Mặt trời vừa ló dạng sau những rặng núi phía Đông, nhuộm đỏ những đám mây lơ lửng trên đỉnh Thiên Kiếm Sơn. Khung cảnh đẹp đẽ và tráng lệ như chốn bồng lai tiên cảnh, nhưng bầu không khí lại ngột ngạt đến mức khiến chim chóc không dám cất tiếng hót, thú rừng sợ hãi rúc sâu vào hang.
Toàn bộ Thiên Kiếm Tông đã được đặt trong tình trạng báo động cao nhất.
Một lớp màn ánh sáng màu vàng kim khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ ngọn núi chính - đó là Thiên Cương Bắc Đẩu Hộ Tông Đại Trận. Trận pháp này được duy trì bởi 108 đệ tử Chân Nguyên Cảnh và nguồn Linh Thạch khổng lồ, được cho là có thể chặn đứng đòn tấn công của cao thủ Trúc Cơ hậu kỳ.
Bên trong trận pháp, hàng ngàn đệ tử đứng xếp hàng trên quảng trường, tay lăm lăm vũ khí, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Bọn họ đang chờ đợi. Chờ đợi cái chết, hoặc một phép màu.
"Keng... Keng... Keng..."
Tiếng chuông báo tử từ tháp canh dưới chân núi vang lên dồn dập, rồi đột ngột tắt lịm.
Tất cả mọi người nín thở nhìn xuống con đường đá duy nhất dẫn lên núi.
Một bóng người xuất hiện.
Hắn đi rất chậm, từng bước một. Mái tóc trắng tung bay trong gió sớm, tà áo đen phấp phới như cánh của tử thần. Trên tay hắn, thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao kéo lê trên mặt đất, cày thành một rãnh sâu, phát ra tiếng ma sát chói tai đập vào màng nhĩ của hàng ngàn người trên núi.
Trần Phong dừng lại trước cổng sơn môn, ngước nhìn màn ánh sáng vàng kim đang bao phủ ngọn núi.
"Cái vỏ rùa này... các ngươi nghĩ nó cứu được mạng các ngươi sao?"
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng nhờ Ma Nguyên khuếch đại, nó vang vọng khắp ngọn núi như tiếng sấm rền.
Trên đài cao quan sát, Tông chủ Nhạc Bất Quần đứng cạnh ba lão giả râu tóc bạc phơ (Ba vị Thái Thượng Trưởng Lão). Hắn hét lớn qua trận pháp:
"Nghiệt súc Tu La! Ngươi dám một mình công sơn? Hôm nay Thiên Kiếm Tông ta sẽ là mồ chôn của ngươi! Các đệ tử, vận chuyển trận pháp! Tru Ma!"
"Rõ!"
108 đệ tử trụ cột đồng loạt rót chân nguyên vào trận nhãn.
"Vù vù vù!"
Từ màn ánh sáng vàng kim, hàng ngàn mũi tên ánh sáng ngưng tụ, bắn xuống như mưa rào, nhắm thẳng vào Trần Phong.
Trần Phong đứng yên, không thèm né tránh. Hắn nhếch mép, một nụ cười khinh miệt hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú nhưng tà mị.
"Trước mặt Thôn Thiên Ma Đế, mọi năng lượng đều là thức ăn."
Hắn giơ tay trái lên. Ấn ký hoa sen đen trên trán lóe sáng.
"Diệt Thế Hắc Liên - Thôn Phệ Vạn Vật!"
Một đóa sen đen khổng lồ ảo ảnh hiện ra bao trùm lấy cơ thể Trần Phong. Cánh sen mở rộng, tạo thành một cái hố đen xoáy tròn.
Hàng ngàn mũi tên ánh sáng bắn vào hố đen đó, không gây ra bất kỳ tiếng nổ nào, mà bị hút sạch sành sanh như nước chảy vào biển cả.
"Cái gì?!" Nhạc Bất Quần và đám trưởng lão trợn tròn mắt. "Hắn... hắn ăn luôn công kích của đại trận?"
