Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 16: Diệt Thế Hắc Liên – Kiếm Trảm Trúc Cơ



Cổ Ma Di Tích - Tầng 3: Tịch Diệt Hư Không.

Bước qua cánh cổng không gian xoáy tròn, Trần Phong cảm thấy như mình vừa rơi vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không còn mùi máu tanh của tầng 2, không còn sự khô cằn của tầng 1. Nơi đây là một không gian đen kịt, rộng lớn vô biên, giống như đang đứng giữa vũ trụ bao la.

Dưới chân hắn không phải đất đá, mà là những phiến đá hắc thạch lơ lửng, xếp thành những bậc thang dẫn lên một đài tế cao vút ở trung tâm. Xung quanh đài tế, không khí vặn vẹo, thỉnh thoảng xuất hiện những vết nứt không gian nhỏ, phát ra tiếng rít "xẹt xẹt" đáng sợ.

Trên đỉnh đài tế, một đóa sen màu đen tuyền đang lặng lẽ xoay tròn.

Nó không lớn, chỉ to bằng bàn tay người, nhưng khí tức hủy diệt tỏa ra từ nó khiến không gian xung quanh sụp đổ rồi lại tái sinh liên tục. Cánh sen đen bóng như được tạc từ hắc ngọc, nhụy hoa rực cháy một ngọn lửa màu đen tím - ngọn lửa có thể thiêu rụi cả linh hồn.

Đó chính là Diệt Thế Hắc Liên.

"Đẹp quá... Sức mạnh thuần túy..."

Lôi Chấn và Quỷ Lệ đứng sau lưng Trần Phong, đôi mắt bọn chúng dại đi vì tham lam. Trước báu vật tuyệt thế này, nỗi sợ hãi đối với Trần Phong tạm thời bị lòng tham che mờ.

"Nó là của ta!"

Lôi Chấn gầm lên, không kìm nén được nữa. Hắn kích hoạt bí pháp thiêu đốt tinh huyết, tốc độ tăng vọt, lao thẳng về phía đài tế như một tia chớp.

Quỷ Lệ cũng không chịu thua kém, hắn hóa thành một làn khói đen, lướt đi sát mặt đất.

Trần Phong đứng yên tại chỗ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai kẻ ngu xuẩn đang lao vào chỗ chết.

"Đồ ngu."

Khi Lôi Chấn chỉ còn cách đài tế mười bước chân, hắn vươn tay ra định chộp lấy đóa sen.

"Ha ha! Diệt Thế Hắc Liên là của Vạn Thú Môn ta..."

"Vù!"

Đóa Hắc Liên khẽ rung động. Một cánh sen đen tách ra, hóa thành một lưỡi dao khí đen kịt quét ngang.

Không có tiếng nổ. Không có sự va chạm kịch liệt.

Lôi Chấn đang cười bỗng nhiên im bặt. Cơ thể hắn, cùng với cây thương trên tay, bị cắt làm đôi ngọt xớt. Ngay sau đó, ngọn lửa đen từ cánh sen lan ra, thiêu đốt cái xác thành hư vô trong một cái chớp mắt. Không còn lại một hạt bụi.

Quỷ Lệ đang lao tới thấy cảnh này thì kinh hồn táng đởm. Hắn phanh gấp lại, muốn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng đã muộn.

Uy áp từ Hắc Liên bùng nổ, ép chặt hắn xuống mặt đất.

"Không! Ta không lấy nữa! Tha cho ta..."

"Bùm!"

Cơ thể Quỷ Lệ nổ tung thành sương máu, và sương máu đó lập tức bị Hắc Liên hấp thụ sạch sẽ như chất dinh dưỡng.

Hai cao thủ Chân Nguyên Cảnh tầng 8, chết không toàn thây chỉ vì một cái rung nhẹ của bảo vật.

Trần Phong lúc này mới chậm rãi bước lên từng bậc thang đá. Mỗi bước đi của hắn đều rất nặng nề, như thể đang gánh cả bầu trời trên vai. Thôn Thiên Ma Cốt trong cơ thể hắn rung lên bần bật, phát ra tiếng cộng hưởng "ong ong" với đóa sen kia.

Khi hắn bước lên đỉnh đài tế, một bóng người mờ ảo xuất hiện từ trong ngọn lửa đen của nhụy hoa.

