Đúng như tên gọi, nơi này quanh năm bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu xám chì, ánh mặt trời ban ngày cũng khó lòng xuyên qua những tán cổ thụ cao chọc trời. Về đêm, nơi đây thực sự trở thành lãnh địa của tử thần. Tiếng gầm rú của yêu thú, tiếng gió rít qua khe đá tạo thành những âm thanh ma quái như tiếng oan hồn khóc than.
"Hộc... hộc..."
Trần Phong dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ lớn, lồng ngực phập phồng điều chỉnh nhịp thở. Tác dụng của Tốc Hành Đan đã hết, cơn đau nhức từ cơ bắp bắt đầu ập đến như thủy triều. Dù sao thì cơ thể này cũng chỉ vừa mới được tái tạo, việc vận động quá sức ngay lập tức khiến các thớ thịt biểu tình.
Hắn nhìn xuống chân mình. Đôi giày vải mỏng manh cướp được từ tên lính gác đã rách bươm vì gai góc và đá nhọn.
"Hệ thống, báo cáo trạng thái."
[Hệ Thống Thôn Thiên Ma Tôn]
Ký chủ: Diệp Quân (Trần Phong)
Cảnh giới: Luyện Thể tầng 4 (Sơ kỳ)
Điểm Sát Lục: 0 (Đã tiêu hao mua Tốc Hành Đan)
Trạng thái cơ thể: Kiệt sức nhẹ, tổn thương phần mềm.
"Không còn điểm Sát Lục để đổi đan dược hồi phục. Phải tự lực cánh sinh thôi."
Trần Phong nhếch mép, ánh mắt quét nhanh xung quanh. Bản năng của một sát thủ hàng đầu thế giới mách bảo hắn rằng nguy hiểm không chỉ đến từ phía sau lưng - nơi đám truy binh của Diệp gia đang lùng sục, mà còn đến từ chính khu rừng này.
Hắn cúi xuống, bốc một nắm bùn đất ẩm ướt trộn lẫn với phân thú thối hoắc dưới gốc cây, không chút do dự trét lên mặt, cổ và cánh tay. Mùi hôi thối này sẽ giúp hắn che giấu nhân khí, đánh lừa khứu giác nhạy bén của lũ chó săn và cả yêu thú.
"Soạt..."
Tai hắn khẽ động. Từ phía bụi rậm cách đó mười trượng, một đôi mắt đỏ lòm đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Là một con Huyết Lang (Sói máu).
Con sói này to gấp đôi sói thường, bộ lông dựng đứng như kim châm, nước dãi chảy ròng ròng từ cái miệng đầy răng nanh. Khí tức tỏa ra từ nó tương đương với tu sĩ Luyện Thể tầng 4.
Nó đã theo dõi hắn nãy giờ, chờ đợi con mồi kiệt sức.
"Muốn ăn ta sao?" Trần Phong rút thanh đoản đao bên hông ra, ánh mắt còn lạnh hơn cả loài dã thú. "Tiếc là ta đang đói hơn ngươi."
Con Huyết Lang gầm nhẹ một tiếng rồi phóng tới như một mũi tên. Móng vuốt sắc bén xé toạc không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Trần Phong.
Nhanh! Nhưng vẫn chưa đủ.
Trong mắt người thường, đó là tốc độ chết chóc. Nhưng trong mắt kẻ đã từng né đạn ngắm bắn tỉa như Trần Phong, chuyển động của con sói lộ ra quá nhiều sơ hở.
Hắn không lùi lại mà lao tới, người hạ thấp xuống sát đất, trượt đi như một con rắn.
"Xoẹt!"
Thanh đoản đao trong tay hắn vẽ lên một đường bán nguyệt ngược từ dưới lên.
Máu tươi phun ra như mưa rào.
Trần Phong lộn một vòng, tiếp đất nhẹ nhàng phía sau lưng con sói.