"Trả lại cho các ngươi!"
Trần Phong gầm lên. Hố đen xoay ngược chiều. Năng lượng vừa hấp thụ được nén lại, rồi bắn ngược trở lại màn ánh sáng bảo vệ.
Nhưng lần này, nó không phải là ánh sáng vàng, mà là một cột lửa đen kịt mang theo sức mạnh hủy diệt của Diệt Thế Ma Hỏa.
"BÙM!!!"
Cột lửa đen va chạm với màn chắn vàng kim.
"Rắc... Rắc... Rắc..."
Tiếng nứt vỡ vang lên giòn giã. Màn chắn hộ tông kiên cố ngàn năm, niềm tự hào của Thiên Kiếm Tông, vỡ vụn như vỏ trứng gà dưới búa tạ.
"Phụt! Phụt! Phụt!"
108 đệ tử duy trì trận pháp đồng loạt bị phản phệ, phun máu tươi, ngã rạp xuống đất, kinh mạch đứt đoạn.
Cánh cửa dẫn vào Thiên Kiếm Tông đã mở toang.
"Giết! Không để lại một mống!"
Trần Phong cầm đao lao lên.
Cơn ác mộng thực sự bắt đầu.
Hắn lướt đi như một cơn gió độc. Nơi hắn đi qua, Huyết Ẩm Cuồng Đao vẽ nên những đường cong chết chóc.
Đệ tử Ngoại môn? Một đao mười mạng. Đệ tử Nội môn? Một đao hai mạng. Chấp sự Chân Nguyên Cảnh? Cũng chỉ là một đao.
Máu chảy thành suối dọc theo các bậc thang đá, nhuộm đỏ cả con đường lên núi. Những cái xác không đầu, cụt tay chân nằm la liệt.
Trần Phong không hề nương tay. Trong mắt hắn, đám người này đều là đồng lõa. Khi chúng hưởng thụ tài nguyên từ việc áp bức người khác, chúng đã phải chuẩn bị tâm lý cho ngày hôm nay.
"Ác ma! Hắn là ác ma!"
Đám đệ tử còn lại vỡ trận, vứt vũ khí bỏ chạy ngược lên đỉnh núi, dẫm đạp lên nhau mà chết.
Quảng trường Chính Điện - Đỉnh Thiên Kiếm Sơn.
Trần Phong bước lên bậc thang cuối cùng, đặt chân lên quảng trường rộng lớn lát đá cẩm thạch trắng. Phía sau lưng hắn là một con đường máu kéo dài từ chân núi lên tận đây.
Trước mặt hắn, toàn bộ lực lượng cao cấp nhất của Thiên Kiếm Tông đã tập hợp.
Nhạc Bất Quần đứng giữa, hai bên là ba vị Thái Thượng Trưởng Lão (Trúc Cơ sơ kỳ và trung kỳ). Phía sau là vài chục Trưởng lão Chân Nguyên Cảnh đỉnh phong.
"Tu La..."
Một vị Thái Thượng Trưởng Lão râu dài tới ngực, tên là Kiếm Trần, bước ra. Lão chống gậy đầu rồng, ánh mắt sắc bén nhìn Trần Phong.
"Ngươi giết chóc quá nhiều, oán khí quấn thân, sớm muộn cũng sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt. Niệm tình ngươi có tài năng thiên phú, nếu ngươi chịu phế bỏ ma công, quỳ xuống sám hối trước liệt tổ liệt tông Thiên Kiếm Tông, lão phu có thể xem xét giữ cho ngươi một mạng chó."
"Ha ha ha! Lão già lẩm cẩm! Đến nước này mà còn mở miệng giảng đạo lý sao? Thiên Đạo? Nếu Thiên Đạo có mắt thì đã đánh chết lũ đạo đức giả các người từ lâu rồi!"
Hắn chỉ đao vào mặt ba lão già: "Ba con chó già các ngươi, cùng lên một lượt đi. Ta đang vội."
