Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 21: Vọng Tiên



Cứ thế hai người cùng một trâu từ từ kéo xe gỗ di chuyển xuống núi rồi dần khuất bóng về phía xa, lại mất một khoảng thời gian di chuyển cuối cùng Khởi Tu đã quay lại ngôi làng cũ, lúc này lửa đã tắt hết chỉ còn lại ít khói đang lan tỏa ra xung quanh.



Cho Bạch Ngưu đi đến một khoảng đất trống, Khởi Tu nhanh chóng tháo gỡ xe gỗ đặt ra, tiện tay lấy vài lượng vàng cùng ít lượng bạc bỏ vào một cái túi nhỏ đặt bên hông.



Khởi Tu quay lại nói với những người phụ nữ và đám trẻ em vẫn còn đang ngơ ngác nhìn hắn, nhìn đống lương thực, vàng bạc và một thân ảnh bị nhét vào trong giỏ chỉ để hai chân chỏng lên trời mà liên tục giãy giụa.



Khởi Tu ho hai tiếng rồi cất lời:

"Các ngươi dự định tiếp theo sẽ làm gì, tìm cách rời đi khỏi đây hay tiếp tục ở lại"



Đám người lập tức im lặng, ánh mắt bọn họ đồng loạt rời khỏi đống vàng bạc mà nhìn về phía Khởi Tu.



Một người nữ nhân có thể là người có tiếng nói nhất thở dài trả lời:

"Chúng tôi sống ở đây mấy đời rồi, bỏ đi thật sự là không nỡ"



Khởi Tu gật đầu hắn hiểu, con người vốn luôn có tình cảm với quê hương của mình dù nghèo khổ đến đâu cũng vẫn bám trụ lại nơi này, vì cái gọi là đất tổ mà họ đã ở rất lâu, muốn rời đi cũng không nỡ.



Nghĩ thế Khởi Tu chỉ gật gật đầu đáp:

"Nếu đã vậy ta cũng không có gì nói thêm, nhưng số tài sản này các người nhớ cất giữ cẩn thận, đừng để người khác nhìn thấy lộ liễu"



Một đám nữ nhân yếu ớt và một đám trẻ nhỏ thế kia, nếu bị ai đó phát hiện ra số tài sản này liệu họ giữ nổi không, nghĩ đến đó hắn chỉ lắc đầu cho qua.



Khởi Tu quay người đi đến leo lên lưng Bạch Ngưu chuẩn bị tiếp tục hành trình, còn mọi chuyện của những người phụ nữ này hắn không thể lo quá nhiều, nếu lúc đầu bọn thổ phỉ chỉ diệt hết làng rồi rời đi thì hắn cũng chỉ đến xem xét rồi tiếp tục đi mà thôi, không có chuyện tìm đến hang ổ bọn chúng rồi ra tay diệt đi thế kia.



Leo lên lưng Bạch Ngưu vừa định quay đầu đi thì có hai tiếng trẻ con thánh thót vang lên:

"Đại Hiệp ca ca, người tên là gì để cho bọn ta biết, khi chúng ta lớn lên sẽ báo đáp ơn cứu mạng này của Đại Hiệp ca ca"



Khởi Tu quay người nhìn lại thì hắn thấy hai giọng nói kia là bắt nguồn từ hai đứa nhỏ khoảng chừng mười tuổi, một nam một nữ gương mặt cực kỳ khả ái, nghe hai đứa nhỏ muốn lớn lên báo đáp mình hắn khẽ cong lên bờ môi phía sau lớp Cổ Bích Diện.



Nhảy xuống khỏi lưng Bạch Ngưu đi lại gần hai đứa nhỏ Khởi Tu mới nhẹ nhàng cất lời:

"Muốn báo đáp ta sao, nhưng phải biết mặt mới báo đáp được chứ"



Nói xong hắn cười trêu chọc nhìn hai đứa nhỏ, nghe thế hai đứa nhỏ cũng lúng túng vì bọn chúng nào biết mặt mũi ngang dọc của Khởi Tu ra làm sao, đúng lúc bối rối thì một trong hai đứa nhỏ bước lên.



