Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 20: Thế Nào Là Khủng Bố



ẦM!!!



Thân thể Khởi Tu đập mạnh xuống đất, đầu hắn cảm thấy hơi quay cuồng lòng ngực thì khó thở vô cùng, hình như nội tạng phía trong có cái đã vỡ nát rồi, không khéo có khi là phổi cũng không chừng.



Nhưng thương tổn cũng bắt đầu hồi phục rất nhanh vì Bất Diệt Chi Thể đã thể hiện sự uy quyền của hai chữ Bất Diệt đến từ nó, Linh lực thuần khiết được Cổ Pháp và Giếng Ngọc luyện hóa dữ trữ đang điên cuồng tràn vào Bất Diệt Chi Thể.



Lòng ngực và thương thế bắt đầu được hồi phục một cách khủng bố, chỉ vừa đảo mắt một vòng Khởi Tu đã lành lặn đứng dậy, ý niệm trong đầu điên cuồng ra lên cho 69 đầu lâu lao đến Hùng Quân Sơn Vương, hắn cũng nhanh chóng phóng người theo sau.



Hắc Thiết Đao tuy đã rạn nứt nhưng vẫn dư sức chém đầu kẻ thù, bụi đất bay tứ tung chưa kịp tản đi thì Hùng Quân Sơn Vương thấy có rất nhiều đầu lâu đã tiếp cận đến mình, từng cái đầu lao đến cắn ngập từng hàm răng xương xẩu của mình vào thân của Hùng Quân Sơn Vương.



Chưa dừng ở đó, lại tiếp tục có thêm mấy cái đầu lao đến trước mặt hắn rồi bạo nổ tỏa ra những luồn khí đen làm hỗn loạn thần trí của hắn, chỉ là ngay lúc ấy miệng hắn nhếch lên, đại chùy như có mắt xuyên qua khói đen và bụi đất mà quẹt ngang một đường.



KENG!!!!!



Chính là tiếng va chạm của vũ khí, không biết từ lúc nào Khởi Tu đã xuất hiện bên hông của Hùng Quân Sơn Vương mà tung ra một chém, nhưng tiếc thay ý đồ của hắn đã bị chặn lại.



Chưa kịp lui vì ý định đánh lén thất bại thì một đạp từ phía trong khói bụi xuyên ra đạp thẳng vào ngực Khởi Tu mộ đạp, chỉ nghe tiếng rắc một cái thân thể hắn lại một lần nữa bay thẳng ra như diều đứt dây mà đập thẳng vào tường gỗ, cứ tưởng đã dừng lại thì.



"CHẾT!!!!"



Tiếng gằn vừa dứt một đại chùy đã từ trên đầu Khởi Tu ầm ầm hạ xuống, không nghĩ nhiều hắn nghiên người sang một bên, đại chùy xé gió mà nghiền xuống nhưng vì Khởi Tu đã nhanh chóng nghiên né một bên, nên nó chỉ đập nát một bên bả vai của hắn thôi.



Cắn răng chịu đựng, tay còn lại hắn đã vung Hắc Thiết Đao chém ngang về phía trước.



PHẬPP!!!



Tiếng đao cắt vào thịt nghe rợn cả người, nhưng khi nhìn rõ lại thì đôi mắt dưới Cổ Bích Diện của Khởi Tu đã co rụt lại, đao của hắn đã thật sự chém trúng, lưỡi đao đã chém thẳng vào đùi của Hùng Quân Sơn Vương, nhưng chỉ cắm ngập được một nửa lưỡi đao mà thôi.



Hùng Quân Sơn Vương không để ý việc mình bị thương, hắn chỉ chống đại chùy mình vừa đập xuống đất là điểm tựa, xoay người một cước đã nhắm thẳng cổ Khởi Tu mà tới, hòng đem cổ của kẻ này đá gãy đi.



Khởi Tu cũng phản ứng rất nhanh, hắn dùng sức rút mạnh Hắc Thiết Đao ra chắn trước mặt mình để đở cú đá trời giáng này.



ĐÙNG!



Lại tiếp tục bị đá văng ra giữa khoảng đất trống của trại, không nghĩ nhiều trong mắt Khởi Tu lúc này là sự điên cuồng và hưng phấn, đưa tay vào đũng quần lục lọi, nhanh chóng lấy ra một gốc Linh Dược Phàm Giai Ngũ Phẩm nhét vào miệng.



