Ngồi trầm ngâm một lúc lâu Khởi Tu lại cất tiếng hỏi:
"Vậy tình hình hiện tại Vọng Tiên đã chiếm trọn toàn bộ giới tu tiên rồi sao"
Hùng Quân Sơn Vương nghe xong chỉ cười khinh bỉ nói:
"Ngươi nghĩ Vọng Tiên thật sự nuốt trôi được tu tiên giới này sao, Hừ! si tâm vọng tưởng"
Khởi Tu ngẩng đầu:
"Chẳng lẽ không phải?"
Hùng Quân Sơn Vương lắc đầu:
"Vọng Tiên mạnh, nhưng vẫn chưa mạnh đến mức một tay che trời, trong thiên hạ vẫn còn một thế lực dám đối đầu với bọn chúng"
"Thế lực này được tách ra làm bốn điểm toạ trấn ở bốn nơi, những nơi đó được gọi là Tứ Trụ Thủ Linh"
Tiếng nói vừa vang lên, vẻ mặt vốn cà lơ phất phơ của Hùng Quân Sơn Vương cũng hiếm hoi trở nên nghiêm túc và thành kính, tuy hắn là kẻ giết người không gớm tay nhưng đạo lý kính trọng cường giả vẫn còn đó.
"Hơn hai trăm năm trước, khi Vọng Tiên bắt đầu thu gom công pháp thiên hạ, khi vô số tông môn bị cưỡng ép đoạt đi công pháp trấn tông, khi tiên đạo gần như rơi vào tay Vọng Tiên, thì đã có mấy lão quái vật sống sót qua vô số thời đại đứng ra"
"Với tính khí cao ngạo của cường giả bọn họ không phục, bọn họ không muốn nhìn tiên đạo trở thành thứ chỉ thuộc về một đám người ngụy quân tử, vì vậy mới sáng lập nên Tứ Trụ Thủ Linh."
Khởi Tu im lặng lắng nghe còn Hùng Quân Sơn Vương vẫn cứ chậm rãi nói:
"Tứ Trụ Thủ Linh chia làm bốn khu vực"
Đông Linh Trụ
Tây Linh Trụ
Nam Linh Trụ
Bắc Linh Trụ
"Bốn trụ chống đỡ một phương thiên địa, giống như bốn cây cột chống trời vậy, cho nên mới được gọi là Tứ Trụ Thủ Linh"
Khởi Tu tò mò hỏi:
"Người mạnh nhất ở đó là những ai ngươi biết không"
Hùng Quân Sơn Vương suy nghĩ một chút rồi đáp:
"Những thứ ta kể cho tiểu tử ngươi cũng chỉ là chuyện đã được công khai hoàn toàn, còn về những ai mạnh nhất, một kẻ chưa cả bước vào được Nhị Trọng Thiên như ta thì làm sao biết được"
Hùng Quân Sơn Vương liếc Khởi Tu một cái rồi nói tiếp:
"Chỉ biết được trong thế lực hai bên đều có những tồn tại đã bước vào Độ Kiếp cảnh thậm chí là viên mãn"
Khởi Tu hơi nhíu mày:
"Theo như ngươi kể, ta cảm giác Vọng Tiên rất mạnh, vậy sao Vọng Tiên không trực tiếp cường thế tiêu diệt Tứ Trụ Thủ Linh để thật sự nắm trong tay tất cả"
Nghe vậy Hùng Quân Sơn Vương bật cười khinh thường:
"Haha lũ chó má Vọng Tiên rất tham, tham đến tận xương, nếu muốn tiêu diệt Tứ Trụ Thủ Linh, bọn chúng phải trả giá cực lớn ít nhất cũng phải chết vài chục vị Độ Kiếp, có khi còn nhiều hơn"
"Ngươi nghĩ đám lão bất tử kia dám sao?"
Khởi Tu nghe vậy liền hiểu, người càng mạnh càng sợ chết, nhất là những kẻ đã đứng trên đỉnh thiên hạ, bảo bọn chúng liều mạng với đối phương, điều này là rất khó.
