Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 31: Khảo Nghiệm





Kim Đế đứng xem xét rất lâu, ông ta hơi nhíu mày một chút với năng lực của ông hiện tại dù luồng kiếm khí kia đã biến mất một khoản thời gian, nhưng ông vẫn cảm nhận được một chút ít quanh quẩn tại trạch viện này, tuy chỉ một ít nhưng với thực lực của mình ông biết thứ kiếm khí này mạnh mẽ đến mức nào.



Nhìn thảm trạng của Khởi Tu ông cũng chắc rằng kiếm khí kia bắt nguồn từ tên tiểu tử đang nằm bất tỉnh ở kia, nhưng ông chưa vội xác định liệu đây là thực lực bản thân hắn hay là một loại thủ đoạn bí mật nào đó của hắn vô tình bị lộ.



Kim Đế thấy rất nhiều thiên tài có được những cơ duyên to lớn một bước thoát phàm thành tuyệt thế thiên kiêu nhờ những truyền thừa bí ẩn, nhưng dù là vậy đứng trước luồng kiếm khí Khởi Tu phát ra quả thật là đom đóm so với trăng rằm.



Luồng kiếm khí này nếu xuất ra từ một người ngang cảnh giới ông, ngay cả ông cũng âm thầm lạnh toát da đầu mà không dám trực diện đón đỡ, một tiểu tử như Khởi Tu thật sự sở hữu môn kiếm kỹ này sao.



Kim Đế quả thật không tin tưởng lắm nên bèn cất giọng nói với Chu Văn:

"Chuyện này ta giao lại cho Chu ái khanh điều tra, nếu thật sự tên tiểu tử này sở hữu thậm chí sử dụng được môn kiếm kỹ khủng bố kia ta cũng sẽ thoải mái cho hắn một cơ duyên vậy"



Chu Văn vừa bị nghe vậy trong lòng giật nảy một cái, đây là được Kim Đế quan tâm đến rồi ông trong lòng thầm lắc đầu về sự tốt số của Khởi Tu, Kim Đế nói xong vẫn đứng nhìn Khởi Tu mày của ông vẫn nhíu như cũ, thấy vậy Chu Văn cũng cất giọng hỏi.



"Không biết Bệ Hạ còn chuyện gì sao"



Kim Đế trầm ngâm trong chốc lát cuối cùng cũng cất giọng:

"Tiểu tử này thật sự rất bí ẩn, thực lực của hắn ẩn đi chỉ một phần do cái mặt nạ kia còn phần lớn còn lại là gì thì ta vẫn không biết"



"Ta đã thử động dụng đến Quốc Vận để xem xét nhưng vẫn không thể nhìn thấu, khi điều tra ta cũng có chút tư tâm riêng ta chỉ lo tiểu tử này bị lũ kia động tay động chân chuyện này thật sự không tốt cho Kim Ngọc Đế Quốc ta, Chu ái khanh ngươi cũng hiểu cho ta"



Chu Văn chấp tay hành lễ xem như đã hiểu, ông cũng biết Kim Đế đây cũng là bất đắc dĩ an nguy một Đế Quốc không phải chuyện đùa, Kim Đế nói cho ông biết cũng là thấy có lỗi chuyện trước kia mà thôi.



Chu Văn cũng hiểu chuyện trước kia không ai nghĩ sẽ xảy ra đến mức đó, đến cả ông cũng không ngờ được mà, Kim Đế nói xong cũng nhanh chóng đi mất trong trạch viện chỉ còn Chu Văn và Khởi Tu.



Thấy Kim Đế đi Chu Văn cũng ho khan hai tiếng:

"Khụ khụ, Tiểu tử ngươi còn định giả vờ bất tỉnh đến bao lâu, có cần lão phu giúp ngươi bất tỉnh vĩnh viễn luôn không!"