Đây là sự chuẩn bị của hắn ở mọi lúc, khi cần chỉ cần thọt tay vào lấy, thứ này hắn buộc ở giữa hai chân mình khiến không ai phát hiện được, Linh Dược vừa vào miệng Giếng Ngọc và Cổ Pháp đã tuôn ra hấp lực khủng bố nhanh chóng hút hết đem đi luyện hóa.



Rất nhanh những dòng linh lực thuần khiết chảy vào Bất Diệt Chi Thể giúp hắn một lần nữa hồi phục, sự khủng bố đâu chỉ thế, do liên tục bị công kích ở cường độ cao thì Bất Diệt Chi Thể đã hấp thu được rất nhiều năng lực, bây giờ đây đã sắp đặt đến đột phá rồi.



Đừng nhìn thấy hắn hồi phục bá đạo mà tưởng ngon, thật ra nội tâm hắn lúc này đang đau khổ vô cùng, do liên tục nhận lấy thương thế rồi cấp tốc hồi phục nên cơ thể hắn cũng không dễ chịu tí nào, từng cơn đau khủng bố đang liên tục truyền vào ý thức của hắn.



Nhưng để có được tốc độ hồi phục đó Khởi Tu cũng đã bỏ ra rất nhiều lực lượng tích trữ, đến mức dùng thêm Linh Dược để bổ sung nữa là hiểu rồi, hên là đã có hai đại quái vật và một tiểu quái vật đang điên cuồng hút lấy lực lượng rồi luyện hóa chuyển vào Bất Diệt Chi Thể giúp hắn.



Hai đại quái vật tất nhiên là Loạn Quỷ Phệ Thiên và Giếng Ngọc rồi, còn tiểu quái vật còn lại chính là Cổ Bích Diện, tuy sức cày không bằng hai kẻ kia, nhưng lúc này nó cũng đang liều mạng hút lấy thiên địa linh khí xung quanh rồi chuyển vào cơ thể Khởi Tu.



Nếu không có ba thứ này chống đỡ phía sau, thì dù cho có Bất Diệt Chi Thể khủng bố vẫn không đủ để giữ lại cái mạng của hắn.



Bên này Hùng Quân Sơn Vương nhìn thiếu niên vừa bị mình đập nát bả vai kia, lúc này chỗ bả vai đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khôi phục, vừa thấy vậy trong lòng hắn đã tê rần buộc miệng mắng chửi.



"Mẹ nó, cái thứ quái thai gì thế này"



Thấy nếu cứ đánh kiểu này nói không chừng khi sức lực của hắn yếu đi thì người chết là hắn mất, Hùng Quân Sơn Vương quyết định một đòn diệt sát Khởi Tu chứ không với kiểu hồi phục kinh khủng này thì hắn không cho rằng bản thân có thể kéo dài trận chiến với tên quái thai kia được.



Hắn đã từng gặp người mạnh hơn mình nhưng chưa từng gặp kẻ nào khó giết như vậy, giống như chỉ cần không bị một đập đánh chết ngay tại chỗ, thì tên trước mặt sẽ lại bò dậy mà đu bám lấy mình tiếp vậy.



Không chần chừ thêm giây phút nào, Hùng Quân Sơn Vương đã cầm đại chùy lao đến nhắm vào Khởi Tu mà muốn một đập diệt sát, chỉ là ý định của hắn chưa kịp thành công thì đã có 69 đầu lâu quỷ dị bù kín lấy hắn mà điên cuồng cắn xé.



Hùng Quân Sơn Vương gầm lên giận dữ tay liên tục tụ lực mà đánh nổ đi mấy cái đầu lâu này, lúc nãy chỉ có ít hắn không cảm thấy gì lúc này đây khi con số đã thăng lên 69 hắn mới cảm thấy đáng sợ, những thứ này như cối xay thịt vậy, và giờ nó đang điên cuồng bào nát đi thịt trên người hắn.



Gồng người cố bỏ qua đau đớn Hùng Quân Sơn Vương đã muốn lao đến giết chết Khởi Tu, vì biết mấy thứ này này là bắt nguồn từ tên quái thai kia, nhưng hắn càng kinh hãi hơn vì đã đánh nổ rất nhiều đầu nhưng số lượng vẫn như cũ.