Con Huyết Lang rên ử ử, bụng nó bị rạch một đường dài ngọt xớt, nội tạng trào ra ngoài. Nó giãy giụa vài cái rồi gục xuống.
"Đinh! Tiêu diệt Yêu thú cấp 1: Huyết Lang. Nhận được 30 điểm Sát Lục."
Trần Phong bước tới, đặt tay lên đầu con sói đang hấp hối.
"Thôn Thiên Ma Cốt, mở!"
Hắn thì thầm. Từ lòng bàn tay, một luồng lực hút hắc ám bùng nổ. Xác con sói run lên bần bật, tinh huyết và yêu lực trong người nó bị rút cạn, cuồn cuộn chảy vào cơ thể Trần Phong.
Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp tứ chi bách hải, xua tan đi sự mệt mỏi. Vết trầy xước trên da thịt hắn khép miệng lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Thật sảng khoái." Trần Phong liếm môi, đôi mắt lóe lên tia sáng u tối. "Ở cái thế giới này, giết chóc chính là con đường tắt nhanh nhất để trở thành thần thánh."
Đột nhiên, tiếng tù và vang lên từ xa vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Tiếp đó là tiếng chó sủa inh ỏi.
"Tìm thấy vết máu rồi! Nó chạy hướng này!"
"Đội 3 bao vây phía tả! Đội 4 chặn đường phía hữu! Đừng để nó chạy thoát! Gia chủ có lệnh: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!"
Trần Phong nheo mắt. Diệp gia hành động nhanh hơn hắn tưởng.
Hắn leo thoăn thoắt lên một ngọn cây cao, nấp mình sau những tán lá rậm rạp. Từ trên cao nhìn xuống, hắn thấy ánh đuốc loang loáng như những con đom đóm tử thần đang tiến lại gần.
Khoảng hai mươi người. Chia làm ba tốp. Kẻ dẫn đầu cưỡi một con Báo Gấm, lưng đeo trường cung, khí thế bức người.
"Diệp Ưng..."
Trần Phong nhận ra gã. Diệp Ưng là thống lĩnh đội Ám Vệ của Diệp gia, tu vi đã đạt tới Luyện Thể tầng 7 đỉnh phong. Hắn nổi tiếng với tài thiện xạ bách phát bách trúng và khả năng truy dấu như loài chó săn.
Đối đầu trực diện với Luyện Thể tầng 7 lúc này là điều không khôn ngoan. Chênh lệch 3 tiểu cảnh giới không phải là chuyện đùa, nhất là khi đối phương còn có đông đảo tay chân.
Nhưng Trần Phong không có ý định chạy trốn mãi. Đây là rừng rậm, là sân nhà của hắn.
"Các ngươi thích chơi trò mèo vờn chuột? Được thôi. Để xem ai là mèo, ai là chuột."
Trần Phong nhảy sang cành cây khác, di chuyển không tiếng động về phía tốp lính đang đi lẻ loi nhất ở cánh trái.
Tốp lính cánh trái gồm bốn người, đều ở mức Luyện Thể tầng 3, tầng 4. Chúng vừa đi vừa dùng dao rựa phát quang bụi rậm, miệng không ngớt chửi thề.
"Mẹ kiếp, cái thằng phế vật Diệp Quân đó ăn gan hùm hay sao mà dám quay lại náo loạn tiệc mừng? Báo hại anh em ta nửa đêm phải chui vào cái rừng quỷ quái này."
"Cẩn thận mồm miệng. Nghe nói Lý Thông chết thảm lắm, bị hút khô như xác ướp. Thằng phế vật đó tà môn lắm."
"Hừ, chắc nó dùng tà thuật gì đó thôi. Giờ nó bị trọng thương, lại chạy vào đây, không bị chúng ta bắt thì cũng bị yêu thú xé xác..."
Tên lính đi cuối cùng đang lầm bầm thì bỗng cảm thấy cổ mình ươn ướt. Hắn đưa tay sờ lên. Máu?
Hắn ngước nhìn lên tán cây.