Khởi Tu đang nằm bất tỉnh nãy giờ bỗng nhiên bật người dậy cười hề hề nhìn lấy Chu Văn:

"Hì hì..Gia Gia đúng là mắt sáng như thần, khả năng diễn xuất tài tình của ta như vậy vẫn bị người nhìn thấu"



Khởi Tu vừa nói vừa dìu Chu Văn ngồi xuống ghế đá, hai tay liên tục xoa bóp hai vai ông, Chu Văn cũng không nói gì phất tay lấy ra một bình rượu thoải mái uống một ngụm nhịp chân để cho Khởi Tu xoa bóp cho mình.



Chu Văn hưởng thụ một lúc sau đó hừ một tiếng nói với Khởi Tu:

"Hừ! Tiểu tử nhà ngươi đừng có lươn lẹo Bệ Hạ cũng đã nhìn r, vừa rồi cố ý nói vậy là để cho ngươi biết bằng không Bệ Hạ không muốn ngươi nghe chỉ cần một phất tay dư sức phong bế toàn bộ giác quan của ngươi rồi"



Khởi Tu nghe vậy không khỏi đổ mồ hôi lạnh, thì ra diễn xuất đỉnh cao của mình đều bị người khác nhìn thấu hết, nhưng nghĩ lại những gì Kim Đế đã nói hắn tim đập không thôi, Bệ Hạ một Đế Quốc ban phát cho hắn một cơ duyên.



Chuyện này thử hỏi ai không mừng rỡ, cơ duyên do chính miệng Bệ Hạ nói nó sẽ là bình thường sao, nghĩ đến đây hắn cười tít cả mắt ra sức xoa bóp cho Chu Văn rồi giở giọng gian manh hỏi.



"Gia Gia, nếu thật sự Kiếm Kỹ kia là do ta học được rồi thi triển thì Bệ Hạ sẽ ban cho ta một cơ duyên sao"



Chu Văn uống một ngụm rượu khà một tiếng to:

"Lời của bậc Đế Vương há là chuyện nói suông, nhưng dù là thật tiểu tử ngươi hiện tại vẫn chưa nhận được, nhân tiện cảnh giới hiện tại của ngươi đạt đến đâu rồi"



Vừa nhớ ra gì đó ông hỏi hắn cảnh giới đã đạt đến đâu rồi, một tháng trước đây tên này đang lẹt đẹt ở Bì Nhân Cảnh Tầng IV qua tháng này không biết đã đến đâu rồi.



Khởi Tu nhanh chóng nói ra cảnh giới hiện tại:

"Thưa Gia Gia hiện tại cảnh giới ta đã đến Thể Huyết Cảnh Tầng VII rồi, nhưng cảnh giới của ta lại tăng rất chậm, hiện tại ta chuẩn bị dùng đến đan dược để tăng tốc độ tu luyện của mình"



Chu Văn nghe vậy hơi nhíu mày, ông phát hiện tên này cảnh giới tăng thật sự là chậm nếu là thiên kiêu bình thường thậm chí là thiên tài bình thường thôi, với số linh dược ông cung cấp chỉ cần hấp thu chịu khó luyện hóa dần thì trong một tháng đạt đến Trúc Cơ Kỳ là chuyện bình thường.



Suy nghĩ lúc lâu trong mắt ông lại lóe ra một luồng sáng, nhìn chằm chằm lấy Khởi Tu:

"Tiểu tử ta muốn thử xem chiến lực của ngươi một tí để xem xem khả năng ngươi lấy được cơ duyên kia còn cách bao lâu"



"À nhân tiện, môn kiếm kỹ kia của ngươi đạt đến đâu rồi"



Khởi Tu nghe xong liền suy nghĩ đáp:

"Gia Gia yên tâm môn kiếm kỹ này ta đã nắm được bộ miễn cưỡng có thể thi triển được đôi chút, nhưng thực lực ta quá yếu không thể chịu nổi được sức mạnh của môn kiếm kỹ này và không có vũ khí chịu đựng được nó"



Nghe xong Khởi Tu nói Chu Văn liền đảo mắt liên tục suy nghĩ, sau đó liền nhoẻn miệng cười đầy khoái chí, thấy nụ cười này Khởi Tu đã lạnh toát cả người, nụ cười này đã từng xuất hiện khi cho hắn ăn Định Tâm Đan.