Một tiểu nữ oa, tuy y phục có chút lấm lem xộc xệch nhưng gương mặt vẫn vô cùng khả ái, đôi mắt sáng ngời mang theo vẻ tinh nghịch của tuổi trẻ, hai má hơi gầy nhưng vẫn hiện lên nét thanh tú hiếm thấy, khóe miệng hơi hơi cong lên để lộ hai lúm đồng tiền nho nhỏ, khiến người ta khó lòng sinh ra ác cảm.



Tiểu nữ oa lém lỉnh trả lời hắn:

"Hì hì, vậy Đại Hiệp ca ca cho bọn ta nhìn thấy mặt đi, vậy thì sau này bọn ta mới không báo đáp sai người"



Khởi Tu thấy vậy cũng cười bí hiểm chọc lại:

"Hahaaa! không chừng khi thấy được mặt ta hai đứa nhóc các ngươi lại trốn không dám báo đáp luôn không chừng"



Nói rồi Khởi Tu nhẹ nhàng tháo Cổ Bích Diện xuống, nhưng vì hai đứa nhỏ đứng trước mặt hắn nên chỉ hai đứa nhỏ chứng kiến được tất cả, còn những người phía sau vẫn không thấy gì cả.



Trên khuôn mặt ấy phủ kín những vết sẹo ngang dọc không to cũng là nhỏ, có vết dài từ khóe mắt kéo xuống tận cằm, có vết như dấu móng vuốt dữ tợn xé rách nửa bên má, lại có những đường sẹo nhỏ chằng chịt như mạng nhện đan xen khắp da thịt, chúng khiến dung mạo vốn thanh tú trở nên dữ tợn, thậm chí có phần đáng sợ.



Hai đứa nhỏ thật sự hoảng sợ, vì gương mặt của Đại Hiệp ca ca quá đỗi trùng kích thị giác bọn chúng vì bọn nó chưa từng thấy gương mặt nào nhiều sẹo đến vậy, thấy vậy Khởi Tu cũng đeo lại Cổ Bích Diện.



Phản ứng này cũng bình thường vì trước kia ở Thạch Thành những người mới gặp còn bất ngờ huống chi hai đứa nhỏ này, quay người leo lên Bạch Ngưu bắt đầu di chuyển, đi được một đoạn xa thì lại một giọng hét vang lên phía sau quay mặt nhìn lại.



Khởi Tu thấy lại là hai đứa nhỏ lúc nãy đưa hai tay lên miệng làm loa mà hét về phía hắn:

"Ta mới không sợ Đại Hiệp ca ca, sau này bọn ta nhất định sẽ báo đáp, nhưng Đại Hiệp ca ca tên gì bọn ta vẫn không biết"



Nghe thấy thế Khởi Tu cười cười mà nói với lại phía sau một câu rồi quay người lại tiếp tục cuộc hành trình:

"Ta gọi là Khởi Tu"



Nghe thế hai đứa nhỏ cũng nhanh chóng hét lớn đáp trả:

"Ta là Như Tịch, còn ta là Phong Sơn, Khởi Tu ca ca nhớ đấy"



Mọi chuyện diễn ra ở đây Khởi Tu chỉ có thể lắc đầu cảm thán, hắn chỉ có thể giúp đến đó mà thôi, hắn không biết bọn họ về sau sẽ thế nào, liệu có ổn định lại cuộc sống như trước không và liệu những đứa trẻ đó sẽ ra sao khi những trụ cột là những người đàn ông, người cha, người chồng che nắng che mưa trong nhà đã mất đi, cuối cùng tất cả những suy nghĩ đó cũng hợp lại hóa thành một tiếng thở dài.



Đi đến đêm Khởi Tu chọn một đất trống ven đường làm chỗ nghỉ chân, đem Hùng Quân Sơn Vương ném nằm qua một bên chật vật đến vô cùng, Khởi Tu chưa vội chữa lành cho Hùng Quân Sơn Vương để giúp mình luyện thể, hiện tại hắn muốn gia tăng cảnh giới trước để khi đến Kinh Thành trong người cũng có một thân thực lực tránh bị người khác ức hiếp.