"Cuồng vọng! Để lão phu dạy dỗ ngươi!"
Kiếm Trần giận tím mặt. Lão vung gậy đầu rồng, hét lớn: "Tam Tài Kiếm Trận! Kết!"
Hai vị Thái Thượng Trưởng Lão còn lại lập tức di chuyển, cùng Kiếm Trần tạo thành hình tam giác bao vây Trần Phong. Khí thế của ba cao thủ Trúc Cơ liên kết lại với nhau, tạo thành một áp lực kinh khủng đè nặng lên vai Trần Phong.
"Thiên Địa Nhân - Tam Kiếm Hợp Nhất!"
Ba thanh phi kiếm từ ba hướng bắn ra, mang theo sức mạnh xé gió, phong tỏa mọi đường lui của Trần Phong.
Trần Phong đứng giữa tâm bão kiếm khí, mái tóc trắng bay loạn xạ. Hắn nhắm mắt lại.
"Nửa bước Trúc Cơ đối đầu với ba Trúc Cơ thật sự... Thử thách không tồi."
Nhưng hắn có thứ mà bọn họ không có: Thân thể của Ma Thần.
"Keng! Keng! Keng!"
Trần Phong không dùng đao đỡ. Hắn để mặc ba thanh kiếm đâm vào cơ thể mình.
Ba lão già mừng rỡ. "Trúng rồi!"
Nhưng nụ cười tắt ngấm khi họ thấy ba thanh kiếm chỉ đâm vào được một tấc da thịt thì bị kẹt lại. Cơ bắp của Trần Phong siết chặt như gọng kìm, kẹp cứng lưỡi kiếm.
"Cái gì? Thân thể hắn làm bằng Huyền Thiết sao?"
Trần Phong mở mắt. Đôi mắt dị sắc bùng lên ngọn lửa điên cuồng.
"Đến lượt ta."
"Cửu U Băng Ma Thể - Băng Bạo!"
"Uỳnh!"
Một luồng hàn khí cực độ bùng nổ từ cơ thể hắn, lan truyền theo ba thanh kiếm về phía ba lão già.
Ba thanh phi kiếm Linh Cấp lập tức bị đóng băng, nứt vỡ.
Ba lão già kinh hãi muốn buông kiếm lùi lại, nhưng đã muộn. Hàn khí xâm nhập vào kinh mạch, khiến tay chân họ tê cứng.
Trần Phong dậm chân, lao về phía Kiếm Trần - kẻ yếu nhất trong ba người (tu vi bị hao hụt do tuổi già).
"Lão già, đi chết đi!"
Huyết Ẩm Cuồng Đao chém xuống một đường bổ củi đơn giản nhưng chứa đựng toàn bộ sức mạnh mười vạn cân.
Kiếm Trần vội vàng giơ gậy đầu rồng lên đỡ.
"Rắc!"
Cây gậy gãy đôi. Lưỡi đao chém dọc từ đỉnh đầu Kiếm Trần xuống tận háng.
"Phụt!"
Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Trần Phong. Hắn không lau đi, mà le lưỡi liếm nhẹ, vẻ mặt hưởng thụ.
"Một."
"Sư huynh!!!" Hai lão già còn lại gào lên đau đớn.
"Đừng vội, các ngươi sẽ theo hắn ngay thôi."
Trần Phong quay người, Huyết Ảnh Bộ thi triển đến cực hạn, tạo ra hàng chục tàn ảnh bao vây hai lão già còn lại.
Hắn không cho họ cơ hội tái lập trận thế. Hắn áp sát, đánh cận chiến.
Với sức mạnh cơ bắp áp đảo và khả năng hồi phục kinh người, Trần Phong như một con dã thú tả xung hữu đột.
"Băng Diễm Quyền!"
Một quyền đấm thủng ngực lão già thứ hai. Ngọn lửa băng thiêu đốt lục phủ ngũ tạng hắn trong nháy mắt.