Rất nhanh trong trạch viện đã xuất hiện thêm hai bóng người, chính là Mặc Uyên và Lưu Tuyết, nhưng thứ khiến hắn há hốc cả miệng chính là nhìn thấy Lưu Tuyết đang cưỡi trên Bạch Ngưu, càng khiến hắn tức giận chính là con trâu này không thèm cả liếc mắt nhìn hắn.



Mẹ nó con trâu này vì sắc bỏ chủ đây mà, hắn liếc ánh mắt muốn cháy cả lửa nhìn lấy Bạch Ngưu con hàng này đúng là không dùng được mà, đợi khi bắt về được con trâu này đảm bảo chịu đủ với hắn.



Nhìn qua Mặc Uyên hắn vẫn thấy ông già này cực kỳ nguy hiểm, Chu Văn còn dễ tính với hắn nhưng lão Mặc Uyên này chắc chắn chỉ cần hắn hắn làm ra việc gì sai trái kẻ đầu tiên giết hắn đảm bảo là lão Mặc Uyên này.



Khởi Tu không biết Chu Văn sao lại gọi hai người này đến, đang lúc còn hoang mang thì Chu Văn đã cất giọng về phía Mặc Uyên.

"Lão Khọm Già nhà ngươi giúp ta không chế lực lượng của tiểu tử này, tránh cho nó bạo thể ta muốn thử khảo nghiệm tên tiểu tử này đôi chút"



Mặc Uyên cũng làm biến nhiều lời một tay đã đánh ra một luồng khí xanh nhạt bay thẳng vào người Khởi Tu, khi luồng khí xanh nhạt kia bay vào người hắn, máu huyết trong người sôi trào, xương cốt phát ra tiếng lách cách cảm giác như có thể đấm nát một ngọn núi vậy, Khởi Tu cảm thấy lực lượng thân thể mình mạnh hơn bao giờ hết.



Chu Văn lại quay ra phía Lưu Tuyết:

"Tiểu nha đầu ngươi giúp lão phu tạo ra vài cái trận pháp giúp che đi những chuyện nơi này, tránh một số lão già không nên nết soi mói đau cả đầu ta"



An bày mọi chuyện xong xuôi Chu Văn khẽ cười một cái.



"Hình Tướng Chiến Thân!!!"



Ngay khi lời dứt đi một thân ảnh đã hiện lên bên trái ông, đây chính là một loại bí thuật tạo nên thương hiệu của Chu Văn, ý niệm cho Hình Tướng Chiến Thân hạ xuống mức Kim Đan Viên Mãn.



Đây là mức chiến lực thấp nhất Chu Văn chấp nhận ở một người sở hữu kiếm kỹ kia, nếu ngay cả Hình Tướng Chiến Thân Kim Đan Viên Mãn cũng không vượt qua được, vậy kiếm kỹ kia dù mạnh đến đâu cũng chỉ là hoa trong gương trăng trong nước mà thôi.



Lực lượng Mặc Uyên đánh vào người Khởi Tu chỉ có một công dụng duy nhất là giúp lực lượng thân thể hắn đạt đến tối đa, khi thi triển chiêu thức vượt quá giới hạn cũng không gây ảnh hưởng đến thân thể, đây chỉ là khi Mặc Uyên mạnh hơn Khởi Tu mới có thể tự ý làm vậy.



Lưu Tuyết cũng nhanh chóng kết những ấn ký kì diệu và mờ ảo, rất nhanh từng tòa trận pháp che giấu thiên địa xung quanh đã được lập ra, tốc độ lập trận này cực kỳ nhanh là nhờ nàng dùng đến Bí Pháp của mình.



Khi tất cả đã xong ba người bọn họ đã ngồi xuống ghế đá, trước khi ngồi xuống Chu Văn đã đạp văng Khởi Tu ra trước sân trạch viện, hắn còn đang âm thầm mắng một câu Chu Văn không biết thưởng hậu bối thì thình lình trước mắt hắn chính là Hình Tướng Chiến Thân.



Chưa kịp để Khởi Tu định hình thì Hình Tướng Chiến Thân đã dậm chân lấy đà lao vọt đến phía hắn, Khởi Tu thấy tốc độ này thì trong lòng thầm chửi lão Chu Văn ác độc không thôi.



