Không gian trong mật thất vốn dĩ ấm áp nhờ hệ thống lò sưởi ngầm, nhưng giờ đây lại lạnh lẽo như hầm băng vạn năm. Những mảng sương trắng xóa dày đặc bao phủ khắp căn phòng, ngưng tụ thành lớp băng mỏng bám trên vách đá, bàn ghế, và cả trên cơ thể thiếu niên đang ngồi xếp bằng giữa phòng.
Trần Phong cắn chặt răng, mồ hôi vừa toát ra đã lập tức đóng băng trên trán. Trong lòng bàn tay hắn, viên Thiên Niên Băng Phách đang tan chảy, biến thành những dòng năng lượng màu xanh lam cực hàn, điên cuồng chui vào kinh mạch qua các lỗ chân lông.
Lạnh! Cái lạnh thấu tim gan, như muốn đóng băng cả linh hồn.
Nhưng ngay sau đó, từ sâu trong tủy sống - nơi Thôn Thiên Ma Cốt ngự trị - một luồng hắc khí nóng rực bùng lên phản kháng. Đó là bản năng thôn phệ bá đạo của Ma Cốt, nó không chấp nhận bất kỳ năng lượng ngoại lai nào xâm chiếm lãnh địa của mình.
Hai luồng sức mạnh: Một Chí Hàn (Băng Phách), một Chí Âm Chí Tà (Ma Cốt) lấy cơ thể Trần Phong làm chiến trường, va chạm dữ dội.
"Aaaaa!"
Trần Phong gầm lên một tiếng đau đớn trong cổ họng. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, lỗ mũi, nhưng cũng lập tức bị đông cứng lại thành những hạt huyết ngọc đỏ thẫm.
"Hệ thống! Vận chuyển Vạn Cổ Ma Kinh! Ép chúng nó dung hợp cho ta!"
Trong cơn đau xé xác, ý chí của "Bóng Ma" vẫn kiên định như sắt đá. Hắn không sợ đau, hắn chỉ sợ yếu đuối.
"Đinh! Cảnh báo! Năng lượng xung đột vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể. Tỉ lệ tẩu hỏa nhập ma: 80%."
"Ta bảo ngươi làm! Đừng nói nhảm!" Trần Phong quát trong tâm thức.
Hắn nhớ lại cảm giác khi bị phản bội ở kiếp trước, nhớ lại nỗi uất hận của Diệp Quân khi bị cha ruột rút xương. Những cảm xúc tiêu cực ấy hóa thành nhiên liệu, thổi bùng ngọn lửa Ma Đạo trong đan điền.
"Ầm!"
Dưới sự điều khiển điên cuồng của Trần Phong, dòng hắc khí từ Ma Cốt bỗng nhiên thay đổi chiến thuật. Thay vì đối đầu, nó mở rộng ra như một cái miệng khổng lồ, bao trùm lấy dòng năng lượng băng giá kia.
Thôn phệ!
Không phải tiêu diệt, mà là nuốt chửng và đồng hóa.
Viên Thiên Niên Băng Phách trong tay hắn tan biến hoàn toàn. Trong đan điền của Trần Phong, biển Chân Nguyên màu đen kịt bắt đầu xuất hiện sự biến đổi kỳ lạ. Từ màu đen thuần túy, nó chuyển sang màu xanh đen thâm thẳm, lấp lánh những tinh thể băng nhỏ li ti.
Một luồng khí tức mới lạ ra đời. Vừa có sự bá đạo hủy diệt của Ma, vừa có sự lạnh lẽo tuyệt tình của Băng.
"Rắc... Rắc..."
Lớp băng bao phủ cơ thể Trần Phong vỡ vụn. Hắn mở mắt.
Đồng tử của hắn không còn đỏ ngầu như trước, mà một bên đỏ như máu, một bên xanh như băng. Mái tóc đen dài xõa xuống vai cũng xuất hiện vài lọn trắng bạc xen kẽ.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ dung hợp thành công Thiên Niên Băng Phách." "Thể chất biến dị: Cửu U Băng Ma Thể (Sơ cấp)." "Cảnh giới đột phá: Chân Nguyên Cảnh tầng 5 (Trung kỳ)." "Mở khóa đặc tính Chân Nguyên: 'Băng Diễm' (Ngọn lửa băng có khả năng thiêu đốt linh hồn và làm chậm đối thủ)."
Trần Phong giơ tay lên. Một ngọn lửa màu xanh đen bùng lên trong lòng bàn tay. Nó không tỏa nhiệt, mà tỏa ra hơi lạnh khiến không khí xung quanh đóng băng, nhưng lại đang nhảy múa như lửa.
"Băng Diễm... Thú vị."