Lão già cuối cùng sợ vỡ mật, quay đầu định bỏ chạy về phía Nhạc Bất Quần. "Tông chủ cứu ta!"
"Chạy đi đâu?"
Trần Phong ném Huyết Ẩm Cuồng Đao đi. Thanh đao xoay tít trong không khí, biến thành một vòng tròn đỏ rực.
"Xoẹt!"
Đầu lão già thứ ba bay lên, rơi bịch xuống ngay dưới chân Nhạc Bất Quần.
Trong vòng chưa đầy mười lăm phút, ba vị Thái Thượng Trưởng Lão - trụ cột tinh thần của Thiên Kiếm Tông - bị giết sạch.
Cả quảng trường lặng ngắt như tờ. Đám trưởng lão và đệ tử còn lại run lẩy bẩy, nhiều kẻ đã vứt vũ khí quỳ xuống xin tha mạng.
Trần Phong từ từ bước tới, rút thanh đao đang cắm trên mặt đất lên. Hắn nhìn thẳng vào Nhạc Bất Quần - kẻ duy nhất còn giữ được sự bình tĩnh (hoặc giả vờ bình tĩnh).
"Nhạc Bất Quần. Đến lượt ngươi rồi."
Nhạc Bất Quần nhìn ba cái xác của sư thúc mình, khuôn mặt không hề biểu lộ sự đau xót, mà thay vào đó là một nụ cười quỷ dị.
"Khá lắm. Rất khá."
Hắn vỗ tay. "Ta đã đánh giá thấp ngươi. Không ngờ Cửu Dương Kiếm Mạch bị phế, ngươi lại tìm được cơ duyên Ma đạo nghịch thiên đến thế."
"Nhưng..." Nhạc Bất Quần bước xuống bậc thang, khí thế trên người hắn bắt đầu thay đổi. Không còn là khí thế đường hoàng của kiếm tu chính phái, mà là một luồng huyết khí tanh nồng, tà ác.
"Ngươi giết hết bọn phế vật này cũng tốt. Máu của chúng... chính là thứ ta cần để đánh thức nó."
Hắn giơ tay lên trời.
"Huyết Ma Kiếm - Hiện!"
"Ầm ầm ầm!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ phía sau đại điện, một cột máu khổng lồ phun lên trời cao, nhuộm đỏ cả mây xanh.
Một thanh kiếm màu đỏ tươi như được đúc từ máu loãng bay vút tới, rơi vào tay Nhạc Bất Quần.
Thanh kiếm này tỏa ra ma khí còn đậm đặc hơn cả Huyết Ẩm Cuồng Đao của Trần Phong. Nó dường như có sự sống, đang đập thình thịch như một trái tim.
Khi Nhạc Bất Quần cầm lấy thanh kiếm, đôi mắt hắn biến thành màu đen tuyền, làn da nổi lên những đường gân máu chằng chịt.
Tu vi của hắn tăng vọt.
Trúc Cơ trung kỳ... Trúc Cơ hậu kỳ... Trúc Cơ Viên Mãn (Giả Đan Cảnh)!
"Cảm nhận được không, Tu La?" Nhạc Bất Quần cười man dại, giọng nói chồng chéo hai âm thanh: một của hắn, một của quỷ dữ. "Đây là sức mạnh của Huyết Ma Tổ Sư. Hôm nay, ta sẽ dùng máu của ngươi để tế kiếm, giúp ta đột phá Kim Đan!"
Trần Phong nheo mắt, cảm nhận được áp lực cực lớn. Kẻ địch trước mặt mạnh hơn Vũ Văn Kiếm gấp mười lần.
Hắn nắm chặt Huyết Ẩm Cuồng Đao, ấn ký Hắc Liên trên trán rực sáng.
"Muốn ăn ta? Để xem răng ngươi có đủ cứng không."
Hai bóng người - một trắng một đỏ, một Ma một Quỷ - lao vào nhau giữa đỉnh Thiên Kiếm Sơn.
Trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt vận mệnh của cả vùng Thiên Phong, chính thức bắt đầu.