Tảng đá khổng lồ nặng hàng vạn cân bịt kín lối ra, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài với không gian bên trong hang động. Bóng tối ập đến, dày đặc và đặc quánh như mực tàu.
Nhưng với Trần Phong lúc này, bóng tối lại là thứ thân thuộc nhất. Hắn đứng yên tại chỗ, nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở để thính giác và xúc giác hoạt động hết công suất. Không khí trong hang khô ráo, thoang thoảng mùi hương trầm tích cổ xưa pha lẫn chút tử khí lạnh lẽo.
"Hệ thống, quét địa hình."
"Đinh! Chức năng quét địa hình bị hạn chế bởi kết giới phong ấn. Tuy nhiên, phát hiện nguồn năng lượng hắc ám cực lớn ở hướng 12 giờ, cách đây 500 mét."
Trần Phong mở mắt. Đôi đồng tử của hắn sau khi hấp thụ huyết khí của Hắc Lân Cự Mãng giờ đây ánh lên một màu đỏ nhàn nhạt, có khả năng nhìn xuyên màn đêm lờ mờ.
Hắn cất bước đi sâu vào trong. Càng đi, lòng hang càng mở rộng. Hai bên vách đá bắt đầu xuất hiện những bức phù điêu chạm khắc hình thù kỳ dị: Cảnh tượng hàng vạn ác quỷ đang tế lễ, cảnh biển máu ngập trời, và nổi bật nhất là hình ảnh một nam nhân mặc hắc bào, tay cầm trường đao đứng trên đỉnh núi thây người.
Khí thế từ những bức phù điêu này tỏa ra một loại uy áp tâm linh khủng khiếp, nếu là người thường nhìn vào chắc chắn sẽ bị dọa cho vỡ mật mà chết. Nhưng Trần Phong lại cảm thấy dòng máu trong người mình sôi sục vì phấn khích.
"Đây không phải hang động tự nhiên. Đây là lăng mộ, hoặc là nơi tọa hóa của một đại ma đầu nào đó."
Đi hết đoạn đường hầm, trước mắt hắn mở ra một đại điện ngầm dưới lòng đất rộng lớn kinh người. Trần nhà cao vút đính đầy dạ minh châu phát sáng lấp lánh như bầu trời đêm đầy sao.
Chính giữa đại điện là một tế đàn hình tròn được xây bằng xương trắng. Trên tế đàn, một bộ hài cốt khô khốc ngồi xếp bằng trên ngai vàng làm bằng đá đen. Bộ hài cốt mặc bộ giáp trụ rách nát, tay phải vẫn nắm chặt một thanh đao dài đỏ rực màu máu, cắm sâu xuống nền đá.
Dù chỉ còn là nắm xương tàn, nhưng luồng sát khí tỏa ra từ bộ hài cốt vẫn khiến không khí xung quanh vặn vẹo, tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ rít gào liên hồi.
"Đinh! Cảnh báo! Phát hiện dao động linh hồn mạnh mẽ. Ký chủ cẩn thận!"
Tiếng cảnh báo của hệ thống vừa dứt, một giọng cười khàn đục, già nua vang vọng khắp đại điện trống trải:
"Khà khà khà... Ba ngàn năm... Cuối cùng ông trời cũng không tuyệt đường sống của Huyết Sát ta. Cuối cùng cũng có kẻ sống sót bước vào được đây."
"Vù!"
Từ hốc mắt trống rỗng của bộ hài cốt trên ngai vàng, hai luồng lửa ma trơi màu xanh lục bùng lên. Một bóng mờ ảo ảnh thoát ra, lơ lửng giữa không trung, dần dần ngưng tụ thành hình dáng một lão già râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh đầy tà khí.
Trần Phong đứng yên dưới chân tế đàn, tay nắm chặt cán đoản đao gãy, vẻ mặt không chút biến sắc. Hắn lạnh lùng nhìn bóng ma kia như đang nhìn một món đồ chơi.
"Ngươi là ai?" Trần Phong hỏi, giọng bình thản đến lạ thường.
Lão già nheo mắt, dường như hơi ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh của tên nhóc con Luyện Thể cảnh này. Thông thường, phàm nhân gặp cảnh tượng này không quỳ xuống lạy lục thì cũng sợ hãi bỏ chạy.
