Mười ngày sau. Tại Hắc Thạch Trấn - Phía Tây Bắc Thiên Phong Thành.
Hắc Thạch Trấn là một thị trấn sầm uất, nổi tiếng với những mỏ quặng Huyền Thiết chất lượng cao. Đây chính là "túi tiền" thứ hai của Thiên Kiếm Tông, nơi cung cấp nguyên liệu rèn binh khí cho toàn bộ tông môn và bán ra ngoài thị trường.
Trấn giữ nơi này là "Phân Đà" (Chi nhánh) Hắc Thạch của Thiên Kiếm Tông, một tòa lâu đài đá kiên cố nằm ngay trung tâm thị trấn.
Hôm nay, bầu trời Hắc Thạch Trấn âm u lạ thường. Mây đen vần vũ che kín mặt trời, những cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến người đi đường phải rùng mình kéo cao cổ áo.
Trước cổng lớn của Phân Đà, hai tên đệ tử Thiên Kiếm Tông đang đứng gác, vẻ mặt ngáp ngắn ngáp dài.
"Này, sư huynh, đệ nghe nói Đại Trưởng Lão đi truy sát tên Tu La kia đã mười ngày chưa về. Liệu có chuyện gì không?" Một tên thì thầm hỏi.
Tên sư huynh cười khẩy, vỗ vào vai sư đệ: "Ngươi lo bò trắng răng. Đại Trưởng Lão là Trúc Cơ Cảnh, là thần tiên sống! Tên Tu La kia chỉ là con chuột nhắt, chắc giờ này xương cốt đã bị Đại Trưởng Lão nghiền nát cho chó ăn rồi. Chúng ta cứ an tâm mà hưởng thụ..."
Lời chưa dứt, đồng tử của tên sư huynh bỗng co rút lại.
Ở cuối con đường đá dẫn vào cổng, một bóng người đang chậm rãi bước tới.
Người đó mặc một bộ hắc y rộng thùng thình, vạt áo bay phần phật trong gió. Trên lưng hắn vác một vật gì đó rất dài được quấn vải đen. Nhưng điều nổi bật nhất chính là mái tóc của hắn.
Mái tóc dài xõa tung, màu bạc trắng như tuyết, tương phản gay gắt với bộ y phục đen tuyền.
Kẻ lạ mặt bước đi rất chậm, nhưng mỗi bước chân hạ xuống, mặt đất dường như rung lên nhè nhẹ. Không khí xung quanh hắn vặn vẹo, nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng. Những vũng nước trên đường bắt đầu đóng băng lạo xạo.
"Kẻ nào? Dừng lại!" Tên sư huynh quát lớn, tay đặt lên chuôi kiếm. "Đây là địa bàn của Thiên Kiếm Tông. Kẻ không phận sự cấm đến gần!"
Người tóc trắng không trả lời, vẫn tiếp tục bước tới. Khoảng cách thu hẹp còn mười trượng.
"Điếc à? Muốn chết sao?"
Hai tên lính gác rút kiếm lao tới, định ra oai phủ đầu.
Người tóc trắng ngẩng đầu lên. Dưới mái tóc bạc che phủ nửa khuôn mặt, một đôi mắt dị sắc hiện ra: mắt trái đỏ như máu, mắt phải xanh như băng.
"Thiên Kiếm Tông..."
Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng ma sát của kim loại.
"Xoẹt!"
Hai tên lính gác chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy tầm nhìn của mình đảo lộn. Đầu của chúng rơi xuống đất, lăn lông lốc đến chân người tóc trắng.
Vết cắt trên cổ chúng không phun máu, mà bị đóng băng ngay lập tức bởi một ngọn lửa màu xanh đen kỳ dị.
Trần Phong đá nhẹ hai cái đầu sang một bên, bước qua xác chúng, đứng trước cánh cổng sắt nặng ngàn cân của Phân Đà.
"Huyết Ẩm, dậy đi. Đến giờ ăn rồi."
Hắn đưa tay ra sau lưng, giật phăng tấm vải đen.
"Keng!"
Huyết Ẩm Cuồng Đao lộ diện, thân đao rung lên bần bật, tỏa ra hào quang đỏ rực như mặt trời máu, chiếu rọi cả một góc trời u ám.
"Phá!"
