Trong trạch viện sau khi Hình Tướng Chiến Thân hóa thành vô số điểm sáng tiêu tán, cả không gian lâm vào yên tĩnh đến đáng sợ.
Chu Văn, Mặc Uyên cùng Lưu Tuyết đều không ai mở miệng trước, ánh mắt ba người vẫn dừng trên vị trí Hình Tướng Chiến Thân vừa biến mất, trong lòng từng đợt sóng lớn không ngừng dâng lên.
Khởi Tu lúc này đã ngã xuống mặt đất, nửa thân thể bị hủy diệt đang được Bất Diệt Chi Thể điên cuồng chữa trị, máu thịt liên tục sinh trưởng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Chu Văn hít sâu một hơi, ông sống đã qua vô số năm rồi những thời gian đó ông cũng tung hoành vô số chiến trường, từng chứng kiến đủ loại thần thông, bí pháp cùng kiếm đạo tuyệt học từ thiên kiêu đến yêu nghiệt một thời đại, đến cả những kẻ kiếm từ có chiến lực khủng bố ngang mình.
Nhưng một kiếm vừa rồi đã hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của ông, đó căn bản không phải là kiếm kỹ mà người bình thường có thể sáng tạo.
Còn về phía Mặc Uyên cũng chậm rãi thu hồi bàn tay, trong mắt vị lão nhân luôn bình tĩnh này hiếm khi xuất hiện vẻ rung động.
Ông nhìn Chu Văn, trầm giọng nói:
"Lão Chu ngươi thấy thế nào"
Chu Văn cười khổ:
"Còn thấy thế nào nữa, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, đánh chết ta cũng không tin"
Mặc Uyên gật đầu đồng ý với lời nói này của Chu Văn:
"Kiếm còn chưa chém ra chỉ mới là một hư ảnh mờ nhạt mã đã khiến Hình Tướng Chiến Thân Kim Đan Viên Mãn của ngươi bị diệt rồi"
"Nếu hư ảnh kia thật sự chém xuống được một kiếm đó"
Ông nói đến đây thì ngừng lại bởi vì đến ngay cả ông cũng không biết kết quả sẽ đến mức nào.
Một lúc lâu sau Mặc Uyên mới chậm rãi nói:
"Tiểu tử này không thể để chết, ít nhất trước khi hắn trưởng thành, nếu hắn thật sự nắm giữ được môn kiếm kỹ này, chờ đến ngày hắn bước vào cảnh giới của chúng ta"
Mặc Uyên không nói tiếp,nhưng cả hai người kia đều hiểu ý ông, đến lúc đó chỉ sợ toàn bộ Kim Ngọc Đế Quốc cũng không còn người đủ tư cách tiếp nổi một kiếm của kia.
Chu Văn nhìn về phía Khởi Tu đang hôn mê, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng, nếu thật sự tên nhóc này thật không có tâm tư gây hại cho họ Chu của ông cũng như Kim Ngọc Đế Quốc thì đứa cháu này ông nhận rồi, dù nó có phá đến trời sập thì ông cũng sẵn sàng giúp hắn đỡ lấy.
Cùng lúc đó ở Kim Ngọc Điện, trong đại điện rộng lớn Kim Đế vẫn lặng lẽ ngồi trên Kim Tọa còn đôi mắt ông đang từ từ khép lại, tuy Lưu Tuyết đã bày ra tầng tầng trận pháp che giấu, đủ sức qua mặt toàn bộ cường giả trong Kinh Thành.
Nhưng ông là Đế Vương là người chấp chưởng Quốc Vận của Kim Ngọc Đế Quốc, khi Quốc Vận đã gia thân thì mọi biến hóa diễn ra trong Kinh Thành đều khó có thể giấu được ông.
Một luồng kim quang nhàn nhạt chậm rãi tan đi bên trong đôi mắt nhắm kín kia, sau một lát ông cũng thở dài một tiếng đôi mắt lại mở ra, nhưng lần này trong con ngươi vốn luôn bình tĩnh kia lần đầu tiên xuất hiện vẻ chấn động.
Ông chậm rãi tựa lưng vào Kim Tọa, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn từng tiếng một.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Tiếng gõ vang vọng khắp đại điện, không ai biết giờ phút này trong lòng vị Đế Vương đứng đầu Kim Ngọc Đế Quốc đang dậy lên sóng lớn đến mức nào.