"Ta nãi là Huyết Sát Ma Quân, một trong Thập Đại Ma Tướng của Ma Giới năm xưa." Lão già vuốt râu, giọng đầy kiêu ngạo. "Tiểu tử, ngươi có tư chất không tồi. Lại sở hữu cơ thể có thể hấp thu ma khí. Ta hỏi ngươi, ngươi có muốn bái ta làm sư phụ, kế thừa y bát của ta, trở thành bá chủ thiên hạ không?"
Trần Phong nhếch mép cười nhạt: "Điều kiện là gì?"
"Người thông minh!" Huyết Sát Ma Quân cười lớn. "Điều kiện rất đơn giản. Ta chỉ còn là tàn hồn, không thể duy trì lâu. Ngươi hãy thả lỏng tâm trí, để ta đi vào thức hải của ngươi, truyền thụ công pháp tuyệt thế cho ngươi. Sau khi ta truyền xong, ngươi sẽ thay ta trả thù những kẻ thù năm xưa."
"Vào thức hải?" Trần Phong nghiêng đầu. "Nghe giống như ngươi muốn đoạt xá (chiếm xác) ta hơn là truyền thụ đấy."
Bị vạch trần tâm tư, nụ cười trên mặt Huyết Sát Ma Quân tắt ngấm. Khuôn mặt lão trở nên dữ tợn:
"Ranh con, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Ngươi nghĩ với chút tu vi Luyện Thể cỏn con mà có quyền mặc cả với bổn toạ sao? Cái xác này của ngươi, hôm nay ta lấy định rồi!"
Dứt lời, bóng ma của Huyết Sát Ma Quân hóa thành một luồng khói xanh, mang theo tiếng gào thét chói tai lao thẳng vào mi tâm của Trần Phong.
Tốc độ quá nhanh! Đây là đòn tấn công bằng linh hồn, không thể dùng vật lý để đỡ.
"Ầm!"
Trần Phong cảm thấy đầu óc choáng váng, như có ngàn cây kim châm vào não bộ. Hắn quỵ xuống, ôm đầu đau đớn.
Trong không gian ý thức (thức hải) của Trần Phong.
Huyết Sát Ma Quân hiện hình, cười đắc thắng: "Ha ha ha! Thức hải rộng lớn thật! Cơ thể này quả là cực phẩm trời ban. Cửu Dương Kiếm Mạch đã mất nhưng lại được tái tạo bằng thứ xương cốt kỳ lạ nào đó còn mạnh hơn. Tuyệt vời! Từ nay, Diệp Quân là ta, ta là Diệp Quân!"
Lão dang tay ra, định nuốt chửng linh hồn của Trần Phong để chiếm quyền kiểm soát cơ thể.
Nhưng đúng lúc này, một âm thanh lạnh lùng vang lên, không phải giọng của Trần Phong, mà là giọng máy móc vô cảm.
"Đinh! Phát hiện vật thể lạ xâm nhập hệ thống." "Đánh giá: Linh hồn tàn khuyết cấp Chân Nguyên (Suy yếu)." "Kích hoạt cơ chế phòng thủ: Thôn Thiên!"
"Cái... cái gì?" Huyết Sát Ma Quân sững sờ.
Bầu trời trong thức hải của Trần Phong bỗng nhiên nứt toạc ra. Một cái miệng khổng lồ đen ngòm, sâu thẳm như hố đen vũ trụ xuất hiện ngay trên đầu lão.
"Không! Đây là cái gì?! Khí tức này... Tại sao lại có khí tức của Thượng Cổ Ma Thần?! Không thể nào!!!"
Lão già gào thét trong kinh hoàng. Lão cảm nhận được sự áp chế tuyệt đối về mặt đẳng cấp. Trước cái miệng đen ngòm kia, lão chỉ như một hạt bụi nhỏ bé.
"Tha mạng! Đại nhân tha mạng! Ta nguyện làm nô bộc..."
"Quá muộn."
Tiếng nói của Trần Phong vang vọng trong thức hải.
"Ngươi muốn ăn ta, giờ ta ăn ngươi. Đó là quy luật."
Cái miệng đen ngòm kia ập xuống, nuốt chửng Huyết Sát Ma Quân trong một cú đớp gọn gàng. Tiếng hét thảm thiết tắt ngấm.