Trần Phong vung đao chém một nhát vào cánh cổng sắt.
"ẦM!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cánh cổng sắt dày ba tấc bị chém vỡ nát, mảnh vụn bắn tung tóe vào bên trong sân.
Tiếng còi báo động lập tức vang lên inh ỏi khắp tòa lâu đài.
"Địch tấn công! Địch tấn công!"
Hàng trăm đệ tử Thiên Kiếm Tông từ các dãy nhà ùa ra, vây kín sân trước. Dẫn đầu là Phân Đà Chủ - Triệu Hùng, một gã đàn ông vạm vỡ cầm đại búa, tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng 9.
Triệu Hùng nhìn cánh cổng bị phá nát, rồi nhìn sang thanh niên tóc trắng đứng giữa sân, sắc mặt giận dữ tột độ.
"Kẻ nào to gan? Dám phá hoại Phân Đà của Thiên Kiếm Tông? Mày chán sống rồi sao?"
Trần Phong cắm mũi đao xuống đất, hai tay đặt lên chuôi đao, đứng hiên ngang như một ngọn núi.
"Ta đến để thu nợ."
"Thu nợ? Nợ gì?" Triệu Hùng ngơ ngác.
"Nợ máu." Trần Phong nhếch mép cười, một nụ cười tàn khốc. "Ta là Tu La. Ta đến để tiễn các ngươi xuống suối vàng đoàn tụ với Đại Trưởng Lão Vũ Văn Kiếm."
"Cái gì? Tu La?"
Cả đám đệ tử xôn xao. Cái tên này gần đây quá nổi tiếng. Nhưng điều khiến bọn chúng kinh hãi hơn là vế sau của câu nói.
"Đoàn tụ với Đại Trưởng Lão? Ý mày là sao? Ngài ấy làm sao?" Triệu Hùng quát.
"Lão già đó chết rồi. Chết rất thảm. Ta đã thiêu hắn thành tro." Trần Phong thản nhiên nói như đang kể chuyện phiếm.
"Nói láo! Đại Trưởng Lão là thần tiên Trúc Cơ Cảnh, làm sao chết dưới tay thằng ranh con như mày!" Triệu Hùng gầm lên, không tin vào tai mình. "Giết nó! Băm vằm nó ra cho ta!"
"Giết!"
Hơn hai trăm đệ tử Thiên Kiếm Tông đồng loạt xông lên. Kiếm khí tung hoành, sát khí ngập trời.
Trần Phong thở dài, lắc đầu.
"Tại sao lũ kiến hôi luôn thích lao vào lửa thế nhỉ?"
Hắn rút đao lên.
"Cửu U Băng Ma Thể - Băng Phong Lĩnh Vực!"
"Uỳnh!"
Trần Phong dậm chân xuống đất. Một vòng tròn băng giá màu đen lan rộng ra xung quanh với tốc độ chóng mặt.
Nhiệt độ trong sân giảm xuống âm độ ngay lập tức. Những tên đệ tử có tu vi thấp (Luyện Thể Cảnh) chưa kịp chạy đến gần đã bị đông cứng thành tượng băng, giữ nguyên tư thế chạy.
Những kẻ mạnh hơn (Chân Nguyên sơ kỳ) thì cảm thấy máu huyết ngưng trệ, hành động chậm chạp như rùa bò.
"Đây là... yêu pháp gì?" Triệu Hùng kinh hoàng, cảm thấy lớp chân khí hộ thể của mình đang bị cái lạnh ăn mòn.
"Giờ đến lượt Hỏa."
Trần Phong múa đao.
"Tu La Huyết Đao - Hắc Liên Diệt Thế Trảm!"
Đây là chiêu thức mới hắn ngộ ra sau khi dung hợp Diệt Thế Hắc Liên.
Một đường đao khí khổng lồ hình bán nguyệt được phóng ra. Nhưng nó không phải màu đỏ, mà là màu đen tím, bốc cháy hừng hực.
"Vút!"
Đao khí quét ngang sân.
Không có tiếng kêu la. Chỉ có tiếng xèo xèo của da thịt bị thiêu đốt.
Hơn một nửa số đệ tử Thiên Kiếm Tông đứng ở tiền tuyến bị đường đao này chém qua. Cơ thể chúng bốc cháy ngọn lửa đen, biến thành tro bụi trong tích tắc, không để lại một mảnh xương.
