Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 6: Huyết Tẩy Lang Cốc – Giao Dịch Của Ác Ma



Mặt trời đứng bóng, nhưng ánh nắng gay gắt dường như không thể xuyên thấu qua tán cây rậm rạp của thung lũng phía Đông Rừng Hắc Phong. Nơi đây âm u, ẩm ướt và nồng nặc mùi hôi thối đặc trưng của loài chó hoang.

Lang Cốc - Lãnh địa của bầy Hắc Phong Lang.

Hơn năm mươi con sói đen, mỗi con to như con bê, đang vây quanh một bóng người nhỏ bé ở giữa thung lũng. Chúng nhe nanh, nước dãi chảy ròng ròng, ánh mắt tham lam và hung tợn dán chặt vào con mồi.

Con Sói Vương đầu đàn, một con quái vật cấp 2 sơ kỳ với vết sẹo dài trên mắt trái, ngửa cổ tru lên một tiếng dài ra lệnh tấn công.

"Gào!"

Cả đàn sói như một cơn lũ đen kịt ập tới từ bốn phương tám hướng. Móng vuốt sắc bén xé gió, hàm răng nhọn hoắt nhắm vào tứ chi và cổ họng của thiếu niên đứng giữa.

Trần Phong đứng yên, tay phải buông thõng cầm thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao, mũi đao chạm đất. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

"Đến đúng lúc lắm. Đao của ta đang khát."

Ngay khi con sói đầu tiên lao tới cách hắn ba tấc.

"Vút!"

Bóng dáng Trần Phong bỗng nhiên mờ đi. Hắn biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh nhạt nhòa.

"Xoẹt!"

Một đường ánh sáng đỏ rực vẽ lên không trung một vòng cung tuyệt đẹp.

Con sói đầu tiên còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đầu nó đã lìa khỏi cổ, máu phun thành vòi. Nhưng điều kỳ lạ là, máu không rơi xuống đất mà bị thanh đao trong tay Trần Phong hút sạch ngay giữa không trung.

"Huyết Ảnh Bộ!"

Trần Phong di chuyển như một bóng ma giữa bầy sói. Hắn không còn là kẻ chạy trốn chật vật ngày hôm qua nữa. Tốc độ của Chân Nguyên Cảnh kết hợp với bộ pháp huyền diệu khiến lũ sói hoàn toàn mất phương hướng. Chúng chỉ thấy những vệt đỏ loang loáng lướt qua, và sau đó là cái chết.

"Một con... mười con... hai mươi con..."

Trần Phong đếm nhẩm trong đầu. Mỗi nhát chém là một sinh mạng. Huyết Ẩm Cuồng Đao càng uống máu càng trở nên hưng phấn, thân đao rung lên bần bật, tỏa ra nhiệt lượng nóng rực truyền vào tay hắn, kích thích sát ý trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn.

Những vết nứt và mẻ trên lưỡi đao cũng đang tự động khép lại, bề mặt kim loại trở nên sáng bóng và sắc bén hơn gấp bội.

Con Sói Vương gầm lên giận dữ khi thấy đàn con cháu bị tàn sát. Nó vận tụ yêu lực, từ miệng phun ra một lưỡi đao gió (Phong Nhận) màu xanh lam chém về phía Trần Phong.

"Chút tài mọn."

Trần Phong không thèm tránh né. Hắn vận chuyển Ma Nguyên đen kịt vào cánh tay trái, đấm thẳng vào lưỡi đao gió.

"Bốp!"

Lưỡi đao gió bị nắm đấm bọc thép của hắn đấm tan nát thành những luồng khí vụn vỡ.

Sói Vương trợn tròn mắt kinh hãi. Nó nhận ra kẻ trước mặt không phải là con mồi, mà là tử thần. Nó quay đầu định bỏ chạy.

"Muốn chạy? Muộn rồi."

Trần Phong giậm chân xuống đất.

"Uỳnh!"

Mặt đất nứt toạc. Thân hình hắn bắn đi như một mũi tên, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay trên lưng con Sói Vương.