"Không ngờ thật sự xuất phát từ một tên tiểu tử, Lão Quy à ông thật sự không làm ta thất vọng mà"
Kim Đế khẽ cười nhưng nụ cười ấy lại pha lẫn vài phần bất đắc dĩ, ông vốn chỉ muốn Chu Văn tra hỏi thôi, không ngờ Chu Văn lại làm tới mức này, Kim Đế chậm rãi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, đôi mắt vô tình kia tôn hư ảnh đứng trên cửu thiên cùng thanh kiếm khiến thiên địa cộng hưởng.
Và...
Hình Tướng Chiến Thân bị xóa sổ chỉ bằng một tia uy áp còn chưa kịp xuất kiếm, ngay cả Kim Đế cũng không dám khẳng định nếu bản thân đổi thành Hình Tướng Chiến Thân thực lực cũng chỉ ngang Kim Đan Viên Mãn khi đó liệu có đỡ nổi không.
Ông trầm mặc rất lâu cuối cùng mới chậm rãi lẩm bẩm:
"Tiểu tử ngươi rốt cuộc nhận được truyền thừa của vị tồn tại nào, liệu điều này là tốt hay xấu cho ngươi đây"
Nói đến đây Kim Đế khẽ nhắm mắt lần nữa như đang suy nghĩ gì đó, một lúc sau ông mở mắt trong ánh nhìn chỉ còn lại vẻ kiên định:
"Chu Văn lần này Trẫm đặt cược cùng ngươi, nếu tiểu tử này thật sự trưởng thành Kim Ngọc Đế Quốc, biết đâu sẽ nghênh đón một thời đại huy hoàng chưa từng có"
Khóe miệng Kim Đế chậm rãi nhếch lên sau đó một đạo thánh chỉ vô thanh vô tức được Kim Đế cho cẩm y vệ truyền ra khỏi Kim Ngọc Điện, lan đến tay từng lão bất tử trong Kinh Thành.
"Từ hôm nay bất cứ ai trong các ngươi cũng không được phép âm thầm điều tra Khởi Tu"
"Kẻ trái lệnh Trảm!"
"Còn không phục cứ chờ khảo thí Học Viện Kim Ngọc rồi đem hậu bối của các ngươi xem là mạnh nhất đến mà cọ sức"
Một tuần sau trong trạch viện yên tĩnh của Chu phủ, ánh nắng sớm len lỏi qua khung cửa sổ chiếu lên gương mặt Khởi Tu mắt hắn hơi run rẩy mở ra .
"Khụ..."
Khởi Tu vừa tỉnh dậy đã cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa bị người ta nghiền nát rồi ghép lại vậy, hắn đưa tay sờ sờ lồng ngực rồi gượng ngồi dậy miệng không khỏi giật giật.
"Ta kháo, cũng là Cổ Pháp vì sao thứ này lại khó dùng hơn cả Loạn Quỷ Phệ Thiên thế này"
Hắn vừa lẩm bẩm thì cửa phòng bị đã có đẩy nhẹ ra, từ bên ngoài cửa Chu Văn hai tay chắp sau lưng đã chậm rãi bước vào, thấy Khởi Tu đã tỉnh, ông cũng không tỏ vẻ bất ngờ, chỉ tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
"Tiểu tử ngươi chịu tỉnh rồi à, trễ thêm ngày nữa không chừng ta đã mai táng ngươi luôn rồi"
Khởi Tu cười hì hì:
"Gia Gia yên tâm mệnh ta cứng lắm"
Chu Văn liếc hắn một cái:
"Lần này cảm thấy thế nào, vì sao lại bất tỉnh lâu đến như vậy"
Khởi Tu gãi đầu cười ngượng:
"Lần này chỉ là ngoài ý muốn, chuyện bất tỉnh lâu thế này ta cũng không biết a"
Chu Văn kêu Khởi Tu tháo Cổ Bích Diện ra rồi ông đưa một tay lên ngực hắn âm thầm vận chuyển linh lực kiểm tra, sau một lúc ông cũng thu tay về nhíu mày nhìn lấy Khởi Tu.
"Thứ kiếm kỹ kia ngươi muốn thi triển nó phải cần đến những gì?"
