắt:

"Có ý tứ"



Khai Mặc tiếp lời:

"Từ đó về sau, Mê Tâm Lâu chẳng những không suy tàn, ngược lại càng ngày càng hưng thịnh, rất nhiều công tử thế gia, quý tộc cùng những kẻ ăn chơi nổi danh đều xem nơi đó là chốn tiêu dao"



Khởi Tu nghe xong chống cằm suy nghĩ một hồi lâu, hai mắt càng lúc càng sáng, đột nhiên hắn đập mạnh xuống bàn đá.



"Bốp!"

"Có rồi!"



Khai Mặc giật nảy mình:

"Công tử có chuyện gì sao"



Khởi Tu cười đến mức khóe miệng gần chạm mang tai:

"Ta nghĩ ra một vụ làm ăn một vụ làm ăn có thể kiếm được rất nhiều tài nguyên"



Khai Mặc tò mò lắng nghe:

"Mời Công tử nói"



Khởi Tu cầm lấy bình ngọc chứa Cực Lạc Đan, khẽ lắc lắc:

"Ngươi nói xem nếu Mê Tâm Lâu bán loại đan dược này thì sao?"



Khai Mặc hơi ngẩn người:

"Công tử đây là có ý gì"



Khởi Tu cười hắc hắc một cách đê tiện:

"Rất đơn giản khách nhân mua Cực Lạc Đan, rồi phục dụng khi tu luyện tốc độ hấp thu linh khí tăng mạnh, ai lại bỏ qua cơ chứ rồi đợi đến khi dược lực phát tác xong"



Khởi Tu nhún vai tỏ ra thản nhiên:

"Thì tự nhiên sẽ muốn tìm nơi giải quyết tác dụng phụ, mà toàn bộ Kinh Thành nơi thích hợp nhất chẳng phải chính là Mê Tâm Lâu sao?"



Đôi mắt Khai Mặc từ từ mở lớn, hắn càng nghĩ đôi mắt càng sáng lên, còn Khởi Tu càng nói thì càng hưng phấn:

"Mê Tâm Lâu kiếm được khách chúng ta bán được đan dược, bọn họ kiếm tiền chúng ta cũng kiếm tiền, hai bên đều cùng có lợi thậm chí có khi còn trở thành nguồn thu ổn định lâu dài của chúng ta"



Khai Mặc nghe xong cũng không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, hắn vốn tưởng Công tử chỉ là thiên tài tu luyện, không ngờ đầu óc kiếm tiền cũng đáng sợ như vậy.



Khởi Tu đứng bật dậy, phủi phủi vạt áo:

"Đi, thẳng tiến đến Mê Tâm Lâu, việc làm ăn này nếu bàn thành công, sau này chúng ta sẽ không còn phải đau đầu vì tài nguyên tu luyện nữa."



Khai Mặc cũng lập tức đứng dậy:

"Tuân lệnh, Công tử."



Hai người nhìn nhau cười một tiếng rồi cùng rời khỏi tiểu viện, men theo con đường lớn của Kinh Thành, hướng thẳng về phía tòa tửu lâu thần bí nhất Kim Ngọc Đế Quốc, lần này Khởi Tu hiên ngang ra ngoài vì đơn giản mấy lão già kia đã không còn động được đến mình nữa rồi.



Khởi Tu cùng Khai Mặc men theo con đường đá xanh của Kinh Thành, đi gần nửa canh giờ cuối cùng cũng dừng trước một tòa lầu các cao bảy tầng, trên tấm biển gỗ màu tím đen treo cao trước cổng chỉ có ba chữ lớn.



"MÊ TÂM LÂU"



Khác với tưởng tượng của Khởi Tu, nơi này không hề ồn ào hay dung tục, khách nhân ra vào nối tiếp không dứt, phần lớn đều là tu sĩ, y phục chỉnh tề, khí chất bất phàm, trên người mang theo vài phần hạo nhiên chính khí, nhìn kiểu gì cũng giống những quân tử chính nhân.



Khởi Tu nhìn cảnh ấy, khóe miệng khẽ giật trong lòng âm thầm cảm thấy kì quái:

"Chẳng lẽ Khai Mặc dẫn nhầm chỗ?"



Đúng lúc ấy một đôi nam tử trẻ tuổi đi ngang qua bọn hắn một người vẻ mặt đầy nghi hoặc:

"Huynh đệ, ngươi không phải nói dẫn ta đi luyện đạo tâm sao"



Người còn lại lập tức ho khan hai tiếng, chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời vẻ mặt tỏ ra cực kỳ cao thâm:

"Khụ..khụ, huynh đệ ngươi không hiểu rồi, hồng nhan chính là cửa ải khó vượt nhất của người tu đạo, chống lại mê hoặc của nữ nhân chẳng phải cũng là một loại tu luyện đạo tâm hay sao"



Người kia nghe vậy bừng tỉnh đại ngộ, liên tục gật đầu:

"Huynh nói rất có lý tiểu đệ coi như được khai sáng rồi!"



Hai người nhìn nhau cười lớn:

"Ha ha ha!"



Sau đó vô cùng hiên ngang bước vào Mê Tâm Lâu, Khởi Tu cùng Khai Mặc đứng bên ngoài, bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng cả hai đồng thời co giật.



Khởi Tu không nhịn được cảm thán:

"Tu tiên giới này quả nhiên nhân tài xuất hiện lớp lớp"



Khai Mặc cũng nghiêm túc gật đầu:

"Đúng là.....đạo tâm của các vị tiền bối thật đáng để hậu bối học hỏi"



Ngay lúc ấy lại có thêm vài vị tu sĩ áo trắng, khí chất đạo cốt tiên phong chậm rãi đi tới, một người vuốt chùm râu đen cười nhạt:

"Lão phu hôm nay đến đây chỉ để khảo nghiệm đạo tâm mình bao năm nay liệu có khiếm khuyết tí nào không"



Một người khác nghiêm túc đáp:

"Lão phu cũng vậy chỉ cần tâm không động, mỹ sắc cũng chỉ như hồng phấn khô lâu"



"Đúng cực!!"



"Cực đúng!!"



Nói xong những vị lão giả trung niên kia vẻ mặt chính khí lẫm liệt đồng loạt bước nhanh hơn vài phần vào trong Mê Tâm Lâu.



Khởi Tu nhìn theo bóng lưng ba người, khóe miệng giật giật:

"Gia hỏa nào cũng nói đến luyện đạo tâm, dựa theo tốc độ đi kia đạo tâm của bọn họ hình như đang rất sốt ruột"