Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 7: Huyết Chiến Đấu Trường – Tu La Giáng Thế



Đêm.

Thiên Phong Thành về đêm rực rỡ ánh đèn, đặc biệt là khu vực phía Nam, nơi được mệnh danh là "khu phố không ngủ". Nhưng ẩn sau vẻ hào nhoáng ấy là những góc khuất đầy tội lỗi và máu tanh.

Tại một mật thất nằm sâu trong phủ đệ của Lâm Gia.

Lâm Uyên đặt một tấm bản đồ da dê lên bàn, ngón tay thon dài chỉ vào một tòa kiến trúc hình tròn đồ sộ được đánh dấu bằng mực đỏ.

"Đây là 'Huyết Chiến Đấu Trường', con gà đẻ trứng vàng lớn nhất của Diệp Gia." Lâm Uyên nói, giọng có chút run rẩy khi nhìn vào người thiếu niên đang ngồi lau đao đối diện.

Trần Phong đã tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ hắc y gọn gàng. Mái tóc đen được búi cao, lộ ra khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng như băng tảng. Trên tay hắn, thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao đã được quấn lại bằng vải đen để che đi huyết quang, nhưng sát khí tỏa ra từ nó vẫn khiến không khí trong phòng lạnh xuống vài độ.

"Mỗi đêm, dòng tiền đổ vào đây từ tiền vé, tiền cá cược lên tới hàng vạn kim tệ. Quan trọng hơn, đây là nơi Diệp Gia nuôi dưỡng tử sĩ và thu nạp các tay đấm giang hồ." Lâm Uyên tiếp tục phân tích, ánh mắt lộ vẻ lo ngại. "Người trấn giữ ở đây là Diệp Báo - Tam gia của Diệp Gia, tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng 3. Hắn nổi tiếng tàn bạo, thích dùng tay không xé xác đối thủ."

"Chân Nguyên Cảnh tầng 3?" Trần Phong nhếch mép, động tác lau đao dừng lại. "Vừa miếng."

"Ngài định làm gì? Đột nhập vào kho tiền sao?"

"Không." Trần Phong đứng dậy, đeo lên mặt một chiếc mặt nạ sắt hình quỷ Dạ Xoa mà hắn vừa yêu cầu Lâm Uyên chuẩn bị. "Trộm cắp là việc của kẻ yếu. Ta đến để đòi nợ. Mà đòi nợ thì phải công khai, minh bạch."

Hắn quay sang nhìn Lâm Uyên, đôi mắt sau lớp mặt nạ sắt sâu thẳm và đáng sợ: "Cô hãy chuẩn bị sẵn người. Khi ta gây loạn, giá cổ phiếu các sòng bạc của Diệp Gia sẽ giảm mạnh, các đối tác sẽ hoang mang. Đó là lúc Lâm Gia các cô ra tay thâu tóm."

Nói xong, bóng đen của hắn lòe lên rồi biến mất qua cửa sổ, hòa vào màn đêm.

Lâm Uyên nhìn theo hướng hắn biến mất, lẩm bẩm: "Hắn thực sự muốn một mình cân cả cái Đấu Trường sao? Điên rồ... Quá điên rồ..."

Huyết Chiến Đấu Trường.

Tiếng hò reo, tiếng chửi thề, tiếng la hét phấn khích vang dội như sấm nổ. Mùi mồ hôi chua loét hòa lẫn với mùi máu tươi nồng nặc xộc thẳng vào mũi bất cứ ai bước chân vào đây.

Sàn đấu hình tròn nằm ở trung tâm, được bao quanh bởi lồng sắt kiên cố. Bên trong lồng, hai võ giả đang quần nhau chí tử. Một kẻ cầm búa lớn, một kẻ dùng xích sắt. Máu nhuộm đỏ cả mặt sàn đá.

"Giết nó! Đập nát đầu nó đi!" "Ta cược 500 kim tệ cho Hắc Hùng! Giết!"

Trên khán đài VIP ở tầng hai, một gã đàn ông trung niên to béo, đầu trọc lốc, trên cổ đeo chuỗi hạt bằng xương người đang ngồi gác chân lên bàn, tay ôm một mỹ nữ ăn mặc hở hang. Hắn là Diệp Báo - Tam đương gia của Diệp Gia.