Bên ngoài đại điện.
Trần Phong đang quỳ dưới đất bỗng nhiên mở bừng mắt. Trong đôi mắt ấy không còn chút đau đớn nào, thay vào đó là sự sáng suốt và thâm trầm đến đáng sợ.
"Đinh! Đã tiêu diệt và hấp thụ Tàn hồn Huyết Sát Ma Quân." "Nhận được một lượng lớn kinh nghiệm linh hồn và ký ức tu luyện." "Chúc mừng ký chủ nhận được Tuyệt kỹ: 'Huyết Ảnh Bộ' (Thân pháp Huyền Cấp Thượng Phẩm)." "Chúc mừng ký chủ nhận được Tuyệt kỹ: 'Tu La Huyết Đao' (Đao pháp Địa Cấp Hạ Phẩm - Tàn thiên)."
Đầu óc Trần Phong căng phồng. Những hình ảnh, chiêu thức đao pháp, kinh nghiệm chiến đấu của Huyết Sát Ma Quân cả một đời chém giết ùa vào não bộ hắn như nước lũ. Hắn không cần học, hắn đã "biết" chúng ngay lập tức như thể đã luyện tập hàng chục năm.
"Chưa hết."
Trần Phong nhìn về phía bộ hài cốt. Hắn đứng dậy, bước lên tế đàn, đưa tay nắm lấy cán thanh đao đỏ rực kia.
"Huyết Ẩm Cuồng Đao. Vũ khí Linh Cấp Thượng Phẩm. Uống máu càng nhiều, uy lực càng mạnh."
Hắn dùng sức nhổ thanh đao lên.
"Keng!"
Thanh đao rung lên bần bật, phát ra tiếng reo vui như gặp lại cố nhân. Một luồng sát khí đỏ rực bao trùm lấy Trần Phong, hòa quyện với hắc khí của Thôn Thiên Ma Cốt tạo thành hai màu đen đỏ đan xen tuyệt đẹp nhưng đầy chết chóc.
Nhưng Trần Phong biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Cơ thể hắn đang đạt đến giới hạn của Luyện Thể cảnh. Hắn cần một cú hích cuối cùng để phá kén hóa bướm.
Hắn lấy đóa Cửu U Ma Liên từ trong ngực áo ra. Đóa hoa vẫn tươi rói, tỏa hương thơm ngát.
Trần Phong ngồi xếp bằng ngay trên tế đàn xương trắng, đặt thanh Huyết Ẩm ngang đùi. Hắn ngắt từng cánh hoa sen đen, bỏ vào miệng nhai nát rồi nuốt chửng.
Vị đắng chát xộc lên mũi, sau đó biến thành một luồng nhiệt nóng rực như dung nham chảy thẳng xuống dạ dày.
"Vạn Cổ Ma Kinh, vận hành!"
"Ầm ầm ầm!"
Trong cơ thể Trần Phong vang lên tiếng sấm rền. Dược lực kinh khủng của Cửu U Ma Liên kết hợp với năng lượng tinh thuần vừa hấp thụ từ tàn hồn Huyết Sát Ma Quân tạo thành một con rồng năng lượng điên cuồng húc vào bức tường cảnh giới.
Luyện Thể tầng 9!
Luyện Thể tầng 9 Đỉnh Phong!
Bức tường vô hình ngăn cách giữa người phàm và tu sĩ thực thụ hiện ra. Đó là ranh giới của Đan Điền Khí Hải. Chỉ khi phá vỡ nó, ngưng tụ được Chân Nguyên lỏng, mới thực sự bước chân vào con đường tu tiên, mới có khả năng điều khiển phi kiếm, xuất chưởng cách không.
"Phá cho ta!!!"
Trần Phong gầm lên. Mồ hôi trên người hắn bốc hơi thành sương trắng. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh của Thôn Thiên Ma Cốt vào cú húc cuối cùng.
"Rắc!"
Một âm thanh giòn giã vang lên trong sâu thẳm linh hồn.
Đan điền đen ngòm của hắn chấn động mạnh, sau đó mở rộng ra gấp mười, gấp trăm lần. Dòng khí hỗn loạn trong cơ thể bắt đầu ngưng tụ lại thành những giọt chất lỏng màu đen tuyền, lấp lánh ánh kim.
Đó là Ma Nguyên! Chân Nguyên của Ma tu!