"Tu La Huyết Đao - Trảm!"

Hắn cắm phập thanh đao ngập sâu vào gáy con sói, xuyên qua cột sống, ghim chặt nó xuống đất.

Dòng máu nóng hổi của yêu thú cấp 2 bị rút cạn trong vài hơi thở. Con Sói Vương co giật rồi biến thành cái xác khô.

Không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi qua thung lũng đầy xác chết.

"Đinh! Tiêu diệt đàn Hắc Phong Lang. Nhận được tổng cộng 450 điểm Sát Lục." "Huyết Ẩm Cuồng Đao đã hấp thụ đủ huyết khí, độ bền phục hồi 30%."

Trần Phong rút đao ra, vẩy nhẹ một cái cho sạch vết bẩn (dù thực ra chẳng còn giọt máu nào dính lại). Hắn hài lòng nhìn thanh đao giờ đây đã đỏ rực như được nung trong lửa, toát lên vẻ tà mị quyến rũ.

"Hệ thống, với 700 điểm Sát Lục hiện có, ta có thể đổi cái gì?"

"Đinh! Đề xuất ký chủ đổi: 'Ẩn Tức Phù' (Che giấu tu vi và khí tức trong 1 canh giờ) hoặc tích lũy thêm để mở khóa 'Bản Đồ Thiên Phong Thành chi tiết'."

Trần Phong suy nghĩ một chút, chưa vội quyết định. Hắn ngồi xuống bên cạnh xác Sói Vương, định dùng dao mổ lấy viên Yêu Đan (nội đan) của nó. Đây là thứ đáng tiền nhất trên người yêu thú.

Đúng lúc này, đôi tai thính nhạy của hắn nghe thấy tiếng kim loại va chạm và tiếng quát tháo vọng lại từ phía hẻm núi cách đó không xa.

"Bắt lấy nó! Đừng để nó chạy thoát! Thiếu chủ căn dặn phải bắt sống!"

"Các ngươi dám! Ta là người của Lâm Gia! Đụng vào ta, cha ta sẽ san bằng cả cái ổ chó của các ngươi!"

Giọng nữ trong trẻo nhưng đầy vẻ hoảng loạn và kiệt sức.

Trần Phong cau mày. "Lâm Gia?"

Trong ký ức của Diệp Quân, Lâm Gia là một trong Tứ Đại Gia Tộc ở Thiên Phong Thành, chuyên kinh doanh dược liệu và vũ khí. Quan hệ giữa Diệp Gia và Lâm Gia vốn bằng mặt không bằng lòng, luôn cạnh tranh gay gắt trên thương trường.

"Có kịch hay để xem rồi."

Trần Phong thu lấy viên Yêu Đan của Sói Vương, cất vào túi vải bên hông, rồi thi triển Tiềm Hành, lặng lẽ di chuyển về phía phát ra tiếng động.

Tại một bãi đất trống gần suối nước.

Ba gã đàn ông mặc đồ đen bịt mặt đang vây quanh một thiếu nữ. Dưới chân nàng là xác của hai lão già hộ vệ, máu chảy lênh láng.

Thiếu nữ này khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây ngập tràn sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Trên vai nàng có một vết thương sâu, máu thấm đỏ cả một mảng y phục màu xanh ngọc.

Nàng là Lâm Uyên - Nhị tiểu thư của Lâm Gia, nổi tiếng là một thiên tài kinh doanh nhưng tu vi võ đạo lại bình thường, chỉ mới đạt Luyện Thể tầng 6.

"Hắc hắc, Lâm Uyên tiểu thư, đừng vùng vẫy nữa. Hộ vệ của cô chết cả rồi. Ngoan ngoãn theo bọn ta về gặp Thiếu chủ, cô sẽ được sung sướng." Tên cầm đầu bọn áo đen cười dâm đãng, hắn cầm một đôi song đao, khí tức tỏa ra là Chân Nguyên Cảnh tầng 1. Hai tên còn lại là Luyện Thể tầng 9.