"Ha ha ha! Tốt! Đánh hay lắm!" Diệp Báo cười hô hố khi thấy gã cầm búa đập nát vai đối thủ. Hắn quay sang tên quản lý bên cạnh: "Hôm nay doanh thu thế nào?"

"Bẩm Tam gia, hôm nay có trận tử chiến đặc biệt, lượng tiền cược đã vượt mốc 5 vạn kim tệ." Tên quản lý khúm núm báo cáo.

"Tốt. Đại ca đang cần tiền để lo lót cho Thiên Kiếm Tông. Cố gắng vắt kiệt lũ ngu này cho ta."

Đúng lúc này, bên dưới cổng đăng ký thi đấu xảy ra một chút ồn ào.

"Cái gì? Ngươi muốn đăng ký thi đấu Tử Chiến?" Tên ghi danh nhìn gã thanh niên đeo mặt nạ quỷ trước mặt với ánh mắt khinh thường. "Nhìn ngươi gầy như con nhái bén thế kia, vào đó chưa đầy một nốt nhạc là bị xé xác đấy. Về nhà bú sữa mẹ đi!"

Gã thanh niên đeo mặt nạ không nói gì, chỉ thản nhiên đặt một túi tiền lên bàn. Bên trong là 100 kim tệ - số tiền hắn vừa trấn lột được từ đám lính canh cửa.

"Ta cược cho chính mạng của ta. Thắng làm vua, thua làm giặc. Sao? Huyết Chiến Đấu Trường không dám nhận sao?" Giọng nói khàn khàn vang lên sau lớp mặt nạ.

Tên ghi danh nhíu mày. Quy tắc của Đấu Trường là không từ chối bất kỳ ai muốn tìm cái chết. Hắn cười khẩy:

"Được thôi. Muốn chết thì ông đây toại nguyện. Điền tên vào đây."

Gã thanh niên cầm bút, viết xuống hai chữ rồng bay phượng múa, nét chữ sắc lẹm như đao kiếm:

TU LA

...

Mười lăm phút sau.

Trận đấu tiếp theo được xướng tên. Cả đấu trường ồ lên khi thấy một bóng người gầy gò trong bộ hắc y bước vào lồng sắt. Đối thủ của hắn là một gã khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, tay cầm một cây Lang Nha Bổng (Gậy đầy gai nhọn) nặng trăm cân.

"Kẻ thách đấu: Tu La! Một tân binh vô danh!"

"Và nhà vô địch giữ đài: Thiết Tí Hùng! Kẻ đã có 49 trận thắng liên tiếp!"

"Giết! Giết! Giết!" Khán giả gào thét tên Thiết Tí Hùng. Trong mắt họ, tên "Tu La" kia chỉ là một miếng thịt tươi để làm nền cho nhà vô địch.

Thiết Tí Hùng nhìn xuống "con nhái bén" trước mặt, cười gằn: "Ranh con, mày muốn chết kiểu gì? Bị đập nát đầu hay bị bẻ gãy từng khúc xương?"

Trần Phong đứng yên, hai tay chắp sau lưng, thậm chí không thèm rút thanh đao đeo bên hông ra. Đôi mắt sau mặt nạ nhìn Thiết Tí Hùng như nhìn một khúc gỗ mục.

"Ba giây."

"Cái gì?" Thiết Tí Hùng ngớ người.

"Ngươi chỉ có ba giây để sống. Tận hưởng đi."

"Mẹ kiếp! Mày dám khinh tao!"

Thiết Tí Hùng gầm lên như sấm, vung cây Lang Nha Bổng bổ xuống đầu Trần Phong. Lực đạo kinh hồn, tiếng gió rít lên chói tai. Nếu trúng đòn này, đến tảng đá cũng phải nát vụn.

Khán giả nín thở chờ đợi cảnh máu thịt be bét.

"Một."

Trần Phong khẽ thì thầm. Chân phải hắn bước nhẹ sang bên trái một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng lại tránh thoát đường gậy ngàn cân trong gang tấc. Cây gậy đập mạnh xuống sàn đá, làm nổ tung một mảng lớn.