Một đôi mắt lạnh lẽo như băng đang nhìn hắn cười.
Chưa kịp hét lên, một bàn tay đã bịt chặt miệng hắn, kéo phắt lên không trung.
"Rắc!"
Tiếng bẻ cổ gãy gọn chìm vào tiếng gió.
Ba tên đi trước vẫn không hay biết gì, tiếp tục bước đi.
"Ê, lão Tam, mày đi nhanh chân lên... Lão Tam?"
Tên đi đầu quay lại. Phía sau hắn trống trơn, chỉ có màn sương mù dày đặc.
"Lão Tam đâu rồi?"
Cả ba tên bắt đầu hoảng sợ, chụm lưng lại vào nhau, giơ đuốc soi tứ phía.
"Lão Tam! Đừng đùa nữa! Ra đây đi!"
"Vút!"
Một hòn đá bay ra từ bóng tối, đập mạnh vào đầu gối tên bên trái khiến hắn khuỵu xuống.
"Á!"
Ngay khoảnh khắc đội hình bị phá vỡ, một bóng đen từ trên cao lao xuống như đại bàng vồ mồi.
Trần Phong không dùng đao. Hai tay hắn hóa thành trảo, đen kịt ma khí, xuyên thủng lồng ngực hai tên lính trong nháy mắt.
"Phụt!"
Máu bắn tung tóe lên mặt hắn, tạo nên một bức tranh kinh dị.
Tên còn lại sợ đến mức đánh rơi cả đuốc, hai chân run lẩy bẩy, nước tiểu chảy ra ướt đẫm quần.
"Ma... Ma quỷ..."
Hắn quay đầu bỏ chạy, miệng há to định hét lên báo động.
Nhưng thanh đoản đao của Trần Phong đã nhanh hơn. Nó xoay tròn trong không khí, cắm phập vào sau gáy tên lính, xuyên qua miệng khiến tiếng hét tắc nghẹn trong cổ họng.
Bốn xác chết nằm la liệt trong chưa đầy mười hơi thở.
"Đinh! Tiêu diệt 4 kẻ địch. Nhận được 100 điểm Sát Lục." "Hấp thu tinh huyết..."
Trần Phong đặt tay lên từng cái xác. Luồng năng lượng cuồn cuộn đổ vào người hắn. Đan điền màu đen trong cơ thể sôi sục, huyền khí bắt đầu cô đặc lại.
"Sắp đột phá rồi."
Hắn cảm nhận được rào cản của Luyện Thể tầng 5 đang lung lay. Nhưng hắn không vội. Hắn cần thu dọn hiện trường để "tặng" cho Diệp Ưng một món quà nữa.
Trần Phong kéo bốn cái xác dựa vào gốc cây, sắp xếp chúng trong tư thế như đang ngồi nghỉ ngơi, đầu cúi xuống. Hắn cắm lại cây đuốc xuống đất, tạo ra ảo giác rằng nhóm người này vẫn còn sống từ xa.
Sau đó, hắn rạch bụng một cái xác, lôi đoạn ruột ra buộc ngang lối đi, phủ lá cây lên ngụy trang thành một cái bẫy đơn giản nhưng hiểm độc.
Xong xuôi, hắn leo lên cây, chờ đợi.
Một khắc sau.
Diệp Ưng cưỡi báo gấm dẫn theo đoàn người hùng hổ tiến tới. Hắn nhìn thấy ánh lửa đằng xa và bóng dáng bốn tên thuộc hạ đang ngồi.
"Lũ lười biếng này! Ai cho phép chúng mày nghỉ ngơi?"
Diệp Ưng quát lớn, thúc báo chạy tới.
Nhưng khi đến gần hơn, khứu giác nhạy bén của hắn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc át cả mùi sương đêm.
"Dừng lại! Có biến!"
Diệp Ưng hét lên, nhưng con báo gấm đang đà lao nhanh không kịp dừng ngay. Chân trước của nó vướng vào sợi dây ruột người căng ngang đường.