"Phi! Lũ chó săn của Huyết Lang Bang!" Lâm Uyên nhổ một bãi nước bọt, tay run rẩy cầm thanh kiếm gãy. "Ta thà chết cũng không để các ngươi làm nhục!"

Huyết Lang Bang?

Trần Phong nấp trên cành cây cao quan sát, ánh mắt lóe lên. Huyết Lang Bang là một tổ chức lính đánh thuê khét tiếng tàn bạo ở ngoại ô Thiên Phong Thành, chuyên làm những việc bẩn thỉu như giết người cướp của, bắt cóc tống tiền. Và điều thú vị là, Huyết Lang Bang có quan hệ ngầm rất mật thiết với... Diệp Vô Thiên.

"Chậc, đúng là trái đất tròn." Trần Phong cười nhạt.

Bên dưới, tên cầm đầu mất kiên nhẫn. Hắn phất tay: "Lên! Đánh gãy chân nó rồi lôi đi! Nhớ đừng làm hỏng khuôn mặt, Thiếu chủ thích ngắm mặt nó."

Hai tên thuộc hạ cười hô hố, lao vào Lâm Uyên.

Lâm Uyên cắn chặt môi đến bật máu, nàng nhắm mắt lại, giơ kiếm lên định tự vẫn để bảo toàn danh tiết.

"Vút!"

Một tiếng xé gió sắc lạnh vang lên.

Không phải tiếng kiếm cắt vào cổ, mà là tiếng thứ gì đó xuyên qua thịt xương.

Lâm Uyên mở mắt ra. Nàng kinh hoàng nhìn thấy một cảnh tượng không thể tin nổi.

Hai tên thuộc hạ đang lao tới bỗng khựng lại. Trên cổ họng của mỗi tên đều xuất hiện một lỗ thủng đỏ lòm, máu phun ra như suối. Chúng trợn mắt, ngã gục xuống đất như hai khúc gỗ.

"Kẻ nào?!"

Tên cầm đầu giật bắn mình, quay phắt lại, song đao thủ thế trước ngực. Hắn toát mồ hôi lạnh. Hắn là Chân Nguyên Cảnh mà không hề cảm nhận được sự hiện diện của kẻ ra tay.

Từ trong bóng râm của tàng cây cổ thụ, một thiếu niên bước ra.

Tóc đen rối bù, y phục dính đầy máu khô đen kịt, trên vai vác một thanh đao đỏ rực tà dị. Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt. Đôi mắt ấy không có tròng trắng, chỉ một màu đen thẳm với đồng tử đỏ ngầu, nhìn tên cầm đầu như nhìn một con lợn sắp bị chọc tiết.

"Ngươi... ngươi là ai?" Tên cầm đầu lắp bắp, lùi lại một bước. Khí thế sát lục trên người thiếu niên này quá nồng nặc, giống như hắn vừa bò ra từ biển máu vậy.

Trần Phong không trả lời. Hắn liếc nhìn Lâm Uyên đang ngơ ngác, thản nhiên nói:

"Ta cứu mạng cô, cô trả ta cái gì?"

Lâm Uyên sững sờ. Nàng cứ ngỡ gặp được hiệp khách trượng nghĩa, ai ngờ câu đầu tiên hắn nói lại là đòi tiền. Nhưng nàng là người thông minh, lập tức hiểu ra tình thế.

"Vị... vị ân công này. Nếu ngài cứu ta thoát khỏi đây, Lâm Gia ta nguyện ý trả ngài 1000 kim tệ! Không, 5000 kim tệ!"

"Tiền?" Trần Phong bĩu môi. "Ta không thiếu tiền lẻ. Ta muốn thứ khác."

Hắn chỉ tay vào tên cầm đầu: "Cái đầu của hắn, và chiếc Nhẫn Trữ Vật trên tay hắn."

Tên cầm đầu nghe vậy thì giận tím mặt: "Thằng ranh con ngông cuồng! Mày tưởng giết lén được hai tên phế vật kia là ngon sao? Ông mày là Phó bang chủ Huyết Lang Bang, Chân Nguyên Cảnh..."