Đó là một nam tử trung niên, mặc hắc bào thêu hình rồng đen, khuôn mặt uy nghiêm, bá đạo, đôi mắt như chứa đựng cả ngàn vạn tinh tú. Dù chỉ là một tàn niệm lưu lại từ vạn năm trước, nhưng khí thế của ông ta vẫn khiến Trần Phong cảm thấy ngạt thở.

"Ngươi... kẻ sở hữu Ma Cốt của ta."

Giọng nói của nam tử vang lên trong đầu Trần Phong, trầm thấp và cổ xưa.

"Ta là Thôn Thiên Ma Đế. Năm xưa ta tung hoành Thiên Vũ, muốn nghịch thiên cải mệnh, nhưng cuối cùng bại dưới tay Thiên Đạo. Ta để lại Ma Cốt và đóa Hắc Liên này, chờ người hữu duyên."

Trần Phong ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Ma Đế, không chút sợ hãi: "Ta đã đến. Ta muốn sức mạnh của ngài."

"Sức mạnh?" Ma Đế cười nhạt. "Hắc Liên này chứa đựng Diệt Thế Ma Hỏa, nó có thể giúp ngươi đốt cháy vạn vật, nhưng cũng có thể thiêu rụi chính ngươi. Tâm ngươi có đủ tàn nhẫn không? Ý chí ngươi có đủ vững vàng không?"

"Ta đã chết một lần. Tâm ta đã nguội lạnh, ý chí ta được tôi luyện trong máu và lửa." Trần Phong giơ bàn tay trái lên, nơi ngọn lửa Băng Diễm đang cháy. "Ta dùng băng để phong ấn, dùng ma để thôn phệ. Ta sẽ không bị nó điều khiển, mà ta sẽ là chủ nhân của nó!"

Ma Đế nhìn ngọn Băng Diễm trong tay Trần Phong, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

"Băng Hỏa Đồng Nguyên... Ngươi còn làm tốt hơn ta mong đợi. Được, hãy nhận lấy nó. Gánh vác di nguyện của ta, san bằng Cửu Thiên, đạp đổ Thần Phật!"

Bóng hình Ma Đế tan biến, hóa thành một luồng hắc khí chui vào đóa Hắc Liên.

Đóa sen đen từ từ bay tới trước mặt Trần Phong.

Trần Phong đưa tay ra nắm lấy.

"Xèo xèo..."

Ngay khi chạm vào, một cơn đau buốt óc truyền đến. Bàn tay hắn bốc khói, da thịt bị thiêu đốt đen sì. Ngọn lửa Diệt Thế đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn, phá hủy kinh mạch.

"Vạn Cổ Ma Kinh - Thôn Thiên!"

"Cửu U Băng Ma Thể - Phong Ấn!"

Trần Phong gầm lên, vận dụng toàn bộ sức mạnh để áp chế. Hắn nuốt chửng đóa sen vào trong bụng.

"Ầm!"

Cơ thể hắn bốc cháy ngọn lửa màu đen tím. Quần áo cháy rụi, để lộ thân hình đang nứt nẻ như gốm sứ vỡ.

Đúng vào thời khắc quan trọng nhất này, không gian phía trên đài tế bỗng nhiên bị xé toạc.

"Rẹt!"

Một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ kiếm khí màu vàng kim thò ra từ vết nứt không gian, chộp thẳng xuống Trần Phong.

"Nghiệt súc Ma đạo! Dám trộm bảo vật của trời đất! Chết đi!"

Một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang vọng khắp tầng 3.

Trần Phong đang trong quá trình dung hợp, không thể di chuyển. Hắn chỉ kịp vận Ma khí tạo thành một tấm khiên bảo vệ.

"Uỳnh!"

Bàn tay kiếm khí đập tan tấm khiên, đánh trúng lưng Trần Phong.

"Phụt!"

Trần Phong phun một ngụm máu tươi, cả người bị đánh bay đi, đập mạnh vào vách đá đài tế. Xương sườn gãy vụn, quá trình dung hợp bị gián đoạn, khí huyết đảo lộn.

Từ trong vết nứt không gian, một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu trắng thêu hình thanh kiếm vàng rực rỡ bước ra. Hắn lơ lửng trên không, chân đạp phi kiếm, khí thế tỏa ra áp đảo hoàn toàn mọi sinh vật ở đây.

Cấp bậc này... không phải Chân Nguyên Cảnh.