Trần Phong nắm chặt tay, ngọn lửa tắt ngúm. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Vết thương do kiếm khí của Mạc Trưởng Lão gây ra trên lưng đã hoàn toàn biến mất, để lại làn da trơn láng như ngọc nhưng cứng hơn sắt thép.
"Hai ngày. Đã đến lúc ra ngoài xem kịch hay rồi."
Cùng lúc đó, tại Diệp Phủ.
Một tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm, nhưng lần này nó ngắn ngủi và kết thúc bằng một tiếng ộc máu.
Trong phòng bệnh, Diệp Long nằm bất động trên giường, đôi mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà, nhưng không còn chút ánh sáng sự sống. Thân thể hắn vặn vẹo, xương cốt biến dạng, lồng ngực nơi cấy ghép Cửu Dương Kiếm Mạch đã cháy đen thành than.
Không có Thiên Niên Băng Phách, Kiếm Mạch cắn trả. Diệp Long chết vì chính thứ mà cha hắn đã cướp về.
"Long nhi... Long nhi!!!"
Diệp Vô Thiên quỳ bên giường, dùng cánh tay còn lại ôm lấy xác con trai, gào khóc như một con thú bị thương. Hắn mất tất cả rồi. Mất tay, mất tiền, mất danh dự, và giờ mất cả niềm hy vọng cuối cùng.
Mạc Trưởng Lão đứng ở cửa, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc thương xót. Lão chỉ cảm thấy phiền phức. Diệp Long chết, kế hoạch bồi dưỡng đệ tử nòng cốt của lão tan thành mây khói. Giờ đây, lão phải tìm cách bù đắp tổn thất với Tông môn.
"Diệp Gia chủ, nén bi thương." Giọng Mạc Trưởng Lão vang lên, lạnh nhạt và đầy uy quyền. "Kẻ gây ra chuyện này vẫn còn sống nhởn nhơ. Ông muốn khóc lóc ở đây, hay muốn đi lấy đầu hắn về tế vong linh con trai?"
Diệp Vô Thiên ngẩng đầu lên. Khuôn mặt hắn méo mó, nước mắt hòa lẫn với sự điên loạn:
"Giết... Ta muốn giết tất cả bọn chúng! Lâm Gia! Tu La! Ta muốn tru di cửu tộc bọn chúng!"
"Tốt." Mạc Trưởng Lão gật đầu, ánh mắt lóe lên tia tàn độc. "Ta đã điều tra kỹ. Những nỏ tiễn ám toán chúng ta đêm hôm đó là loại 'Phá Giáp Nỏ' đặc chế, ở Thiên Phong Thành này chỉ có lò rèn bí mật của Lâm Gia mới chế tạo được. Lâm Gia chắc chắn cấu kết với Ma Tu."
"Lão phu sẽ lấy danh nghĩa Thiên Kiếm Tông, ra lệnh bao vây Lâm Gia. Nếu bọn chúng không giao người, giết không tha!"
Phủ đệ Lâm Gia.
Mặt trời vừa lên đến đỉnh đầu nhưng bầu không khí tại Lâm phủ lại u ám như sắp có bão lớn.
Hàng trăm lính gác và cao thủ của Diệp Gia, dẫn đầu là Diệp Vô Thiên và Mạc Trưởng Lão, đã bao vây kín bốn phía cổng chính. Khí thế hung hãn, sát khí đằng đằng.
Cánh cổng lớn của Lâm Gia mở ra. Lâm Uyên một mình bước ra, phía sau là đội hộ vệ thân tín. Dù đối mặt với áp lực ngàn cân, lưng nàng vẫn thẳng tắp, vẻ mặt kiên nghị.
"Mạc Trưởng Lão, Diệp Gia chủ. Các người mang binh khí đến bao vây phủ đệ Lâm Gia ta là có ý gì? Chẳng lẽ Thiên Phong Thành này không còn vương pháp?" Lâm Uyên cao giọng chất vấn.
"Vương pháp?" Diệp Vô Thiên cười điên dại, cánh tay cụt của hắn vẫn rỉ máu thấm qua lớp băng gạc. "Hôm nay ta chính là vương pháp! Lâm Uyên, giao tên Tu La ra đây! Nếu không, ta san bằng Lâm Gia!"
Mạc Trưởng Lão bước lên một bước, uy áp Chân Nguyên Cảnh tầng 8 tỏa ra khiến những người có tu vi thấp bên phía Lâm Gia phun máu lùi lại.
"Lâm tiểu thư, Thiên Kiếm Tông nghi ngờ Lâm Gia chứa chấp Ma Tu, ám hại đệ tử tông môn. Ta khuyên cô nên biết điều. Giao kẻ đó ra, ta có thể xem xét tha cho người già trẻ nhỏ của Lâm Gia một con đường sống."
Lâm Uyên cắn môi, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt. Nàng biết Trần Phong vẫn đang bế quan, nàng phải câu giờ.