Lời còn chưa dứt, Trần Phong đã biến mất.

"Quá chậm."

Giọng nói thì thầm vang lên ngay bên tai tên cầm đầu.

"Keng!"

Tên cầm đầu phản xạ cực nhanh, đưa song đao lên đỡ. Một lực đạo ngàn cân giáng xuống khiến đầu gối hắn oằn đi, mặt đất dưới chân nứt toạc.

Hắn kinh hãi nhìn lên. Trần Phong đang cầm đao bằng một tay, đè nặng lên song đao của hắn, khuôn mặt sát lại gần, nở nụ cười tà ác:

"Chân Nguyên Cảnh tầng 1? Ta giết như giết gà."

"Phá!"

Trần Phong vận chuyển Ma Nguyên, cánh tay phải bùng lên hắc khí.

"Rắc!"

Đôi song đao tinh thép của tên cầm đầu bị chém gãy đôi như cành củi khô. Lưỡi Huyết Ẩm Cuồng Đao không hề giảm tốc độ, chém thẳng một đường từ vai trái xuống hông phải của hắn.

"Phụt!"

Tên Phó bang chủ Huyết Lang Bang, một cao thủ Chân Nguyên Cảnh, bị chém làm hai khúc ngọt xớt. Nội tạng và máu tươi đổ ập xuống đất.

"Đinh! Tiêu diệt Chân Nguyên Cảnh tầng 1. Nhận được 100 điểm Sát Lục."

Trần Phong thản nhiên cúi xuống, tháo chiếc nhẫn trên ngón tay cái xác đứt lìa, lau sạch máu rồi đeo vào tay mình. Sau đó, hắn đặt tay lên thi thể, vận chuyển Thôn Thiên Ma Cốt.

Chỉ vài giây sau, cái xác biến thành tro bụi.

Lâm Uyên đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, chân tay nàng lạnh toát, nôn khan. Nàng sinh ra trong nhung lụa, dù có thấy giết chóc nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng tàn khốc và quỷ dị như thế này. Ăn thịt uống máu, hủy thi diệt tích trong chớp mắt.

Đây là người hay là quỷ?

Trần Phong quay lại, bước về phía nàng.

Lâm Uyên sợ hãi lùi lại, lưng chạm vào vách đá: "Ngươi... ngươi đừng qua đây..."

Trần Phong dừng lại cách nàng ba bước, ánh mắt trở lại bình thường, bớt đi vài phần sát khí:

"Giao dịch hoàn tất. Ta đã giết hắn, cứu cô. Giờ đến lượt cô trả công."

Hắn chìa tay ra.

Lâm Uyên nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh: "Ngài... ngài muốn gì? Ta... trên người ta hiện tại không mang theo nhiều tiền..."

"Ta không cần tiền của cô." Trần Phong ngắt lời. "Ta cần thông tin. Và một thân phận mới."

"Thông tin? Thân phận?" Lâm Uyên ngạc nhiên.

"Đúng vậy." Trần Phong ngồi xuống một tảng đá, lôi bầu rượu cướp được lúc trước ra uống một ngụm. "Nói cho ta biết tình hình ở Thiên Phong Thành ba ngày nay. Đặc biệt là về Diệp Gia."

Lâm Uyên chớp mắt, dường như nhận ra điều gì đó. Nàng nhìn kỹ khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu của thiếu niên trước mặt. Những đường nét này... có chút quen thuộc.

"Diệp Gia đang mở tiệc ăn mừng suốt ba ngày nay. Diệp Vô Thiên tuyên bố Diệp Long đã thức tỉnh Cửu Dương Kiếm Mạch, được Tông chủ của Thiên Kiếm Tông đích thân thu nhận làm đệ tử thân truyền. Còn về... Đại thiếu gia Diệp Quân..."

Nàng ngập ngừng.

"Cứ nói." Trần Phong lạnh lùng.

"Họ nói Diệp Quân... vì ghen tị với em trai nên tẩu hỏa nhập ma, định ám sát cha và em trai không thành, đã bị xử tử và vứt xác cho chó ăn."