Khởi Tu cũng đang đau đớn vô cùng, lúc nãy chỉ là đau đớn từ thân thể do Bất Diệt Chi Thể gây ra, còn bây giờ là đau đớn ý thức linh hồn do Loạn Quỷ Phệ Thiên gây nên, vì hắn đang điên cuồng không ngừng điều động Cổ Pháp hồi sinh lại đầu lâu hư ảnh để dùng số lượng đè Hùng Quân Sơn Vương.



Những đầu lâu xoay quanh Hùng Quân Sơn Vương mà cắn xé thân thể hắn, áo quần đã bị cắn nát vụn, thân thể bây giờ có nhiều lỗ thịt chi chít do đầu lâu hư ảnh cắn xé, cứ tưởng đau khổ thế là hết, nhưng khi Khởi Tu thấy áo quần tên kia đã hoàn toàn mất.



Trong đầu Khởi Tu nãy ra một ý nghĩ đáng sợ, lúc này đây đã có hai đầu lâu hư ảnh đang theo ý niệm của hắn mà lù lù xuất hiện gần đó phần hạ bộ lủng lẳng của Hùng Quân Sơn Vương kia vì quần áo đã bị cắn xé sạch không còn mảnh vải nào che thân nữa.



PHẬP PHẬP!!!!



"AAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!"



Một tiếng hét vang lên đau đớn và tuyệt vọng, kèm theo là sự uất ức và tức giận, người hét không ai ngoài Hùng Quân Sơn Vương, còn về vì sao thì chính là do Khởi Tu điều động ý niệm cho hai đầu lâu âm thầm tiếp cận hạ bộ Hùng Quân Sơn Vương mà ra tay.



Hùng Quân Sơn Vương ôm lấy hạ thân lảo đảo lùi lại, khuôn mặt vốn hung ác giờ đã hoàn toàn méo mó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hai mắt hắn đỏ ngầu nhìn chằm chằm thiếu niên đeo mặt nạ phía trước.



Từ lúc xuất đạo đến nay hắn từng bị người chém, từng bị truy sát đến thập tử nhất sinh, nhưng hắn chưa từng gặp kẻ nào âm hiểm đến mức này, Khởi Tu thì hoàn toàn mặc kệ, hắn vừa chịu đựng cơn đau từ Bất Diệt Chi Thể vừa chịu đau linh hồn mà điều khiển 69 đầu lâu tiếp tục bao vây.



Khóe miệng dưới mặt nạ nhếch lên:

"Xem ra ngươi cũng biết đau nhỉ, khà khà khà"



Nghe xong câu đó Hùng Quân Sơn Vương tức đến toàn thân run rẩy:

"TA GIẾT NGƯƠI!"



ẦM!!!



Khí huyết trong cơ thể hắn hoàn toàn bộc phát, mặt đất dưới chân liên tục nứt vỡ, đại chùy trong tay được nâng lên, một tay còn lại vẫn ôm khư khư hạ bộ, từng đường gân xanh nổi kín cánh tay cầm đại chùy,



Lần này hắn không còn giữ lại chút nào,tất cả lực lượng đều bị ép vào một kích này, Khởi Tu thấy vậy thì ánh mắt cũng ngưng trọng,hắn biết tên này chuẩn bị liều mạng, nhưng đúng lúc ấy, trong đầu Khởi Tu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ:



"Liều mạng? Ta đâu cần liều với ngươi"



Ánh mắt hắn sáng lên Bất Diệt Chi Thể vốn đang chuẩn bị nghênh chiến lập tức dừng lại, Khởi Tu đạp mạnh mặt đất, không tiến mà lùi, rất nhanh thân ảnh lập tức kéo giãn khoảng cách giữa hai bên.



Hùng Quân Sơn Vương sửng sốt chưa kịp hiểu chuyện thì ngay sau đó 69 đầu lâu lại đồng loạt nhào tới tiếp tục bào mòn sinh lực hắn, Hùng Quân Sơn Vương như phát điên hắn vừa bị nhưng đầu lâu này cắn xé khiến thân thể đau đớn, mà phía dưới vẫn đang không ngừng truyền đến từng cơn đau ê buốt cả đầu.



Đang cực nhọc giằng co với đám đầu lâu muốn tranh thủ một thời cơ trống, hắn sẽ nhanh chóng thoát thân trốn khỏi nơi này, nhưng không để hắn toại nguyện Khởi Tu từ lúc nào đã đến gần hắn.