Hùng Quân Sơn Vương nằm một bên biệt khuất vô cùng, hối hận cũng vô cùng nên chỉ lầm bầm một mình:

"Mẹ nó nếu trước khi rời Tông ta học được nhiều bản lĩnh hơn nữa thì đâu tới nỗi bị một thằng oắt con đánh chật vật đến thế này"



Khởi Tu sắp xếp một chút xong lúc này mới chú ý đến bên này, hắn từ từ tiến lại một chân đạp đạp vào người của Hùng Quân Sơn Vương.



Khởi Tu bắt đầu dò hỏi thứ mình đang rất cần:

"Ngươi biết công pháp tu luyện nào giúp người thường bước vào con đường tu tiên không"



Hùng Quân Sơn Vương đang tức giận vì hành động bố láo vừa rồi của Khởi Tu nhưng ngay sau đó lại giật mình vì câu nói kia của hắn.



Hùng Quân Sơn Vương một mặt như nhìn tên điên mà nhìn Khởi Tu:

"Giết thì giết luôn đi ngươi đâu cần dùng đến cách thức rườm rà thế này"



"Mẹ nó ai cũng bị cấm chế đặt vào người rồi nói ra lại bạo thể, vậy ngươi một đao chém chết ta luôn có phải nhanh hơn không"



Khởi Tu nghe xong hơi nhăn mày lại, câu kia của Hùng Quân Sơn Vương là ý gì, cái gì cấm chế cái gì bạo thể, toàn là cái gì với cái gì thế này.



Không nghĩ nhiều cho mệt hắn quyết định hỏi thẳng đỡ phải suy nghĩ:

"Cấm chế? cấm chế gì ta đang hỏi ngươi công pháp tu luyện ngươi hiểu không"



Nghe vậy Hùng Quân Sơn Vương lại bạo tẩu hét to:

"Công Pháp Công Pháp cái mả cha mày!!!! Mẹ nó cấm chế bị đặt lên người thế kia ngươi dám nói à, vậy ngươi nói ta xem công pháp ngươi tu là gì xem ngươi dám không"



Khởi Tu lúc này thật sự nghi ngờ, vì hành vi hiện tại của Hùng Quân Sơn Vương không phải giả vờ, với tính cách của kẻ này cũng thật sự không phải loại người tâm cơ nên khả năng giả vờ nói dối cũng rất thấp.



Thấy vậy Khởi Tu liền hỏi:

"Cấm chế gì vì sao khi nói ra công pháp lại bị bạo thể?"



Hùng Quân Sơn Vương lại giật mình nhìn Khởi Tu, hắn nghi ngờ không biết tên này có bị khùng hay không:

"Đều là người tu luyện bị đám điên ở Vọng Tiên đặt cấm chế, ngươi hỏi ta cấm chế là gì ngươi bị điên sao"



Trong lòng Khởi Tu dâng lên nghi hoặc hắn vừa nghe thấy gì, Vọng Tiên đây chẳng phải là thánh địa cầu tiên sao, vì sao lại nói bị Vọng Tiên đặt cấm chế, càng nghĩ càng mơ hồ.



Khởi Tu hơi suy nghĩ nói:

"Ta thật sự không biết vì sau khi tu luyện xong công pháp ký ức của ta đã bị nó cắn nuốt không ít nên có thể một số chuyện đã quên"



Hùng Quân Sơn Vương nghe xong hơi suy nghĩ, nhìn đám đầu lâu tà dị kia khi được Khởi Tu điều động hắn đoán kẻ trước mặt khả năng cao là tà tu nào đó, lúc vô tình tu luyện tà công bị dính tác dụng phụ khiến trí nhớ bị mất không chừng.



Nghĩ vậy hắn cười lạnh:

"Hừ! vì lý do gì ta phải nói cho ngươi"



Khởi Tu không muốn dây dưa dài dòng đưa một tay điều động ra Loạn Quỷ Phệ Thiên:

"Không nói ta liền cho thứ này cắn nát hạ bộ ngươi một cách từ từ, sau đó ta dùng cọc gỗ đâm vào cúc hoa ngươi giúp ngươi đả thông vài chỗ có kinh mạch ẩn"



"sau khi ngươi chết ta sẽ lột trần trụi ngươi ra treo ngươi khoả thân ngoài đồng cho người người chiêm ngưỡng Hùng Quân Sơn Vương đại danh đỉnh đỉnh khi chết hạ bộ bị mất còn mông bị đóng cọc"



Hùng Quân Sơn Vương vừa nghe vậy liền lạnh lẽo cả người, mẹ nó tên này chơi chiêu tà ác quá nếu giết hắn bằng một nhát đao thì hắn còn không sợ, còn tên này lại muốn tra tấn hắn muốn làm nhục hắn điều này hắn thật sự không chấp nhận nổi.