Chu Văn hỏi thế này là vì sau khi kiểm tra Khởi Tu ông phát hiện ngoài thân thể đã hồi phục nguyên trạng còn linh hồn của hắn lại đang rất suy yếu, vì thế ông đã nghĩ ngay đến chiêu kiếm kia của hắn.
Khởi Tu nghe vậy cũng hơi ngớ người, đúng vậy hắn bỏ qua một thứ rồi mà thứ này lại rất quan trọng, Cổ Pháp tuy đã được Giếng Ngọc giới thiệu mạnh mẽ thế nào nhưng lại không để điều kiện để sử dụng.
Như người mù thấy lại ánh sáng hắn trong lòng đã muốn nhảy dựng lên, thứ quan trọng thế này đến bây giờ hắn mới nghĩ đến, không những Cổ Ngạn Kiếm Kỹ mà còn Loạn Quỷ Phệ Thiên nữa.
Không cần qua luyện tập mà hắn đã sử dụng được rồi, chuyện này rất tà môn hắn nhanh chóng chìm vào thức hải tìm Giếng Ngọc để đòi lại công đạo, mẹ kiếp cái giếng kia cho hắn đồ nhưng lại không cho hướng dẫn sử dụng.
Vừa vào chưa kịp để Khởi Tu mở mõm thì Giếng Ngọc đã chặn họng ngay.
TING!!!!!!!!!!! :)
【Cảnh Báo!】
Chủ Thể chưa đạt điều kiện sử dụng hoàn chỉnh Cổ Pháp, điều kiện thi triển Tầng 1 – Ngạn Sơ Thiên Kiếm.
Muốn thi triển hoàn chỉnh Ngạn Sơ Thiên Kiếm, người sử dụng phải đồng thời thỏa mãn bốn điều kiện:
• Tu vi: Chủ Thể phải có Tiên tu đủ mạnh để chống đỡ tiêu hao của kiếm kỹ khi động dụng đến.
• Thân thể: Thể tu của Chủ Thể phải đủ cường đại để chịu được kiếm uy phản phệ, tránh bạo thể mà chết.
• Thần hồn: Linh tu Chủ Thể phải đủ mạnh để gánh chịu Thiên Uy giáng xuống, nếu quá yếu sẽ hôn mê hoặc thần hồn câu diệt.
• Thiên địa cộng hưởng: Khi ba điều kiện trên đã đạt yêu cầu, Cổ Pháp sẽ tự động cộng hưởng với thiên địa, triệu hồi ra Ngạn Kiếm Hư Ảnh giáng lâm, ba điều kiện kia của Chủ Thể càng mạnh thì uy lực kiếm kỹ càng khủng bố.
Khởi Tu sẽ trợn mắt quát lớn:
"Ta ABCXYZ nhà ngươi!!!!, vì sao ngươi không nói sớm?????"
【Chủ Thể chưa hỏi】
Khởi Tu:
"🙂"
Thoát khỏi thức hải Khởi Tu đã biểu lộ một mặt thế giới hủy diệt hắn cũng không bận lòng nữa rồi, suy sụp thật sự cái giếng chết tiệt kia thậm chí còn không báo cho hắn trước những lưu ý khi sử dụng Cổ Pháp.
Thậm chí khi hắn tức giận hỏi đến Loạn Quỷ Phệ Thiên thì nó chỉ im lặng không quan tâm đến hắn, Khởi Tu tức đến mức trán đã nổi gân xanh rồi, nếu được thậm chí hắn không những vạch quần tiểu vào Giếng Ngọc mà muốn nhảy vào đó tắm rửa một lúc rồi mới tiểu vào đó.
Quay mặt nhìn lấy Chu Văn hắn cũng lựa lời giải thích vì sao lại không sử dụng được môn kiếm kỹ kia, nghe xong Chu Văn mới ngớ người ra, chuyện này thật sự là may mắn cho tên tiểu tử này, vì Mặc Uyên chỉ gia tăng lực lượng thân thể hắn chứ không có đụng đến linh hồn.
May mắn khi tên này chỉ ngất đi một tuần và linh hồn chỉ bị suy yếu, nếu lần đó không phải ngất đi mà là tan nát luôn linh hồn thì ông không biết phải nói với Tiểu Thuận ra sao nữa.