Đây là Trúc Cơ Cảnh (Foundation Establishment)! Đã xây dựng xong đạo cơ, thoát thai hoán cốt, chính thức bước vào con đường tu tiên.

"Vũ Văn Kiếm!"

Trần Phong lau máu ở khóe miệng, nhận ra kẻ này qua ký ức của Diệp Quân. Hắn là Đại Trưởng Lão của Thiên Kiếm Tông, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, chỉ dưới quyền Tông chủ.

Vũ Văn Kiếm nhìn xuống Trần Phong bằng ánh mắt khinh miệt như nhìn con kiến hôi.

"Diệp Quân... à không, Tu La. Ngươi trốn kỹ thật. Giết Mạc sư đệ, đại náo Thiên Phong Thành, giờ lại chui vào đây đoạt bảo. Tội ác của ngươi, chết vạn lần không hết."

"Ha ha ha..." Trần Phong cười khàn khàn, cố gắng đứng dậy. "Đại Trưởng Lão đường xa đến đây, chắc không phải chỉ để nói đạo lý chứ? Chẳng qua cũng là vì thèm muốn đóa sen này thôi."

Vũ Văn Kiếm hừ lạnh, ánh mắt tham lam quét qua đóa Hắc Liên đang lơ lửng cạnh Trần Phong (bị văng ra khi hắn trúng đòn).

"Bảo vật tà ác này rơi vào tay ngươi sẽ gây họa cho thế gian. Thiên Kiếm Tông ta có trách nhiệm thu hồi và phong ấn nó."

"Ngụy quân tử!"

Trần Phong nhổ một bãi nước bọt lẫn máu. "Muốn cướp thì nói thẳng ra. Đến đây mà lấy!"

"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Để ta tiễn ngươi về tây thiên!"

Vũ Văn Kiếm giơ ngón tay lên, niệm chú. Thanh phi kiếm dưới chân hắn phân tách ra thành mười hai thanh kiếm ánh sáng, tạo thành một kiếm trận xoay tròn.

"Thiên Kiếm Trận - Tru Ma!"

"Vút! Vút! Vút!"

Mười hai thanh kiếm lao xuống như mưa rào, phong tỏa mọi hướng di chuyển của Trần Phong.

Đây là đòn tấn công của Trúc Cơ Cảnh. Trần Phong biết mình không thể đỡ nổi bằng sức lực hiện tại. Khoảng cách giữa Chân Nguyên và Trúc Cơ là một trời một vực.

"Liều thôi!"

Trần Phong không chạy trốn. Hắn quay người, lao về phía đóa Hắc Liên.

"Ngươi dám!" Vũ Văn Kiếm biến sắc, tăng tốc kiếm trận.

"Phập! Phập!"

Hai thanh kiếm xuyên qua vai và đùi Trần Phong, ghim hắn xuống đất. Máu chảy lênh láng.

Nhưng tay phải của Trần Phong đã kịp chạm vào đóa Hắc Liên lần nữa.

"Ma Đế! Ngươi muốn ta san bằng Cửu Thiên đúng không? Vậy thì giúp ta giết lão già này trước!"

Trần Phong gầm lên trong tâm thức. Hắn không cố gắng nuốt Hắc Liên nữa, mà hắn điên cuồng rót toàn bộ Ma Nguyên và tinh huyết của mình vào đóa sen.

"Huyết Tế Hắc Liên - Diệt Thế Pháo!"

Đóa sen đen hấp thụ máu của Trần Phong, bỗng nhiên phình to ra gấp mười lần. Nhụy hoa mở rộng, ngưng tụ một quả cầu năng lượng màu đen tím đặc quánh.

Vũ Văn Kiếm cảm thấy da đầu tê dại. Hắn ngửi thấy mùi tử vong.

"Không ổn! Rút!"

Lão định thu kiếm bỏ chạy. Nhưng đã quá muộn.

"BÙM!"

Một cột sáng màu đen bắn ra từ đóa sen, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Không gian vỡ nát, mười thanh kiếm còn lại của Vũ Văn Kiếm tan chảy thành nước thép.

Cột sáng lao thẳng vào Vũ Văn Kiếm.

"Kim Quang Hộ Thể! Thiên Kiếm Khiên!"

Vũ Văn Kiếm gào thét, lôi ra đủ loại pháp bảo phòng thân: ngọc bội, khiên đồng, bùa chú...