"Quái vật... Hắn là quái vật!"
Đám còn lại sợ vỡ mật, vứt vũ khí bỏ chạy tán loạn.
Triệu Hùng cũng run rẩy, hai chân nhũn ra. Hắn là Chân Nguyên tầng 9, hắn biết rõ sự đáng sợ của đòn vừa rồi. Đó là sức mạnh chạm tới ngưỡng Trúc Cơ!
"Đại... Đại hiệp tha mạng! Ta chỉ là người làm thuê..." Triệu Hùng quỳ xuống, dập đầu lia lịa.
Trần Phong bước chậm rãi đến trước mặt hắn, mũi đao kề vào cổ.
"Kho Huyền Thiết ở đâu?"
"Ở... ở hầm ngầm phía sau! Chìa khóa đây! Ta đưa hết cho ngài!" Triệu Hùng run rẩy móc ra một chùm chìa khóa.
Trần Phong nhận lấy chìa khóa, gật đầu: "Ngoan lắm."
"Xoẹt!"
Triệu Hùng mở to mắt, ôm cổ ngã xuống.
"Nhưng ta không có thói quen để lại mầm mống tai họa."
Trần Phong bước qua xác Triệu Hùng, đi thẳng vào hầm ngầm.
Nửa canh giờ sau.
Trần Phong bước ra khỏi Phân Đà, trên tay đeo thêm ba chiếc Nhẫn Trữ Vật đầy ắp Huyền Thiết và Linh Thạch. Hắn đã vơ vét sạch sẽ kho tàng tích lũy mười năm của chi nhánh này.
Trước khi rời đi, hắn đứng trước cổng lâu đài, vận Ma Nguyên, phóng ra một ngọn lửa Băng Diễm khổng lồ.
"Bùng!"
Cả tòa lâu đài đá bốc cháy ngọn lửa xanh đen ma quái. Ngọn lửa này không thể dập tắt bằng nước thường, nó sẽ cháy cho đến khi thiêu rụi hoàn toàn mọi thứ.
Người dân Hắc Thạch Trấn đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, vừa sợ hãi vừa hả hê. Sự cai trị tàn bạo của Thiên Kiếm Tông tại đây đã chấm dứt.
Trần Phong quay lưng, mái tóc trắng bay trong gió, tiếp tục hành trình.
"Một cái."
Hai ngày sau. Tại Dược Vương Cốc - Phía Nam.
Dược Vương Cốc là nơi Thiên Kiếm Tông trồng và chế biến linh dược. Đây là nguồn cung cấp đan dược chữa thương và tu luyện cho đệ tử tông môn.
"Ầm!"
Kết giới bảo vệ Dược Vương Cốc bị một đao chém vỡ.
Một bóng ma tóc trắng lao vào như cơn lốc tử thần.
Cốc chủ Dược Vương Cốc - một lão già chuyên về luyện đan, chiến lực yếu kém - chỉ kịp nhìn thấy một đôi mắt dị sắc trước khi đầu lìa khỏi cổ.
Ruộng thuốc ngàn năm bị Trần Phong nhổ sạch (những cây quý) hoặc thiêu rụi (những cây thường). Kho đan dược bị cướp sạch.
Lửa lại cháy ngút trời.
"Hai cái."
Ba ngày sau. Tại Thiên Bảo Các - Chi nhánh giao dịch.
Nằm ngay trung tâm thành trì lân cận, Thiên Bảo Các của Thiên Kiếm Tông là nơi giao dịch, buôn bán vũ khí và bí tịch.
Giữa ban ngày ban mặt, Trần Phong đạp cửa xông vào.
Không nói một lời, gặp người giết người, gặp hàng cướp hàng.
Những khách hàng đang mua sắm sợ hãi bỏ chạy thục mạng. Chỉ trong vòng một nén nhang, Thiên Bảo Các lộng lẫy biến thành đống gạch vụn.
Trên bức tường còn sót lại, dòng chữ máu đỏ tươi đập vào mắt người xem:
THIÊN KIẾM TÔNG - NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU. Hẹn 3 ngày nữa, tại đỉnh Thiên Kiếm Sơn. - TU LA
Tổng đàn Thiên Kiếm Tông - Thiên Kiếm Sơn.