"Ta nói...Ta nói ngay ngươi chớ có làm bậy, mau thu hồi mấy cái đầu lâu hư hỏng đó đi"



Hùng Quân Sơn Vương suy nghĩ một chút liền cất lời:

"Người biết Vọng Tiên phải không"



Khởi Tu gật đầu đáp:

"Ta biết, Trấn Lưu, Xích Uyên, Thủy Vực, và cuối cùng là Vọng Tiên"



Hùng Quân Sơn Vương gật đầu:

"Không sai coi như trí nhớ ngươi còn dùng được, trong bốn mảnh đại lục thì Xích Uyên là nơi hỗn loạn nhất còn Thủy Vực là nơi trú ngụ của các tộc yêu thú hùng mạnh, còn Vọng Tiên'



Nói đến đây Khởi Tu thấy được trong mắt Hùng Quân Sơn Vương chất chứa đầy sự khinh bỉ, đều này khiến nghi ngờ trong hắn càng lớn hơn.



Hùng Quân Sơn Vương nhìn Khởi Tu hỏi:

"Ngươi hỏi thấy Vọng Tiên thế nào"



Khởi Tu hơi suy nghĩ rồi nói ra:

"Tất nhiên là thánh địa nơi người người mơ ước, ta cũng thế nếu đến đó không chừng ta cũng có thể bước lên tiên lộ phi thăng tiên giới không chừng"



Khởi Tu giả vờ một mặt dương dương nói ra, nghe vậy Hùng Quân Sơn Vương ném cho hắn một ánh mắt thương hại:

"Muốn cầu tiên? phi lão tử năm đó cũng nghĩ giống ngươi"



Hắn phun một ngụm nước bọt rồi gằn giọng nói:

"Lũ chó má đó tự thẩm du chính mình, tự nhận bản thân là Thánh Địa, tự phong cho mình hai chữ Vọng Tiên"



"Nói là dẫn dắt thế nhân bước lên tiên lộ, nói là bảo hộ truyền thừa tu tiên, nói là vì thiên hạ thương sinh"



"Phi!"



Lại một ngụm bọt bị hắn phun xuống đất, giọng càng lúc càng căm phẫn hơn, ánh mắt đầy căm hận:

"Bảo hộ cái chó gì, bọn chúng cưỡng ép thu hết toàn bộ công pháp tu luyện trong thiên hạ"



"Tông môn lúc trước của ta cũng như thế, người chưa tu luyện thì thôi, người đã tu luyện, chúng chỉ lấy đi công pháp, sau đó bắt tất cả lập Đại Đạo Thệ Ngôn"



"Không được truyền lại công pháp tuyệt học của mình, hông được tiết lộ không được ghi chép lại, kẻ trái Thệ Ngôn Chết"



Khởi Tu nghe đến đây, ánh mắt dưới Cổ Bích Diện dần trở nên ngưng trọng, Hùng Quân Sơn Vương cười nhưng nụ cười ấy càng lúc càng lạnh:

"Cả thiên hạ, cả một thời đại, toàn bộ công pháp tu tiên đều bị thu sạch, ngươi biết điều đó có nghĩa gì không"



Khởi Tu im lặng, Hùng Quân Sơn Vương tự trả lời:

"Nghĩa là từ nay về sau tiên đạo chỉ thuộc về bọn chúng, người muốn tu tiên, Phải quỳ, Phải cầu, Phải dập đầu trước Vọng Tiên"



"Nếu không cả đời chỉ là phàm nhân"



Khởi Tu ngồi bên đống lửa thật lâu không nói gì, bởi vì lần đầu tiên kể từ khi rời Thạch Thành, hắn bắt đầu nghi ngờ liệu nơi mình có ý định muốn đến, có thật sự là nơi cầu tiên hay không.