"Hai."

Trong khi Thiết Tí Hùng còn đang mất đà, Trần Phong đã áp sát vào lòng ngực hắn. Bàn tay phải của Trần Phong, vẫn chưa rút đao, chập lại thành chưởng đao, phủ một lớp hắc khí mỏng, chém thẳng vào yết hầu đối thủ.

"Rắc!"

Một âm thanh giòn tan vang lên, lọt thỏm giữa tiếng ồn ào nhưng lại rõ mồn một bên tai Thiết Tí Hùng.

Gã khổng lồ trợn trừng mắt, hai tay ôm cổ, buông rơi vũ khí. Máu trào ra từ miệng hắn òng ọc. Khí quản và đốt sống cổ đã bị chặt đứt hoàn toàn.

"Ba."

Trần Phong nhẹ nhàng lùi lại, phủi một hạt bụi trên vai áo.

"Rầm!"

Thiết Tí Hùng đổ sụp xuống như một tòa tháp sập, chết không kịp nhắm mắt.

Cả đấu trường rộng lớn bỗng chốc im bặt. Hàng ngàn con người há hốc mồm, không tin vào mắt mình.

Ba giây? Không, thực tế chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt.

"Quá yếu." Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên khu vực VIP, nơi Diệp Báo đang ngồi. Hắn giơ ngón tay cái lên, rồi từ từ dốc ngược xuống - một hành động khiêu khích công khai. "Chẳng lẽ Diệp Gia chỉ nuôi toàn lũ phế vật này sao? Mau thả hết lũ chó săn của các ngươi ra đây đi."

"Rầm!"

Diệp Báo đập vỡ cái bàn trước mặt, đứng bật dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ.

"Khốn kiếp! Thằng đó là ai? Dám đến phá đám ở địa bàn của lão tử?"

"Tam... Tam gia... Hắn... hắn vừa giết Thiết Tí Hùng chỉ bằng một chiêu..." Tên quản lý run rẩy nói.

"Ta có mắt! Ta tự nhìn thấy!" Diệp Báo quát, mắt long sòng sọc. "Đã muốn chết thì cho nó chết! Thả 'Tứ Đại Kim Cang' ra! Bảo chúng nó cùng lên, băm vằm thằng đó ra cho ta!"

Cửa lồng sắt ở bốn phía đồng loạt mở ra. Bốn gã tráng hán, mỗi gã cầm một loại vũ khí khác nhau (đao, thương, kiếm, kích), khí thế hung hãn bước ra. Cả bốn đều là Luyện Thể tầng 9 đỉnh phong, phối hợp chiến đấu cực kỳ ăn ý, từng giết chết cả cao thủ Chân Nguyên Cảnh sơ kỳ.

"Tu La! Hôm nay là ngày giỗ của ngươi!" Một tên cầm thương hét lớn, lao tới đâm thẳng vào tim Trần Phong.

Cùng lúc đó, ba tên còn lại cũng phong tỏa các hướng rút lui.

Trần Phong vẫn đứng im, tay từ từ đưa xuống nắm lấy chuôi đao quấn vải đen.

"Các ngươi biết tại sao ta lại lấy tên là Tu La không?"

Hắn hỏi bâng quơ, giọng nói lạnh lẽo vang vọng khắp đấu trường.

"Vì Tu La... chỉ tắm trong máu."

"Xoạt!"

Vải đen quấn đao bung ra. Một luồng huyết quang chói mắt bùng lên, chiếu rọi cả lồng sắt tối tăm.

Trần Phong rút đao. Không ai nhìn thấy hắn rút đao như thế nào. Họ chỉ thấy một vệt sáng màu đỏ quét ngang qua bốn phương tám hướng.

"Tu La Huyết Đao - Thức thứ hai: Huyết Vũ Mãn Thiên (Mưa Máu Đầy Trời)!"

Bốn gã "Tứ Đại Kim Cang" đang lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Vũ khí trên tay chúng gãy đôi. Và sau đó...

"Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!"