Khởi Tu há phải là kẻ chịu thiệt, hắn cũng nhanh chóng lao vọt đến trực diện ngạnh kháng với Hình Tướng Chiến Thân kia.



"Chiến Thiên Quyền!!"



Một quyền khủng bố được Hình Tướng Chiến Thân đấm ra, xung quanh quyền kia là vô số ánh kim xoay vòng cực kỳ mạnh mẽ, Khởi Tu cảm nhận được lực lượng từ quyền này rất mạnh cũng không vừa mà tung ra một quyền.



"Đoạn Sơn Quyền!"



ẦM!!



Hai quyền kình va đập trực diện tạo ra một vụ nổ lớn chấn văng hai người lùi lại phía sau, Khởi Tu không chờ đợi gì thêm đã hét lên một tiếng.



"Kiếm Đến!!!"



Chu Văn hiểu ý phất tay một cái một thanh cự kiếm đã bay về phía Khởi Tu, thấy cự kiếm này Mặc Uyên cũng kinh ngạc không thôi, đây chính là một món Linh Bảo, thậm chí còn là món đi theo Chu Văn khi còn trẻ nữa.



•Linh Bảo: Cự Luân Kiếm

•Cấp Bậc: Thánh Giai Trung Phẩm



Kiếm vừa vào tay hắn đã xém chút cắm đầu xuống đất Khởi Tu âm thầm chửi, mẹ nó kiếm gì mà nặng thế này, gồng mình nhấc lên Cự Luân Kiếm miệng đã nhe ra hàm răng trắng cười đầy dữ tợn.



"PHÁ SƠN!"



Khởi Tu lao vọt đến Hình Tướng Chiến Thân vung ra một kiếm đầy khủng bố, không khí quanh chiêu kiếm này của Khởi Tu đều bị nóng lên, Hình Tướng Chiến Thân nào có chuyện dễ dàng chịu thiệt, một tay đã dùng lực lượng tạo ra một thanh đao.



"Phá Quân Đao"



Một đao chém thành hình bán nguyệt bay thẳng đến Khởi Tu mà ra sức nghiền nát, thấy chuyện không thành Khởi Tu nhanh chóng dùng lực quăng Cự Luân Kiếm lên không, cả người uốn cong một cái lấy đà đấm ra hai đấm.



"Đoạn Sơn Quyền!!"



Thân thể hắn lúc này rất khỏe đấm Đoạn Sơn Quyền mà không cảm thấy mệt chút nào, còn về phía Hình Tướng Chiến Thân đã giơ cao đao trong tay bổ thẳng xuống chỗ Khởi Tu.



"Chiến Đao Quân!!!"



Một luồng kiếm khí hung bạo tuyệt luân đập vào mặt Khởi Tu khiến hắn khó thở không thôi, biết đây là đại chiêu nên hắn không muốn xem thường, nhanh chóng Khởi Tu đã chộp lấy Cự Luân Kiếm một bên mà cũng tiến vào thế chém.



Thấy cảnh này Chu Văn, Mặc Uyên cùng với Lưu Tuyết đều đã nghiêm trọng quan sát, nhất là Mặc Uyên hắn đang cực kỳ chăm chú gia trì lực lượng cho Khởi Tu, lão cũng muốn chứng kiến môn kiếm kỹ này.



"NGẠN SƠ THIÊN KIẾM!!!"



ẦM!!!!



Ngay khoảnh khắc thanh âm từ miệng Khởi Tu vang lên thiên địa quanh người hắn bỗng nhiên run rẩy không ngừng, gió đã ngừng thổi lá cây cũng ngừng lay động, ngay cả linh khí trong thiên địa cũng trở nên trì trệ.



ONGGG!!!



Hư không sau lưng Khởi Tu bỗng rung chuyển dữ dội, sau đó một hư ảnh khủng lồ đang dần xuất hiện, nhưng hư ảnh đó vẫn vô cùng mờ nhạt.