"Cho nên hai bên vẫn luôn giằng co, không ai dám khai chiến toàn diện, nhưng cũng không ai chịu nhường ai."
"Hừ nhảm với tiểu tử như ngươi đủ rồi, còn muốn biết gì thì tự đi mà tìm hiểu, ta không rảnh kể chuyện vô bổ"
Nói xong Hùng Quân Sơn Vương lăn lộn một vòng tránh thoát khỏi cái chân khốn nạn đang đạp lên người mình mà muốn đi nghỉ ngơi, thân thể bị thương quá nhiều khiến hắn cảm thấy quá mệt mỏi rồi.
Khởi Tu sao khi tiêu hóa xong mọi chuyện lại bắt đầu đi đến đá đá vào mông Hùng Quân Sơn Vương gọi dậy.
"TA KHÁO!!! mẹ kiếp tiểu tử ngươi chém ta một đao cho xong đi, đừng có mà phiền Lão Tử nghỉ ngơi"
Hùng Quân Sơn Vương thật sự căm phẫn rồi, đánh đập hắn thì thôi, còn liên tục nhục mạ rồi quấy rối hắn đủ thứ, bây giờ hắn cảm giác cái chết có khi còn là điều tốt với mình.
Thấy hắn như vậy Khởi Tu gian mà hỏi:
"Ngươi muốn sống không, nếu chấp nhận việc này ta sẽ tha ngươi một mạng"
"Chỉ cần giúp ta tu luyện đảm bảo khi xong việc ta sẽ tha mạng mà không giết ngươi"
Hùng Quân Sơn Vương nghe xong đầu nổi đầy gân xanh:
"MOÁ, KHÔNG BAO GIỜ!!!"
"Lão tử có chết cũng không giúp ngươi, dù ngươi thật sự hạ nhục làm việc kia với ta y như lời ngươi nói thì cứ việc làm, Lão Tử mà cầu xin một lời lão sẽ làm cháu ngươi"
Khởi Tu hơi suy nghĩ, lần này Hùng Quân Sơn Vương đã thật sự động nộ rồi dù, dù hiện tại mình có giết hắn không chừng điều đó lại chính là giải thoát cho hắn không chừng, suy nghĩ một lúc hắn chợt lóe lên một ý, hai tay xoa xoa vào nhau một bộ mặt thiếu ăn đòn đã xuất hiện trước mặt Hùng Quân Sơn Vương.
Khởi Tu cười cười nhìn hắn nói:
"Vậy ta lập Thiên Đạo Thệ Ngôn chỉ cần ngươi giúp ta xong, ta sẽ tha ngươi, sao chịu không nào"
Lúc này Hùng Quân Sơn Vương đã bắt đầu dao động rồi, chỉ cần giúp tên này tu luyện là đổi lấy lại mạng sống, hình như là có lời nghĩ đến đây.
Hùng Quân Sơn Vương cắn răng.
"Được Lão tử đồng ý, ngươi mau lập thệ đi"
Khởi Tu lập tức cười vui vẻ.
"Rất tốt, nhưng việc tu luyện cứ để đến sáng đã"
"Ta, Khởi Tu, nếu Hùng Quân Sơn Vương giúp ta tu luyện, ta sẽ tha mạng cho hắn nếu làm trái sẽ bị Thiên Đạo phản phệ, thân tử đạo tiêu vĩnh kiếp không siêu sinh"
ẦMMMM!!!
Một tiếng sét vang lên giữ không trung như chứng minh lời kia của Khởi Tu, một tia khí tức vàng nhạt từ trên trời giáng xuống, lập tức dung nhập vào cơ thể Khởi Tu.
Hùng Quân Sơn Vương cẩn thận suy nghĩ từng chữ, xác nhận không có sơ hở mới miễn cưỡng gật đầu nhẹ nhõm cả người, nhưng đúng lúc này hắn giật bắn mình vì Khởi Tu lại bế mình lên.