Nghĩ đến đây ông phải nhạnh chóng giúp tên này tăng lực lượng thần hồn vậy, dù sao Khởi Tu đã thể hiện ra năng lực của mình xứng đáng để ông bồi dưỡng rồi.
Đúng lúc này ông như chợt nhớ ra gì đó liền nói với Khởi Tu:
"Bệ Hạ đã ban Thánh Chỉ xuống rồi"
Khởi Tu nghe liền hơi ngơ ngác, Chu Văn nói cho hắn chuyện này để làm gì:
"Có chuyện gì sao Gia Gia"
Chu Văn gật đầu:
"Bệ Hạ đã hạ lệnh từ hôm nay trở đi, bất kỳ thế lực nào trong Kinh Thành cũng không được phép âm thầm điều tra cũng như là ra tay với ngươi"
"Kẻ nào dám trái lệnh chỉ có chờ bị Trảm thôi"
Khởi Tu nghe xong không khỏi hít vào ngụm khí lạnh, một chữ "Trảm" này đã đủ để hắn biết Kim Đế coi trọng chuyện này của mình rồi.
Chu Văn nhìn hắn lắc lắc đầu:
"Nhưng tin đồn về ngươi vẫn sẽ còn thậm chí sẽ vẫn tiếp tục lan rộng ra hơn, dù sao miệng người đời không ai quản nổi"
"Chỉ là đám lão bất tử kia sẽ không dám động thủ nữa có Thánh Chỉ của Bệ Hạ bọn họ chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đến kỳ khảo thí Học Viện Kim Ngọc mà thôi"
"Nếu muốn biết ngươi mạnh đến đâu thì cứ để hậu bối của mình đường đường chính chính đánh với ngươi sẽ rõ mà"
Khởi Tu nghe xong cũng nghiêm túc gật đầu:
"Ta hiểu"
Không khí trong phòng yên tĩnh được một lúc thì Chu Văn đã nhìn lấy hắn hỏi:
"Tiểu tử ngươi có cách nâng cao cảnh giới linh hồn chưa"
Khởi Tu cũng lắc lắc đầu nói không có, cái tu luyện linh hồn này đối với hắn rất mờ mịt, biết đến cũng là do Chu Kiệt nói cho biết mà thôi còn về tu luyện hắn giơ tay chịu thua, thậm chí khi đấu với Hình Tướng Chiến Thiên hắn cũng không điều động đầu lâu hư ảnh từ Loạn Quỷ Phệ Thiên nữa mà.
Vì hiện tại hắn quá yếu có đem ra cũng chỉ là ruồi muỗi trước mặt Hình Tướng Chiến Thiên, thậm chí còn phản ngược tác dụng nữa, nên nhớ Loạn Quỷ Phệ Thiên tạo ra đầu lâu cũng như hồi sinh cho sự bất tử đó là nhờ lực lượng thần hồn của hắn.
Đầu lâu nát đi hồi phục lại tất cả đều do thần hồn tác động nên điều này khiến Khởi Tu cực kỳ đau đớn, nếu đem ra bị Hình Tướng Chiến Thiên một đao chém nát hết chắc hắn chết lâm sàn luôn mất.
Chu Văn thấy tên này không biết thì cũng không nói gì mà đã hỏi hắn muốn tăng cảnh giới thần hồn của mình lên không, nghe vậy Khởi Tu cũng mừng rỡ không thôi, nếu thần hồn tăng mạnh không những thỏa mãn điều kiện kích hoạt Ngạn Sơ Thiên Kiếm mà còn giúp hắn sau này khi ngưng tụ đầu lâu sẽ dễ hơn.
Không nói nhiều Khởi Tu đã gật mạnh đầu:
"Muốn, rất muốn thưa Gia Gia"
Chu Văn thấy vậy cũng cười lớn hai tiếng nhanh chóng bước ra khỏi trạch viện như muốn đi lấy gì đó, vừa đi ông cũng chợt nhớ đến một chuyện, Khởi Tu đang ở Thể Huyết Cảnh còn rất yếu.
Mà tu luyện của Phàm Nhân Cảnh ông cũng biết qua, Bì Nhân Cảnh, Thể Huyết Cảnh, Cốt Tủy Cảnh, Gân Mạch Cảnh, Ngũ Tạng Cảnh, mỗi một thứ khi tu luyện không chỉ dùngh linh lực tu luyện mà còn dùng đến ngoại lực.