Một đôi mắt khổng lồ chậm rãi mở ra, đôi mắt ấy không mang theo sát ý, cũng không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, càng không có thương hại chúng sinh vạn vật, nó giống như thiên đạo đang quan sát chúng sinh vậy, cao cao tại thượng vô tình đến cực điểm.



ẦM!!!!



Một tôn hư ảnh cổ lão cao vạn trượng cuối cùng cũng hiện thế, đầu đội thiên vân chân đạp cửu tiêu, toàn thân mờ ảo khiến không ai nhìn rõ dung mạo của hư ảnh đó, nhưng tất cả đều cảm nhận được một loại uy áp khiến linh hồn run rẩy.



Tựa như chỉ cần đối phương muốn, liền có thể một kiếm chém đứt thiên địa này, trên chín tầng trời hư ảnh cổ lão chậm rãi liếc mắt nhìn xuống, ánh mắt xuyên qua hư không nhìn thẳng xuống Hình Tướng Chiến Thân phía dưới.



Không, chính xác hơn là nhìn xuống toàn bộ chúng sinh, sau đó một thanh cổ kiếm khổng lồ từ từ xuất hiện trong tay hư ảnh, thanh kiếm vừa hiện thiên địa rung động cộng hưởng lấy, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo như không thể chịu nổi sự tồn tại của thanh kiếm này.



Chu Văn vốn đang ngồi trên ghế đá lúc này đã vô thức đứng bật dậy, bình rượu trong tay được hắn lấy ra thưởng thức trận khảo nghiệm lúc nãy bây giờ đã bị bóp đến nát đi mà chính ông cũng không nhận ra.



Đôi mắt ông nhìn chằm chằm vào hư ảnh trên trời, trong lòng dâng lên sóng lớn ngập trời:

"Đây là..."



Mặc Uyên lần đầu tiên thu lại vẻ bình tĩnh thường ngày, con ngươi co rút đến cực hạn bàn tay đang gia trì lực lượng cho Khởi Tu khẽ run lên, ông sống vô số năm gặp qua vô kiếm kỹ hùng mạnh, nhưng chưa từng thấy qua kiếm kỹ nào như vậy.



Đây không giống kiếm kỹ mà giống như một vị tồn tại vô thượng nào đó đang mượn thân thể Khởi Tu để xuất kiếm, ngay cả Lưu Tuyết cũng hít vào một ngụm khí lạnh, gương mặt tuyệt mỹ hiện lên vẻ chấn động hiếm thấy.



Nàng phát hiện, bản thân mình vậy mà không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của hư ảnh kia, tựa như chỉ cần nhìn lâu thêm một chút đạo tâm cũng sẽ bị hỗn loạn đi vậy



Mà lúc này Khởi Tu đứng dưới hư ảnh cổ lão, mặt đeo Cổ Bích Diện tóc đen tùy ý tung bay, hai tay nắm chặt Cự Luân Kiếm khí huyết toàn thân điên cuồng thiêu đốt, sau lưng hư ảnh cổ lão cũng đồng thời giơ cao thanh kiếm trong tay.



RẮC!!!!



Khi mọi người còn đang bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt thì một âm thanh vỡ tan vang lên, Cự Luân Kiếm trong tay Khởi Tu đã chính thức nát vụn, kiếm kỹ lại một lần nữa thật bại.



Ba người nhìn lấy Khởi Tu ngay lúc này đến cả người như Mặc Uyên cũng giật mình, vì lúc này Khởi Tu chỉ còn nửa người, nửa người còn lại đã nát bấy rồi, nhưng may thay là Bất Diệt Chi Thể vẫn điên cuồng giúp hắn giữ lại mạng sống.



Còn Hình Tướng Chiến Thân đứng bất động tại chỗ không làm ra động tĩnh gì, nhưng ngay sau đó trong mắt ba vị cường giả đều co lại, một vệt kiếm mảnh như sợi tóc xuất hiện giữa mi tâm.



Sau đó lan dần xuống ngực xuống bụng xuống chân của Hình Tướng Chiến Thân rồi nổ bụp một cái hóa thành vô số điểm sáng tan biến như chưa từng tồn tại.