Một luồng khí thế cường đại bùng nổ từ người Trần Phong, quét ngang cả đại điện. Những bộ xương khô xung quanh bị chấn nát thành bụi phấn.
"Chân Nguyên Cảnh - Tầng 1!"
Trần Phong mở mắt. Một tia chớp đen xẹt qua không trung. Hắn cảm thấy thế giới xung quanh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của lũ côn trùng sâu dưới lòng đất, cảm nhận được dòng chảy của không khí.
Quan trọng hơn, sức mạnh.
Hắn giơ tay lên, cách không vỗ một chưởng về phía vách đá cách đó mười trượng.
"Uỳnh!"
Một chưởng ấn màu đen hiện ra, in sâu vào vách đá ba tấc, đá vụn rơi lả tả.
"Chân Nguyên xuất thể. Đây mới là sức mạnh thực sự."
Tuyệt kỹ: Huyết Ảnh Bộ (Thành thạo), Tu La Huyết Đao (Nhập môn), Tiềm Hành (Thượng thừa).
Vũ khí: Huyết Ẩm Cuồng Đao (Linh Cấp Thượng Phẩm - Hỏng nhẹ, cần máu để sửa chữa).
Điểm Sát Lục: 250 (Thưởng từ việc diệt Tàn hồn).
Trần Phong hài lòng gật đầu. Chỉ trong một đêm, từ một kẻ bị truy sát chật vật, hắn đã bước lên một tầm cao mới. Ở Thiên Phong Thành này, Chân Nguyên Cảnh đã có thể được coi là cao thủ, đủ tư cách làm trưởng lão của các gia tộc nhỏ.
Nhưng đối với Diệp Gia, nơi có Diệp Vô Thiên cũng là Chân Nguyên Cảnh (thậm chí có thể là trung kỳ hoặc hậu kỳ), và lão Đại Trưởng Lão thâm sâu khó lường, thì thế này vẫn chưa đủ để san bằng tất cả.
"Tuy nhiên... đủ để bắt đầu trò chơi đi săn rồi."
Trần Phong nhìn về phía lối ra bị bịt kín.
Hắn nắm chặt Huyết Ẩm Cuồng Đao bằng cả hai tay, vận chuyển Ma Nguyên đen kịt vào thân đao. Thanh đao rung lên, tỏa ra huyết quang chói lòa, in bóng hắn lên vách đá tựa như một ác thần giáng thế.
"Tu La Huyết Đao - Thức thứ nhất: Huyết Sát Trảm!"
"Phá!"
Trần Phong chém mạnh một nhát vào tảng đá chắn cửa. Một đường đao khí hình bán nguyệt màu đỏ rực khổng lồ phóng ra, mang theo sát ý hủy diệt.
"Ầm ầm ầm!!!"
Tiếng nổ rung chuyển cả khu rừng. Tảng đá nặng vạn cân bị chém vỡ làm đôi, nổ tung thành vô số mảnh nhỏ bắn ra ngoài cửa hang.
Ánh sáng ban mai yếu ớt từ bên ngoài chiếu rọi vào, hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của thiếu niên.
Trần Phong bước ra khỏi hang động, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Hắn nhìn xuống cánh tay trái - nơi từng bị Diệp Ưng chém gần đứt lìa, giờ đây lành lặn và tràn đầy sức mạnh.
"Diệp Gia... Các người ngủ ngon không?"
Hắn thì thầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
"Ta về rồi đây."
Trần Phong tra đao vào vỏ (một cái vỏ đao cũ nát tìm thấy trong góc đại điện), bóng dáng hắn lóe lên một cái rồi biến mất tại chỗ. Huyết Ảnh Bộ được thi triển, để lại phía sau một chuỗi tàn ảnh mờ ảo.
Mục tiêu tiếp theo của hắn không phải là quay lại Diệp Phủ ngay. Hắn cần "thực chiến" để làm quen với sức mạnh mới, và quan trọng hơn, thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao này đang "đói". Nó cần máu để phục hồi uy lực đỉnh cao.
Và nơi nào nhiều máu hơn hang ổ của bầy Hắc Phong Lang (Sói gió đen) ở phía Đông khu rừng?
Cuộc tàn sát thực sự, bây giờ mới chỉ là màn dạo đầu.