"Ha ha ha..." Trần Phong ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp thung lũng đầy bi thương và phẫn nộ. "Tẩu hỏa nhập ma? Ám sát cha? Hay cho cái lưỡi không xương của Diệp Vô Thiên!"

Hắn đứng phắt dậy, sát khí bùng lên khiến Lâm Uyên nghẹt thở.

"Lâm Nhị tiểu thư, cô có muốn làm một vụ làm ăn lớn không?"

"Làm... làm ăn gì?" Lâm Uyên rụt rè hỏi.

"Lâm Gia các người luôn bị Diệp Gia chèn ép mảng vũ khí và đan dược, đúng không? Diệp Gia sắp tới sẽ dựa hơi Thiên Kiếm Tông để độc chiếm thị trường, lúc đó Lâm Gia các người chỉ có nước diệt vong."

Lâm Uyên giật mình. Hắn nói trúng tim đen của nàng. Đây chính là nỗi lo lớn nhất của cha nàng mấy ngày nay.

"Ta có thể giúp Lâm Gia lật đổ Diệp Gia." Trần Phong tuyên bố chắc nịch.

"Ngài... ngài dựa vào đâu?" Lâm Uyên nghi ngờ. Dù hắn mạnh, nhưng Diệp Gia là cả một thế lực khổng lồ.

Trần Phong giơ thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao lên, chém nhẹ vào tảng đá bên cạnh. Tảng đá vỡ vụn thành bột mịn.

"Dựa vào cái mạng của ta. Và dựa vào việc ta là kẻ hiểu rõ Diệp Gia nhất."

Hắn tiến lại gần Lâm Uyên, nhìn thẳng vào mắt nàng:

"Ta cần cô đưa ta vào Thiên Phong Thành một cách bí mật. Ta cần một nơi ẩn náu, dược liệu để tu luyện, và thông tin tình báo hàng ngày. Đổi lại, ta sẽ là lưỡi dao trong bóng tối của cô, dọn dẹp những kẻ ngáng đường Lâm Gia."

"Ta tên là Trần Phong. Nhưng trước kia, người ta gọi ta là... Diệp Quân."

Lâm Uyên trợn tròn mắt, che miệng để không hét lên.

"Diệp... Diệp Quân?! Ngươi còn sống?!"

Nàng nhìn thiếu niên rách rưới, tàn tạ nhưng khí thế ngút trời trước mặt. Một phế nhân bị rút xương, phế đan điền, vậy mà giờ đây đứng trước mặt nàng, một đao chém chết Chân Nguyên Cảnh. Đây là kỳ tích, hay là tai họa?

Trong đầu Lâm Uyên tính toán cực nhanh. Nàng là thương nhân, nàng biết đâu là món hời lớn nhất. Đầu tư vào một kẻ thù không đội trời chung của đối thủ, một kẻ có tiềm năng vô hạn và sự tàn nhẫn cần thiết.

Rủi ro rất cao, nhưng lợi nhuận cũng vô cùng lớn.

Ánh mắt Lâm Uyên dần trở nên kiên định. Nàng hít sâu một hơi, chỉnh lại y phục, cúi người hành lễ với Trần Phong:

"Được. Lâm Gia chấp nhận vụ làm ăn này. Chào mừng 'Trần công tử' trở về."

Trần Phong nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý.

"Tốt. Bây giờ, hãy đưa ta về thành. Ta có một món nợ cần phải tính lãi ngay hôm nay."

...

Chiều hôm đó, một đoàn xe chở hàng của Lâm Gia lầm lũi tiến vào cổng thành phía Tây của Thiên Phong Thành. Nằm lẫn trong đống rơm rạ trên chiếc xe ngựa cuối cùng là một thiếu niên đang nhắm mắt dưỡng thần, bàn tay vuốt ve thanh đao đỏ rực.

Thiên Phong Thành vẫn ồn ào náo nhiệt như mọi ngày, không ai hay biết rằng, một cơn bão máu tanh sắp sửa ập đến, bắt đầu từ sự trở về của một "bóng ma"