Cơ thể của cả bốn người đồng loạt bị cắt làm đôi ở phần eo. Máu phun lên cao như đài phun nước, tạo thành một cơn mưa máu đúng nghĩa đen, rơi lả tả xuống sàn đấu.

"Aaaaaaaa!"

Khán giả bắt đầu la hét, không còn là sự phấn khích nữa mà là nỗi kinh hoàng tột độ. Đây không phải tỷ võ, đây là tàn sát!

"Đinh! Tiêu diệt 4 Luyện Thể tầng 9. Nhận được 120 điểm Sát Lục."

Trần Phong tắm mình trong cơn mưa máu đó, nhưng không một giọt máu nào chạm được vào người hắn. Tất cả đều bị thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao tham lam hấp thụ. Thanh đao rung lên những tiếng "keng keng" vui sướng, huyết khí trên thân đao càng lúc càng đậm đặc, gần như hóa thành thực thể.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Diệp Báo.

"Diệp Báo! Đến lượt ngươi rồi! Xuống đây nhận lấy cái chết!"

Tiếng hét của hắn chứa đựng Ma Nguyên, vang vọng như tiếng sấm nổ, khiến màng nhĩ của những người yếu kém rỉ máu.

Diệp Báo biết mình không thể trốn tránh. Nếu hôm nay hắn không xuống, uy danh của Diệp Gia sẽ mất sạch, và hắn cũng sẽ bị Diệp Vô Thiên xử tử.

"Thằng ranh con ngông cuồng! Dám gọi thẳng tên húy của Tam gia! Để xem mày có bản lĩnh gì!"

Diệp Báo hú lên một tiếng dài, phi thân từ tầng hai xuống lồng sắt. Mặt đất dưới chân hắn lún xuống một tấc. Khí thế của Chân Nguyên Cảnh tầng 3 bùng nổ, tạo thành một cơn gió lốc cuốn bay bụi đất.

Hắn không dùng vũ khí. Vũ khí của hắn chính là đôi bàn tay đeo găng tay vuốt thép sắc bén.

"Hổ Báo Quyền - Liệt Địa!"

Diệp Báo không nói nhiều, lao vào tấn công ngay lập tức. Hắn muốn dùng tốc độ và sức mạnh áp đảo để nghiền nát tên ngạo mạn này.

Trần Phong không lùi. Trong mắt hắn, Chân Nguyên Cảnh tầng 3 đúng là mạnh hơn hắn hai bậc nhỏ, nhưng Diệp Báo tu luyện đan dược mà lên, căn cơ không vững, sáo rỗng vô cùng.

"Đến hay lắm!"

Trần Phong vung Huyết Ẩm Cuồng Đao lên đỡ.

"Keng!"

Tia lửa bắn tung tóe. Trần Phong bị đẩy lùi lại ba bước, chân cày xuống sàn đá hai rãnh sâu. Còn Diệp Báo chỉ lùi lại một bước.

"Ha ha! Chỉ có thế thôi sao? Chân Nguyên tầng 1 mà dám khiêu khích ta?" Diệp Báo cười đắc ý, ngỡ rằng mình đã nắm chắc phần thắng.

Nhưng nụ cười của hắn tắt ngấm khi thấy Trần Phong cũng đang cười.

"Khởi động xong rồi. Giờ thì... nghiêm túc nhé."

Trần Phong hít sâu một hơi. Ma Cốt trong người rung động.

"Thôn Thiên Lĩnh Vực - Khai!"

Một quầng sáng màu đen mờ ảo bỗng nhiên bung ra từ cơ thể Trần Phong, bao trùm phạm vi ba trượng xung quanh hắn.

Diệp Báo bỗng nhiên cảm thấy cơ thể nặng nề như đeo chì. Quan trọng hơn, hắn kinh hoàng phát hiện ra Chân Nguyên trong cơ thể mình đang bị một lực hút vô hình rút ra ngoài, trôi về phía Trần Phong.

"Yêu pháp! Mày dùng yêu pháp gì?" Diệp Báo hoảng loạn hét lên.

"Đây không phải yêu pháp. Đây là Ma Đạo!"