Nhưng trước sức mạnh hủy diệt của Diệt Thế Hắc Liên (dù chỉ là một đòn kích hoạt cưỡng ép), mọi phòng thủ đều vô nghĩa.

"Rắc... Rắc... Bùm!"

Tất cả pháp bảo vỡ vụn. Vũ Văn Kiếm bị cột sáng đen nuốt trọn.

"Aaaaaa!!! Tông chủ cứu ta!!!"

Tiếng hét thảm thiết vang vọng rồi tắt ngấm.

Khi ánh sáng đen tan đi. Không còn thấy bóng dáng của Đại Trưởng Lão Thiên Kiếm Tông đâu nữa. Chỉ còn lại một nửa thân dưới cháy đen rơi xuống vực thẳm vô tận.

Một Trúc Cơ Cảnh... vẫn lạc!

"Hộc... hộc..."

Trần Phong nằm vật ra sàn đá. Toàn thân hắn không còn chỗ nào lành lặn. Vết thương do kiếm đâm, vết bỏng do lửa ma, và sự suy kiệt do hiến tế máu.

Hắn sắp chết.

Đóa Hắc Liên sau khi tung đòn hủy diệt, thu nhỏ lại, bay lơ lửng trên ngực hắn, ánh sáng mờ nhạt đi rất nhiều. Nó dường như đã chấp nhận kẻ điên rồ này làm chủ nhân.

"Đinh! Tiêu diệt Trúc Cơ sơ kỳ. Nhận được 10.000 điểm Sát Lục." "Cảnh báo! Sinh mệnh lực của ký chủ còn dưới 5%. Kích hoạt cơ chế tự vệ khẩn cấp." "Hệ thống tự động sử dụng 10.000 điểm Sát Lục để mua: 'Niết Bàn Tái Sinh Đan' (Thiên Cấp Hạ Phẩm)."

Một viên đan dược màu vàng kim hiện ra từ hư không, rơi vào miệng Trần Phong.

Một luồng sinh cơ khổng lồ bùng nổ.

Cơ thể tàn tạ của Trần Phong được bao bọc trong một cái kén ánh sáng màu vàng. Các vết thương khép lại, xương cốt tái sinh, da thịt non mọc ra.

Và quan trọng hơn, đóa Hắc Liên nhân cơ hội này từ từ chìm vào ngực hắn, dung hợp hoàn toàn với trái tim hắn.

Trái tim Trần Phong ngừng đập một nhịp, rồi đập lại mạnh mẽ.

Thịch! Thịch!

Mỗi nhịp đập giờ đây bơm đi không chỉ là máu, mà là dòng Diệt Thế Ma Huyết.

Một canh giờ sau.

Cái kén ánh sáng vỡ ra.

Trần Phong bước ra. Hắn đã cao hơn một chút, mái tóc dài đen nhánh giờ đây chuyển hoàn toàn sang màu bạc trắng lạnh lùng. Trên trán hắn xuất hiện một ấn ký hình hoa sen đen nhỏ xíu.

Khí tức của hắn không còn là Chân Nguyên Cảnh nữa.

Sau khi trải qua sinh tử và dung hợp bảo vật, hắn đã bước một chân qua ngưỡng cửa kia.

Nửa bước Trúc Cơ

"Thiên Kiếm Tông..."

Trần Phong nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh hủy diệt trong cơ thể. Hắn nhìn về phía lối ra.

"Đại Trưởng Lão đã chết. Tiếp theo, Nhạc Bất Quần, đến lượt ngươi."

Hắn vung tay, thu lấy chiếc túi trữ vật của Vũ Văn Kiếm rơi lại trên mặt đất (thứ duy nhất còn sót lại), rồi triệu hồi Huyết Ẩm Cuồng Đao.

"Đi thôi. Rời khỏi đây. Thế giới bên ngoài chắc đang náo loạn lắm rồi."

Trần Phong bước đi, bóng lưng cô độc biến mất trong bóng tối của di tích, để lại sau lưng một huyền thoại về kẻ đã chôn vùi cả một Đại Trưởng Lão ngay trong lần đầu chạm trán.

Cánh cửa Cổ Ma Di Tích từ từ khép lại, chôn vùi bí mật vĩnh viễn. Nhưng một "Sát Thần" thực sự, giờ mới chính thức ra đời.