Hiện tại Khởi Tu đang ở Thể Huyết Cảnh ở đây ngoài việc dùng linh dược còn có thể dùng ngoại lực tác động lên thân thể giúp thân thể mau gia tăng cảnh giới hơn, Cốt Tủy Cảnh cũng vậy, nghĩ đến đây ông cười mỉm không thôi.
"Aizzzz thật tội cho đứa cháu bé bỏng của ta, con đường Phàm Nhân này người ta tu luyện thường dùng đến rất nhiều ngoại lực, bởi vậy nó mới mà là con đường dành cho phàm nhân"
Đi được một lúc khá lâu ông cũng đã quay lại trạch viện của Khởi Tu, nhanh chóng kêu hắn ra bàn đá ngồi xuống.
"Tiểu tử ngươi trước hết cứ phục dụng thuốc tăng nhanh tốc độ tu luyện đi"
Khởi Tu không hiểu gì cũng nhanh chóng lấy ra một bình đan dược do Khai Mặc luyện chế không nói nhiều luyện nuốt hết vào người, dù nhìn bao nhiêu lần Chu Văn vẫn kinh hãi không thôi, tên này ăn lượng lớn đan dược vượt qua cảnh giới mà vẫn không bạo thể chết quả là kì dị mà.
Không nói nhiều khi Khởi Tu vừa nuốt hết chỗ đan dược kia Chu Văn đã túm lấy cổ hắn đem ra giữa sân, từ trong tay lại loá ra hai viên đan dược một viên Khởi Tu vừa nhìn đã biết là Định Tâm Đan, vừa thấy nó hắn đã co rúm người lại.
"Gia Gia ngươi....!!!!"
Chưa kịp cho hắn nói thêm lời nào Chu Văn đã đem hai viên đan dược vào miệng hắn.
• Đan Dược: Định Tâm Đan
• Phẩm Giai: Thiên Giai Trung Phẩm
• Công Dụng: Ổn định thần hồn, giữ vững ý thức, chống lại tâm ma và các loại ảnh hưởng tinh thần.
•Đan Dược: Dưỡng Hồn Đan
•Phẩm Giai: Thiên Giai Thượng Phẩm
•Công Dụng: Giúp tăng cường việc tu luyện thần hồn, giúp thần hồn cứng hơn giúp người phục dụng chịu được áp lực lớn do công kích linh hồn gây ra.
Khởi Tu còn đang co rúm người lại thì Chu Văn lại lấy ra thêm một vật, loé một cái trong tay ông là một cây gậy đen kịch, vừa to vừa dài mà cầm vào tay.
•Linh Bảo: Đả Hồn Đằng
•Cấp Bậc: Thiên Giai Cực Phẩm
•Công Dụng: Chuyên công kích trực tiếp thần hồn, thường được dùng để tra khảo, ép cung và trừng phạ, mỗi roi quất xuống đều trực tiếp công kích thần hồn, gây đau đớn tột cùng, chỉ cần chịu đựng được mà không tan vỡ thì lực lượng thần hồn sẽ dần tăng lên, tuy nhiên nếu vượt quá giới hạn chịu đựng thì thần hồn sẽ bị trọng thương thậm chí hồn phi phách tán.
Chu Văn cười hiền nhìn lấy Khởi Tu nhanh chóng ném hắn ra nền sân, một tay đã tụ đấm một tay đã giơ lên Đả Hồn Đằng, thở dài đầy bất đắc dĩ.
"Gia Gia cũng vì muốn tốt cho ngươi mà thôi 😔"
Khởi Tu nhìn nụ cười hiền lành ấy, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm cực kỳ bất ổn:
"Khoan...Gia Gia...người định làm gì...chuyện là ta vừa tỉnh dậy người ta còn rất yếu đó"
Chu Văn chỉ mỉm cười.
VỤT!
BỐP!!
Một tiếng roi xé gió vang lên sau đó lại là tiếng nắm đấm sờ nhẹ vào gia thịt Khởi Tu.
"ÁAAAAAAAAAA!!!!"
Tiếng hét thảm thiết của Khởi Tu lập tức vang vọng khắp Chu phủ cực kỳ thê lương.