Sợi dây dai dẳng khiến con báo mất đà, ngã lộn nhào về phía trước.
"Rầm!"
Diệp Ưng tuy thân thủ cao cường, kịp thời nhảy khỏi lưng báo tiếp đất, nhưng đám thuộc hạ phía sau thì không may mắn như vậy. Sự hỗn loạn xảy ra tức thì.
Đúng lúc này, bốn cái xác "đang ngồi" kia bỗng nhiên đổ sụp xuống, để lộ ra những khuôn mặt trắng bệch, mắt trợn trừng nhìn thẳng vào đám người Diệp Ưng.
Và trên thân cây ngay phía trên đầu họ, một bóng đen lao xuống.
Lần này, mục tiêu của Trần Phong không phải là đám lính tép riu, mà là Diệp Ưng!
"Thằng ranh con! Mày dám!"
Diệp Ưng gầm lên, phản ứng cực nhanh. Hắn rút trường đao sau lưng, chém ngược lên một đường đao mang theo kình phong xé gió.
"Keng!"
Đoản đao của Trần Phong va chạm với trường đao.
Sức mạnh của Luyện Thể tầng 7 quả nhiên kinh khủng. Trần Phong cảm thấy hổ khẩu tê rần, cả người bị chấn bay ngược ra sau, đập vào thân cây.
Nhưng Diệp Ưng cũng không dễ chịu. Luồng hắc khí từ đoản đao của Trần Phong theo vũ khí truyền vào tay hắn, lạnh buốt như băng, khiến cánh tay hắn tê liệt trong giây lát.
"Huyền khí của ngươi... tại sao lại tà dị như vậy?" Diệp Ưng kinh hãi nhìn bàn tay đang run rẩy của mình.
Trần Phong đáp đất, lau vết máu rỉ ra nơi khóe miệng, cười gằn:
"Người chết không cần biết quá nhiều."
"Giết nó! Băm vằm nó ra!" Diệp Ưng ra lệnh cho đám thuộc hạ đang bao vây tới.
Hơn mười tên lính gác lao vào cùng lúc, đao kiếm sáng loáng.
Trần Phong hít sâu một hơi. Đây là khoảnh khắc sinh tử.
"Hệ thống, đổi 'Bạo Huyết Đan'!"
"Đinh! Tiêu hao 100 điểm Sát Lục. Đổi thành công."
Bạo Huyết Đan - đan dược cấm kỵ, có thể kích thích tiềm năng cơ thể trong thời gian ngắn, tăng sức mạnh lên gấp đôi nhưng sau đó sẽ suy kiệt.
Trần Phong nuốt viên đan dược. Đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ rực hoàn toàn. Mạch máu trên người nổi lên như những con giun đất, làn da tỏa ra hắc khí cuồn cuộn.
"Gào!"
Hắn gầm lên một tiếng không giống tiếng người, lao vào đám đông.
Không còn là chiến đấu nữa, đây là một cuộc tàn sát.
Trần Phong không phòng thủ. Hắn để mặc cho những lưỡi kiếm chém vào vai, vào lưng mình. Da thịt hắn cứng như sắt đá nhờ Ma Cốt, những vết chém chỉ để lại vệt trắng hoặc vết thương nông.
Đổi lại, mỗi cú đấm, mỗi nhát dao của hắn đều lấy mạng một người.
"Bốp!" Một tên lính bị đấm nát đầu. "Xoẹt!" Một tên khác bị xé toạc cổ họng.
Chỉ trong nháy mắt, đội hình của Diệp gia tan tác. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả một vạt rừng.
Diệp Ưng nhìn cảnh tượng trước mắt, da đầu tê dại. Hắn chưa từng thấy ai chiến đấu điên cuồng và tàn bạo như thế. Đây đâu phải là đại thiếu gia phế vật, đây là một con quái vật hình người!
"Lũ vô dụng!"