Ôi thôi bỏ bú rồi, nhìn tính cách tà tà quái quái của Khởi Tu, Hùng Quân Sơn Vương bắt đầu thấy hoảng sợ, mẹ kiếp lũ tà tu là bọn điên nhất việc gì cũng có thể làm, nghĩ tới việc tên này cứ liên tục công kích hạ thân mình rồi cứ đe doạ cúc hoa mình thì Hùng Quân Sơn Vương đã lạnh lẽo cả người rồi, nhất là phần dưới.
Hùng Quân Sơn Vương hoảng sợ suy nghĩ bắt đầu vùng vẩy:
"Mẹ nó, tiểu tử ngươi muốn làm gì, mau bỏ Lão Tử xuống,
Khởi Tu đang bế thì bị hắn bất ngờ la lối giãy dụa, bin vậy hắn cũng giật mình mà vô thức xiết chặt hơn, điều này càng làm Hùng Quân Sơn Vương gấp đến mức muốn khóc.
"Bỏ ta xuống ngươi không nghe à"
"Ta Đọc ComMent tiểu tử nhà ngươi, ngươi chớ có phi lễ mà làm càng"
"Ngươi ngay cả nam tử hán cũng xuống tay à, tên cầm thú này!!!"
Khởi Tu nghe mà ong ong hết cả đầu, vãi lúa đây là lời thoại hổ báo gì thế này, mặc kệ chẳng thèm quan tâm hắn đem Hùng Quân Sơn Vương lại gần một góc rừng có cây cổ thụ to muốn trói hắn vào để khi đi ngủ tránh tên này trốn thoát.
Suy nghĩ của Khởi Tu là vậy nhưng trong mắt Hùng Quân Sơn Vương thì cực kỳ hoảng sợ, lúc trước hắn cũng cưỡng bức các cô gái ở rừng nên cảnh này rất quen, giờ đây đổi lại là hắn đang sắp bị, khi càng lúc càng gần rừng Hùng Quân Sơn Vương càng giãy tợn hơn.
"Không... Không được..."
"KHÔNGGGGGGG~~~!!!"
Sáng hôm sau Khởi Tu đã bắt đầu chuẩn bị cho việc thăng tiến Bất Diệt Chi Thể của mình, lấy ra một cây Linh Dược cao cấp giúp hồi phục gân cốt đi đến bên chỗ trói Hùng Quân Sơn Vương, chuẩn bị hồi phục thương thế cho hắn để giúp mình tu luyện.
Đến nơi hắn thấy Hùng Quân Sơn Vương vẫn còn đang ngủ, thấy vậy hắn đá đá cho vài cái mới chịu thức, cởi trói xong hắn liền đút cho Hùng Quân Sơn Vương ăn.
Cây linh dược kia vừa vào miệng chẳng mấy chốc gân tay gân chân cũng như thương thế khắp người bị Khởi Tu đánh, đang nhanh chóng hồi phục hoàn toàn.
Đứng dậy vươn người một cái hắn cảm giác thoải mái hơn bao giờ hết, hắn nhìn sang Khởi Tu nếu chưa biết thực lực tên này hắn đã đấm cho một cái rồi, nhưng khi đã biết rõ hắn đâu ngu mà làm bậy để mình chịu thiệt.
"Nói đi, tiểu tử ngươi muốn tu luyện thể nào"
Khởi Tu đi đến một bên đất trống rồi nằm xuống, thấy thế Hùng Quân Sơn Vương nghệch cả mặt, chưa kịp để hắn hiểu chuyện gì thì Khởi Tu đã nói.
"Ngươi dùng ba phần thực lực liên tục công kích lấy ta, nhớ đấy chỉ ba phần thôi, khi nào ta bảo tăng hãy tăng"
Nghe thấy thế Hùng Quân Sơn Vương mặt càng nghệch hơn, nhưng lại cũng đã đi đến gần Khởi Tu bắt đầu làm theo lời hắn, mẹ nó việc tốt thế này hắn dại gì bỏ qua, điều chỉnh lực công kích của mình xuống ba phần, Hùng Quân Sơn Vương bắt đầu đấm ra từng quyền.