"Ma Tu? Ta không biết các người đang nói gì. Lâm Gia ta làm ăn chân chính, không bao giờ giao du với tà ma ngoại đạo. Các người không có bằng chứng mà dám vu khống..."
"Bằng chứng?" Mạc Trưởng Lão cười khẩy. "Lời nói của Thiên Kiếm Tông chính là bằng chứng!"
Dứt lời, lão vung tay lên. Một đạo kiếm khí màu xanh lam to bằng cánh cửa chém thẳng vào tấm biển hiệu "Lâm Gia" treo trên cổng cao.
"Rầm!"
Tấm biển gỗ lim trăm năm vỡ nát, rơi xuống đất vỡ vụn. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một gia tộc.
"Đánh vào cho ta! Ai cản trở, giết không tha!" Mạc Trưởng Lão ra lệnh lạnh lùng.
"Giết!"
Đám hộ vệ Diệp Gia đang điên cuồng vì phần thưởng và sự thù hận, lao lên như ong vỡ tổ.
"Bảo vệ Tiểu thư! Bảo vệ Gia tộc!"
Hộ vệ Lâm Gia cũng rút vũ khí xông lên nghênh chiến. Tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét vang trời. Máu bắt đầu nhuộm đỏ bậc thềm đá trước cổng Lâm phủ.
Tuy nhiên, cán cân lực lượng quá chênh lệch. Bên phía Diệp Gia có Mạc Trưởng Lão và Diệp Vô Thiên tọa trấn, lại đông hơn gấp bội. Hàng phòng thủ của Lâm Gia nhanh chóng bị phá vỡ.
Một gã cao thủ Diệp Gia (Chân Nguyên tầng 2) cười gằn, lao về phía Lâm Uyên.
"Tiểu nương tử, để ta tiễn cô đi trước!"
Lâm Uyên rút đoản kiếm ra chống đỡ, nhưng sức lực nàng có hạn.
"Keng!"
Đoản kiếm bị đánh bay. Gã cao thủ vung đao chém xuống đầu nàng. Lâm Uyên nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.
"Xoẹt!"
Tiếng gió rít lạnh lẽo vang lên. Nhưng không có đau đớn nào ập đến.
Lâm Uyên mở mắt ra. Nàng thấy gã cao thủ kia vẫn đứng đó, tư thế giơ đao chém xuống, nhưng bất động như tượng đá.
Trên cổ hắn, một đường chỉ máu đỏ tươi hiện ra. Và quan trọng hơn, toàn thân hắn đang bị phủ một lớp băng mỏng màu xanh đen.
"Rắc!"
Cái xác đổ xuống, vỡ tan thành từng mảnh như tượng băng bị đập nát.
Một bóng người mặc hắc y, tóc đen xen lẫn sợi bạc, tay cầm thanh đao đỏ rực bốc lửa xanh, từ từ bước ra từ bên trong cổng chính Lâm phủ.
Khí thế trên người hắn không cuồng bạo như lửa, mà thâm trầm, lạnh lẽo và đáng sợ như vực sâu không đáy. Nơi hắn đi qua, mặt đất đóng băng, không khí ngưng trệ.
"Trần... Trần công tử!" Lâm Uyên thốt lên, nước mắt chực trào.
Trần Phong liếc nhìn nàng, gật đầu nhẹ: "Làm tốt lắm. Phần còn lại, để ta."
Hắn bước xuống bậc thềm, đứng đối diện với thiên binh vạn mã của Diệp Gia. Hàng trăm người đang chém giết bỗng nhiên dừng lại, cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.
"Tu La! Cuối cùng mày cũng chui ra khỏi hang chuột!" Diệp Vô Thiên gầm lên, mắt long sòng sọc. "Trả mạng con ta đây!"
Mạc Trưởng Lão nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Trần Phong. Lão cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ trên người thiếu niên này.
"Chân Nguyên Cảnh tầng 5? Chỉ trong hai ngày?" Mạc Trưởng Lão kinh ngạc. "Và luồng khí tức này... Ngươi đã dung hợp Thiên Niên Băng Phách?"
Trần Phong nâng thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao lên, mũi đao chỉ thẳng vào Mạc Trưởng Lão.
"Mạc lão cẩu. Hôm trước ngươi chém ta một kiếm. Hôm nay, ta trả lại ngươi một đao."
"Ngông cuồng!" Mạc Trưởng Lão cười giận quá hóa thẹn. "Dù ngươi có kỳ ngộ, nhưng khoảng cách giữa tầng 5 và tầng 8 là một trời một vực! Chết đi!"
Mạc Trưởng Lão không giữ sức nữa. Lão vận mười thành công lực, thanh kiếm trong tay tỏa sáng rực rỡ như mặt trời màu xanh.
"Thiên Kiếm Quyết - Kiếm Đạo Vô Cực!"