Diệp Ưng nghiến răng, biết không thể trông cậy vào đám thuộc hạ. Hắn vận toàn bộ chân khí, lưỡi đao bừng sáng ánh sáng màu lam.
"Liệt Phong Trảm!"
Hắn tung ra tuyệt kỹ mạnh nhất của mình, lao thẳng vào Trần Phong đang bị vây giữa đám xác chết.
Đường đao chém xuống nhanh như chớp giật, mang theo uy lực có thể chẻ đôi tảng đá lớn.
Trần Phong cảm nhận được nguy hiểm chí mạng. Hắn không thể né, xung quanh toàn xác người ngổn ngang.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Phong làm một hành động điên rồ. Hắn đưa tay trái lên, trực tiếp dùng cánh tay đỡ lấy lưỡi đao của Diệp Ưng.
"Phập!"
Lưỡi đao chém ngập vào xương tay trái, máu phun xối xả. Gần như đứt lìa cánh tay!
Diệp Ưng sững sờ. Hắn không ngờ đối phương lại dám thí mạng như vậy.
Và chính sự sững sờ đó là án tử của hắn.
Trần Phong mặc kệ cơn đau thấu trời, tay phải nắm chặt đoản đao, đâm thẳng vào tim Diệp Ưng với tốc độ và lực đạo khủng khiếp nhất từ trước đến nay.
"Chết đi!"
"Phập!"
Thanh đoản đao xuyên thủng lớp giáp da, xuyên qua lồng ngực, mũi đao lòi ra sau lưng Diệp Ưng.
Trần Phong quỳ rụp xuống đất, thở hổn hển. Cánh tay trái lủng lẳng, chỉ còn dính lại chút da thịt. Tác dụng của Bạo Huyết Đan bắt đầu hết, cơn đau và sự kiệt quệ ập đến.
Nhưng hắn không được ngất đi.
"Hấp thụ! Hấp thụ tất cả cho ta!"
Trần Phong gầm lên trong tâm trí. Hắn kích hoạt Thôn Thiên Ma Cốt đến cực hạn.
Một cơn lốc xoáy đen hình thành xung quanh hắn, hút lấy tinh huyết của Diệp Ưng và hơn chục tên lính gác, cùng với cả huyết khí của con Huyết Lang và con Báo Gấm.
Một lượng năng lượng khổng lồ chưa từng có tràn vào cơ thể.
Vết thương trên cánh tay trái bắt đầu ngứa ngáy dữ dội. Xương cốt tự động nối liền, cơ bắp tái sinh, da thịt khép lại. Không chỉ hồi phục, cánh tay trái của hắn còn trở nên đen bóng, cứng rắn hơn cả thép nguội.
"Ầm!"
Trong đan điền, một tiếng nổ lớn vang lên.
Bức tường cảnh giới vỡ vụn.
Luyện Thể tầng 5!
Chưa dừng lại. Dòng năng lượng vẫn cuồn cuộn.
Luyện Thể tầng 5 đỉnh phong! Luyện Thể tầng 6!
Khí thế trên người Trần Phong bùng nổ, thổi bay lá khô xung quanh bán kính mười trượng.
Hắn từ từ đứng dậy. Cánh tay trái đã lành lặn hoàn toàn, nắm chặt lại tạo ra tiếng nổ không khí đanh gọn. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực không đáy, không còn chút cảm xúc của con người.
"Diệp Ưng đã chết. Tiếp theo sẽ là các trưởng lão."
Hắn nhìn về hướng Thiên Phong Thành xa xôi, rồi quay lưng bước sâu hơn vào bóng tối của Rừng Hắc Phong.
Cuộc đi săn của Diệp gia đã kết thúc trong thảm bại. Nhưng cuộc chinh phạt của Ma Tôn chỉ vừa mới bắt đầu. Sâu trong khu rừng này, hắn cảm nhận được một thứ gì đó đang vẫy gọi hắn... một thứ sức mạnh cổ xưa nào đó đang chờ đợi chủ nhân đích thực.