BỊCH..BỊCH...BỊCH BỊCH BỊCH!!!!!
Từng quyền nện vào da thịt nghe đến chát chúa, càng đấm Hùng Quân Sơn Vương càng cảm thấy thoải mái, từng quyền từng quyền càng được tung ra nhanh hơn, Khởi Tu tiếp nhận từng quyền nện vào người Bất Diệt Chi Thể vận chuyển mạnh mẽ để hấp thụ toàn bộ.
Giếng Ngọc, Cổ Pháp, Cổ Bích Diện liên tục cắn nuốt hấp thu linh lực xung quanh luyện hóa phụ giúp Bất Diệt Chi Thể nhanh chóng lớn mạnh, đúng là như Khởi Tu nghĩ nhờ lực lượng của Hùng Quân Sơn Vương thì tốc độ tu luyện Bất Diệt Chi Thể tăng đến mức không tưởng.
Chưa được hai canh giờ thì hắn đã cảm giác được Bất Diệt Chi Thể thăng tiến, nhanh chóng nhờ Cổ Bích Diện hiện ra bảng trạng thái.
•Chủ Thể : Việt
•Tuổi : 17
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng IV
Tiến Độ: 158/1000
•Công Pháp :
Loạn Quỷ Phệ Thiên•[Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng: 69
•Thể Pháp :
Bất Diệt Chi Thể 1★•[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Bì Nhân Cảnh Tầng IV
Tiến Độ: 227/1000
•Bộ Pháp:
Tiêu Dao Du Thiên Bộ •[ ????? Chưa Luyện]
•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện Cấp Bậc ?????
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Chưa gì đã thấy thành quả Khởi Tu hài lòng không thôi, tiếp tục nằm yên tận hưởng việc tu luyện này, Hùng Quân Sơn Vương cũng vừa cảm giác thân thể Khởi Tu cứng hơn chút, đôi mắt hơi co lại vì tốc độ tu luyện gì thế này, chỉ qua vài thao tác hắn đã biết tên này đang luyện thể, mà cái kiểu luyện thể này rất điên rồ.
Cứ thế trôi qua từng ngày, lúc đầu Hùng Quân Sơn Vương còn thấy khoái trá nhưng khi sự điên cuồng của Khởi Tu lộ ra hắn mới thật sự hoảng, mẹ nó tên điên này bắt hắn phải đấm hắn liên tục, hai kẻ bỏ ăn bỏ uống tu luyện tận ba ngày không ngừng nghỉ, chỉ có Bạch Ngưu vẫn nằm nhàn nhã một bên nhai Linh Mễ do hắn chuẩn bị trước cho thôi.
Ngày thứ năm Khởi Tu bò khỏi hố đúng vậy là hố, do cường độ tu luyện liên tục với sức công phá mạnh thì đất chỗ hắn nắm trước đây đã biến thành hố, hiện tại Khởi Tu đã chịu được mười phần sức mạnh của Hùng Quân Sơn Vương rồi, nhìn lại bảng trạng thái Khởi Tu hài lòng không thôi.
•Chủ Thể : Việt
•Tuổi : 17
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng IV
Tiến Độ: 289/1000
•Công Pháp :
Loạn Quỷ Phệ Thiên•[Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng: 69
•Thể Pháp :
Bất Diệt Chi Thể 1★•[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Thể Huyết Cảnh Tầng VII
Tiến Độ: 766/1000
•Bộ Pháp:
Tiêu Dao Du Thiên Bộ •[ ????? Chưa Luyện]
•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện Cấp Bậc ?????
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Hắn nhìn bảng trạng thái cứ ngỡ như là mơ vậy, từ Bì Nhân Cảnh Tầng III chỉ qua năm ngày hắn đã nhảy vọt tận tầng VII, khác gì hack game không chứ.
Những lúc đêm trăng thì tốc độ lại càng kinh khủng hơn, Khởi Tu cười thỏa mãn vì tốc độ tu luyện khủng bố này của mình nếu đạt đến tầng X viên mãn thì ngang Luyện Khí viên mãn rồi.