"Một Cước Diệt Thiênnnnn!!!!!"



Nghe thấy tiếng hét Hùng Quân Sơn Vương giật mình đưa đao che dọc thân để đở lấy một cước nghe tên thôi đã thấy kinh khủng kia, nhưng nhanh chóng sau đó chỉ thấy một cú đấm mang lực lượng khủng bố đã đấm mạnh về phía tay cầm chuôi đại chùy của Hùng Quân Sơn Vương.



HỰ!!!



Đại chùy vừa tuột khỏi tay Hùng Quân Sơn Vương do nhận một đòn tấn công bất ngờ đầy mạnh mẽ kia, cũng vừa lúc đó Khởi Tu nhanh chóng chộp lấy vào tay mà dùng nó làm vũ khí, một chùy hung hăng đã ầm ầm lao đến Hùng Quân Sơn Vương.



ĐÙNG!!!!



Đại chùy mang theo tiếng gió rít chói tai hung hăng nện thẳng vào ngực Hùng Quân Sơn Vương,hắn vốn đang bị 69 đầu lâu điên cuồng cắn xé, lại thêm hạ thân đau đớn khiến phản ứng chậm đi một nhịp, chỉ một nhịp đó thôi, đủ để phân định thắng bại.



RẮC!!!



Tiếng xương ngực vỡ vụn vang lên,Hùng Quân Sơn Vương phun ra một ngụm máu lớn, thân thể cao hơn hai mét bị chính đại chùy của mình đánh bay ra ngoài.



ẦM!

ẦM!

ẦM!



Liên tục đâm sập ba căn nhà phía sau, khói bụi bay ngập trời, Khởi Tu kéo lê đại chùy bước tới, từng bước từng bước, 69 đầu lâu lơ lửng phía sau không ngừng gào khóc.



Nhìn từ xa chẳng khác nào Ma Thần giáng thế cả, trong đống đổ nát Hùng Quân Sơn Vương cố gắng bò dậy, nhưng vừa chống tay xuống đất.



PHẬP!



Một đầu lâu đã cắn xuyên bắp chân hắn.



PHẬP!



Lại thêm một cái khác cắn ngập bả vai, thân thể hắn run lên, lần đầu tiên trong đời trong mắt vị Sơn Vương này xuất hiện vẻ sợ hãi thật sự.



"Tha..."



"Tha cho ta..."



Khởi Tu đứng trước mặt hắn lạnh nhạt nhìn xuống:

"Ngươi từng tha cho những người dân làng đã cầu xin ngươi chưa"



Hùng Quân Sơn Vương cứng người, không nói được lời nào.



Khởi Tu nhếch mép:

"Nếu là trước kia ngươi đã chết rồi, nhưng hôm nay ngươi còn chút tác dụng"



Vừa dứt lời 69 đầu lâu đồng thời lao tới, bọn chúng không giết Hùng Quân Sơn Vương mà điên cuồng cắn nát gân tay, gân chân của Hùng Quân Sơn Vương.



"Aaaaaaaa!!!"



Tiếng kêu thảm vang vọng cả sơn trại, chỉ trong chốc lát, vị Sơn Vương từng tung hoành một vùng đã biến thành phế nhân, Khởi Tu lấy dây thừng trong sơn trại trói hắn lại như trói một con heo, sau đó lại gom hết tài bảo trong kho, Bạc, Vàng, Lương thực, Vũ khí toàn bộ bị hắn quét sạch, đem mọi thứ để lên một chiếc xe gỗ gần trại hắn tìm được, sau đó để Bạch Ngưu kéo đi là được.



Làm xong tất cả cũng như cho đầu lâu xử lý đi đám lâu la còn sót, Khởi Tu quay đầu nhìn núi hắn huýt sáo một tiếng,Bạch Ngưu từ xa chậm rãi chạy tới, Khởi Tu trực tiếp ném Hùng Quân Sơn Vương lên một cái giỏ trên lưng trâu như ném một bao tải,sau đó là tài vật hắn thu được.



Sau đó hướng về ngôi làng bên sông mà trở lại, trong lòng hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ, đợi giải quyết xong chuyện của dân làng, hắn sẽ tìm một nơi yên tĩnh, rồi dùng vị Nhất Trọng Thiên viên mãn này hảo hảo luyện Bất Diệt Chi Thể một phen.