Đại điện lộng lẫy nguy nga trên đỉnh núi giờ đây chìm trong không khí tang tóc và hoảng loạn chưa từng có.
"Báo!!! Phân đà Hắc Thạch bị diệt! Toàn bộ đệ tử bị giết, khoáng sản bị cướp sạch!"
"Báo!!! Dược Vương Cốc thất thủ! Cốc chủ bị chém đầu treo lên cổng!"
"Báo!!! Thiên Bảo Các bị san bằng! Tên ác ma đó để lại huyết thư khiêu chiến!"
Những tin báo dồn dập bay về như những nhát búa tạ giáng vào lồng ngực Tông chủ Nhạc Bất Quần.
Nhạc Bất Quần ngồi trên ngai vàng, sắc mặt trắng bệch, tay run run cầm mảnh vỡ Hồn Bài của Vũ Văn Kiếm và lá huyết thư vừa được mang về.
"Vũ Văn sư huynh... chết rồi? Một Trúc Cơ Cảnh bị giết?"
Hắn không dám tin. Nhưng sự thật rành rành trước mắt. Tên Tu La đó không còn là con kiến hôi mà hắn muốn bóp chết lúc nào cũng được nữa. Hắn đã trở thành một con rồng điên, một mối họa diệt môn thực sự.
"Tóc trắng... Dị sắc đồng tử... Hắn đã nhập Ma hoàn toàn sao?" Nhạc Bất Quần lẩm bẩm, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ.
"Tông chủ! Chúng ta phải làm sao? Đệ tử trong tông đang hoang mang tột độ, nhiều kẻ đã lén lút bỏ trốn xuống núi!" Một vị Trưởng lão lo lắng nói.
Nhạc Bất Quần hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên điên cuồng và tàn độc.
"Trốn? Kẻ nào dám trốn, giết không tha!"
Hắn đứng phắt dậy, khí thế Trúc Cơ trung kỳ bùng nổ, trấn áp toàn trường.
"Tên Tu La đó hẹn ba ngày nữa? Hắn quá ngông cuồng! Hắn tưởng giết được Vũ Văn sư huynh là vô địch thiên hạ sao? Hắn không biết Thiên Kiếm Tông ta còn có nội tại ngàn năm!"
"Truyền lệnh của ta!"
"Thứ nhất, triệu hồi toàn bộ đệ tử ngoại môn, nội môn, chân truyền về núi. Kích hoạt 'Hộ Tông Đại Trận' cấp cao nhất!"
"Thứ hai, mở 'Kiếm Mộ', mời ba vị Thái Thượng Trưởng Lão xuất quan!"
"Thứ ba..." Nhạc Bất Quần ngập ngừng một chút, rồi nghiến răng nói ra quyết định cuối cùng. "Mang 'Huyết Ma Kiếm' ra đây. Ta sẽ dùng máu của toàn bộ đệ tử để tế kiếm, chuẩn bị cho trận quyết tử này!"
Cả đại điện sững sờ. Huyết Ma Kiếm là cấm kỵ chi vật, là thanh ma kiếm bị phong ấn dưới đáy núi, từng khiến tổ sư suýt tẩu hỏa nhập ma. Dùng nó là con dao hai lưỡi.
Nhưng nhìn vẻ mặt điên cuồng của Nhạc Bất Quần, không ai dám phản đối.
Thiên Kiếm Tông đã bị dồn vào đường cùng. Con thú bị thương sẽ trở nên nguy hiểm nhất.
Dưới chân núi Thiên Kiếm Sơn.
Trần Phong đứng trên một ngọn đồi cao, nhìn về phía những ngọn núi chìm trong mây mù phía xa. Hắn cảm nhận được luồng kiếm khí khổng lồ đang tụ lại trên đỉnh núi, cùng với đó là một mùi máu tanh nồng nặc đang dâng lên.
Hắn vuốt nhẹ mái tóc bạc của mình, bàn tay đặt lên ngực - nơi đóa Hắc Liên đang đập rộn ràng.
"Chuẩn bị kỹ đấy, Nhạc Bất Quần."
"Ba ngày nữa. Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là Ma Đạo chân chính."
Gió thổi mạnh, cuốn theo tà áo đen của hắn bay về phía trước, như lá cờ hiệu lệnh cho một cuộc chiến cuối cùng sắp sửa bắt đầu