Nhìn lại xuống hố thì Hùng Quân Sơn Vương đã ngất đi từ lúc nào, Hùng Quân Sơn Vương trước đi ngất đi hắn cứ nghĩ đây là một giấc mơ, một kẻ yếu ớt ăn đấm chỉ vài ngày nhục thân đã trở nên khủng bố, hắn nghi ngờ nhân sinh không thôi, đấm hắn đấm đến điên cuồng đấm đến quên cả thời gian, đấm đến mức đói mất cả ý thức mà ngất đi, cường độ tu luyện này khiến hắn đau khổ không thôi.
Ánh chiều tà ngã xuống hắn cuối cùng cũng tỉnh lại, phát bản thân đã lên khỏi hố từ lúc nào không hay, một giọng nói khiến hắn phải lạnh cả người vang lên.
Khởi Tu đi đến đưa cho hắn một con rắn đã nướng xong:
"Ăn đi, mau hồi phục thể lực đêm nay nữa là tu luyện của ta cũng xong rồi"
Nghe thấy điều này Hùng Quân Sơn Vương vừa sợ vừa mừng không thôi, sợ vì tên điên này chỉ mới nghỉ ngơi một chút đã lại bắt đầu tu luyện rồi, đúng là tà tu có khác điên cuồng vô cùng, vui mừng vì sắp thoát khỏi tên tà tu này rồi.
Ăn uống nghỉ ngơi lấy sức xong Khởi Tu tìm đến một chỗ đất trống khác rồi tiếp tục nằm xuống chờ Hùng Quân Sơn Vương lại tẩm quất cho mình, hắn phát hiện tầng cảnh giới càng tăng lực lượng cần phải rất lớn và liên tục, khi đến tầng X hắn chắc chắn sức lực của Hùng Quân Sơn Vương đã không đủ cho hắn tu luyện nữa rồi.
Hùng Quân Sơn Vương gầm lớn lao đến liều mạng dùng toàn bộ lực lượng mà đánh, nhưng chưa kịp đến thì Khởi Tu ngồi bật dậy, làm hắn giật mình khựng lại cả thế công.
"Tiểu tử, ngươi làm sao đấy?"
Khởi Tu không trả lời chỉ đi đến bên Bạch Ngưu lấy ra Hắc Thiết Đao đã rạn nứt nhiều chỗ, đi lại chỗ cũ nằm xuống rồi quăng Hắc Thiết Đao đến bên Hùng Quân Sơn Vương rồi hắn cất giọng.
"Lực lượng hiện tại của ngươi ta cảm giác chúng nó đã yếu hơn rồi, dùng thứ này mà chém đi.
Hùng Quân Sơn Vương trán giật giật gân xanh, mẹ nó đây là chê hắn yếu sao, cầm Hắc Thiết Đao vào tay hắn gầm lên mà lao đến liên tục bổ vào người Khởi Tu.
ẦM...ẦM ẦM ẦM
Lại một vòng chu kỳ tu luyện bắt đầu, không biết qua bao lâu sau lúc này Khởi Tu nhăn nhó mặt mày không thôi, chỉ còn một tầng nữa thôi thì Bất Diệt Chi Thể đã đạt đến tầng X rồi, nhưng hiện tại Hùng Quân Sơn Vương đã tung hết sức mình rồi thậm chí còn dùng Hắc Thiết Đao tung ra Bôn Sơn Trấn Nhạc rồi nhưng vẫn không đủ.
Khởi Tu cắn răng đưa ra quyết định, thọt tay vô quần một lần nữa móc ra một loại Linh Dược.
• Linh Dược: Xích Linh Dương Thảo
• Phẩm Giai: Phàm Giai Thất Phẩm
• Công Dụng: Giúp thân thể bộc phát sức mạnh gấp hai lần trong vòng một nén nhang, sau khi hết thời gian cả thân thể sẽ kiệt sức không còn điều động được sức mạnh trong vòng mười ngày, dùng nhiều sẽ ảnh hưởng đến căn cơ.