Trần Phong lao tới. Tốc độ của hắn trong lĩnh vực này tăng lên gấp đôi, còn Diệp Báo lại chậm đi trông thấy.

"Xoẹt!"

Một đao chém xuống. Diệp Báo vội đưa tay lên đỡ. Chiếc găng tay thép tinh luyện bị chém đứt như bùn nhão. Hai ngón tay của Diệp Báo bay lên trời.

"Á á á!"

"Chưa hết đâu!"

Trần Phong xoay người, tung một cú đá bọc Ma khí vào bụng Diệp Báo.

"Bốp!"

Diệp Báo bay ngược ra sau, đập mạnh vào lồng sắt. Hắn chưa kịp trượt xuống thì Trần Phong đã áp sát, lưỡi đao kề ngay cổ.

"Đừng... đừng giết ta! Ta là Tam gia Diệp Gia! Ta có tiền! Ta cho ngươi tất cả!" Diệp Báo quỳ rụp xuống, nước mắt nước mũi giàn giụa. Trước cái chết, sự kiêu ngạo biến mất không còn tăm tích.

Trần Phong nhìn hắn, ánh mắt khinh bỉ tột độ.

"Tiền của ngươi, sau khi ngươi chết ta sẽ tự lấy. Còn mạng của ngươi, là tiền lãi ta thu cho Diệp Quân."

"Diệp... Diệp Quân?" Diệp Báo trợn tròn mắt, như thể vừa nghe thấy cái tên cấm kỵ nhất. "Ngươi là... Diệp..."

"Phập!"

Trần Phong không để hắn nói hết câu. Đầu của Diệp Báo bay lên không trung, đôi mắt vẫn mở trừng trừng đầy kinh hãi.

Máu của Chân Nguyên Cảnh tầng 3 phun ra xối xả, tưới đẫm thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao.

"Đinh! Tiêu diệt Chân Nguyên Cảnh tầng 3. Nhận được 500 điểm Sát Lục." "Hấp thụ tinh huyết... Chúc mừng ký chủ đột phá: Chân Nguyên Cảnh tầng 2!"

Luồng khí thế trên người Trần Phong lại dâng cao thêm một bậc. Hắn đứng giữa lồng sắt, dưới chân là xác của Diệp Báo, xung quanh là máu thịt hỗn độn. Hắn như một vị Vua bước ra từ địa ngục.

Cả đấu trường lặng ngắt như tờ. Không ai dám thở mạnh.

Trần Phong giơ cao cái đầu của Diệp Báo lên, giọng nói vang vọng khắp bốn phía:

"Nghe cho rõ đây! Diệp Gia nợ máu phải trả bằng máu. Hôm nay là Diệp Báo, ngày mai sẽ là Diệp Long, Diệp Vô Thiên!"

"Từ nay, cái tên Diệp Gia... sẽ là cái tên bị nguyền rủa ở Thiên Phong Thành này!"

Nói xong, hắn vung đao chém vỡ khóa lồng sắt, bước ra ngoài.

Đám lính gác còn lại của Diệp Gia run lẩy bẩy, không một kẻ nào dám xông lên cản đường. Chúng tự động dạt ra hai bên, mở một lối đi cho "Sát Thần".

Trần Phong đi thẳng đến quầy thu ngân, nơi chứa toàn bộ số tiền cược đêm nay. Hắn vung tay áo, thu toàn bộ vành bạc châu báu vào Nhẫn Trữ Vật. Sau đó, hắn dùng máu của Diệp Báo viết lên tường bốn chữ to tướng:

NỢ MÁU TRẢ MÁU

Xong việc, hắn nghênh ngang bước ra khỏi cửa chính Huyết Chiến Đấu Trường, biến mất vào màn đêm, để lại sau lưng một đống hỗn độn và một Thiên Phong Thành bắt đầu rung chuyển vì sợ hãi.

Tin tức về "Tu La" giết chết Diệp Báo, san bằng Đấu Trường lan đi nhanh như gió bão. Đêm nay, Diệp Gia chắc chắn sẽ mất ngủ.

Và ở một góc tối nào đó, Diệp Quân (Trần Phong) mỉm cười. Trò chơi báo thù, giờ mới thực sự bắt đầu vui