Không nói không rằng Khởi Tu nhét thẳng cây Linh Dược đó vào miệng Hùng Quân Sơn Vương, còn về phía Hùng Quân Sơn Vương đang miệt mài công kích thì bất giác thấy tên tà tu cho tay vào quần mà sóc mà mà khiến hắn giật mình, chưa kịp phản ứng thì tên đó lấy một cây gì đó từ trong quần ra mà nhét vào miệng hắn.
Một cỗ lực lượng hùng hậu tràn ngập cả người, kèm với chuyện kinh tởm vừa rồi khiến hắn như muốn nổ tung, Hùng Quân Sơn Vương điên cuồng gầm rú vì nhục nhã vì lực lượng mạnh mẽ trong người đang ầm ầm phát động, Hắc Thiết Đao liên tục vung ra ầm ầm, bên khóe mắt hắn đã có vài giọt nước mắt đã rơi.
Trời đã vào khuya, lúc này Khởi Tu đã đứng một bên xem xét thân thể mình.
•Chủ Thể : Việt
•Tuổi : 17
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng IV
Tiến Độ: 377/1000
•Công Pháp :
Loạn Quỷ Phệ Thiên•[Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng: 69
•Thể Pháp :
Bất Diệt Chi Thể 1★•[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Thể Huyết Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 59/1000
•Bộ Pháp:
Tiêu Dao Du Thiên Bộ •[ ????? Chưa Luyện]
•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện Cấp Bậc ?????
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Cảm nhận lực lượng khủng bố đang chảy khắp người mà thoải mái không thôi, quyết định đi tìm Bạch Ngưu mà ôm ngủ để lấy lại tinh thần, còn một bên Hùng Quân Sơn Vương đã lại ngất đi vì tác dụng của Xích Linh Dương Thảo bị Khởi Tu trói ở gốc cây cũ.
Ánh mặt trời buổi sáng xuyên qua tán lá mà rọi xuống mặt Hùng Quân Sơn Vương, hắn nheo nheo mắt tỉnh dậy, cả người mệt mỏi không thôi, đang muốn cử động thì phát hiện bản thân đã bị trói từ lúc nào, nhìn ngó xung quanh thấy Khởi Tu đang ngồi ăn ngon lành ở đó.
"Tiểu Tử, Tu luyện của ngươi đã xong còn trói Lão Tử làm gì, mau thả ta ra"
Vừa nghe giọng nói cất lên, Khởi Tu đã quay qua rồi cười tà nhìn lấy Hùng Quân Sơn Vương, vừa thấy vậy hắn đã cảm giác có gì đó bất ổn đang dâng lên trong lòng.
"Hừ! Còn không mau thả ta ra, Thiên Đạo Thệ Ngôn đã thành ngươi nếu làm gì ta, cẩn thận bị phản phệ mà chết"
Khởi Tu nghe vậy liền cười nói:
"Đấy ta đã làm gì đâu, ta đã hứa là sẽ tha mạng cho ngươi rồi thì ta đã thực hiện rồi đấy"
Hùng Quân Sơn Vương khó chịu la lớn:
"Mẹ nó vậy còn không mau thả ta ra...ơ thả..."
Khởi Tu vỗ đùi một cái cười đầy khoái trá:
"Đúng rồi, Hahahaaa...đúng rồi đó, dừng ở đó là đúng rồi"
Hùng Quân Sơn Vương như nhận ra được gì đó, khi nhận ra thì hắn như muốn nổ tung vậy:
"OẮT CON VÔ SĨ!!!!!!!"
"Mẹ kiếp Thả với Tha khác nhau đúng một chữ"
"Tên khốn nạn dám lừa gạt Lão Tử, Aaaaaaaaaa!!!!"
Hùng Quân Sơn Vương tức đến thổ huyết ngất đi, Khởi Tu nhìn thấy thế cũng
chỉ lắc đầu thở dài:
"Aizzzz...Người có tuổi có khác, nhắm mắt là ngủ ngay đúng là hay thật"