Lão lao tới, thân pháp nhanh như chớp, biến thành một luồng ánh sáng xanh xuyên thủng không gian, nhắm thẳng tim Trần Phong.
Uy lực của đòn này đủ để san bằng cả cổng Lâm phủ. Lâm Uyên và đám hộ vệ phía sau bị kình phong ép cho không thở nổi, mặt cắt không còn giọt máu.
Nhưng Trần Phong không lùi. Hắn đứng yên, hai tay nắm chặt chuôi đao, nhắm mắt lại.
Trong đan điền, Băng và Hỏa, Ma và Khí hòa quyện làm một.
"Huyết Ẩm - Băng Diễm Thức!"
Ngay khi mũi kiếm của Mạc Trưởng Lão còn cách ngực hắn ba tấc, Trần Phong mở mắt. Một bên đỏ, một bên xanh.
"Trảm!"
Hắn chém một đao từ dưới lên.
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một tiếng "Xoẹt" nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm.
Một đường đao khí màu đen tuyền, bao phủ bởi ngọn lửa băng màu xanh lam, cắt ngang qua luồng kiếm quang của Mạc Trưởng Lão.
Thời gian như ngừng lại.
Mạc Trưởng Lão xuất hiện phía sau lưng Trần Phong, tư thế đâm kiếm vẫn giữ nguyên. Trần Phong cũng giữ nguyên tư thế vung đao lên trời.
"Rắc..."
Thanh kiếm Linh Cấp Trung Phẩm trên tay Mạc Trưởng Lão bỗng nhiên nứt ra, rồi gãy làm đôi. Vết gãy bị đóng băng.
"Ngươi..." Mạc Trưởng Lão run rẩy thốt lên một tiếng, cúi xuống nhìn ngực mình.
Một vết chém xéo từ vai trái xuống hông phải hiện ra. Không có máu phun ra, bởi vì máu đã bị ngọn lửa băng thiêu đốt và đóng băng ngay lập tức.
"Đây là... chiêu thức... gì?"
"Vạn Cổ Ma Kinh - Táng Thiên Trảm." Trần Phong lạnh lùng thu đao, không thèm quay đầu lại.
"Phụt!"
Lớp băng vỡ ra, máu tươi lúc này mới phun trào xối xả. Cơ thể Mạc Trưởng Lão - một cao thủ Chân Nguyên Cảnh tầng 8, bị chém làm hai khúc, ngã gục xuống đất.
Chết!
Một đao giết chết Trưởng lão Thiên Kiếm Tông!
Cả không gian tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi. Diệp Vô Thiên há hốc mồm, hai chân run lẩy bẩy, ngã ngồi xuống đất. Đám lính Diệp Gia sợ đến mức buông rơi cả vũ khí.
Trong mắt bọn họ lúc này, Trần Phong không còn là người nữa. Hắn là Thần, là Ma, là chúa tể của sự sống và cái chết.
Trần Phong quay lại, bước chậm rãi về phía Diệp Vô Thiên. Tiếng bước chân hắn gõ xuống nền đá như tiếng đếm ngược của tử thần.
"Diệp Vô Thiên. Ngươi còn nhớ ta đã nói gì không?"
Hắn tháo chiếc mặt nạ Quỷ Dạ Xoa xuống, ném xuống đất. Lộ ra khuôn mặt thật - khuôn mặt của Diệp Quân ngày xưa, nhưng giờ đây sắc sảo và tà mị hơn gấp bội.
"Diệp... Diệp Quân... Con ơi... Cha... Cha sai rồi..." Diệp Vô Thiên vừa lùi lại vừa van xin, nước mắt nước mũi tèm lem. "Tha cho cha... Cha bị lừa... Là Mạc Trưởng Lão xúi giục..."
Trần Phong đứng trước mặt hắn, nhìn xuống với ánh mắt thương hại pha lẫn ghê tởm.
"Sai lầm lớn nhất của ngươi không phải là hại ta." Trần Phong thì thầm. "Mà là ngươi đã đánh thức một con quỷ đang ngủ say."
"Xoẹt!"
Ánh đao lóe lên. Đầu của Diệp Vô Thiên bay lên không trung, kết thúc cuộc đời của một kẻ vì tham vọng mà tàn sát cả huyết thống.
Trần Phong giơ cao cái đầu của Diệp Vô Thiên, nhìn quét qua đám tàn quân Diệp Gia đang quỳ rạp dưới đất run rẩy.
"Diệp Vô Thiên đã chết! Mạc Trưởng Lão đã chết!"
"Từ hôm nay, Diệp Gia bị xóa sổ khỏi Thiên Phong Thành! Kẻ nào không phục, bước lên!"
Không một ai dám ho he. Tất cả đồng loạt dập đầu:
"Chúng tôi xin quy phục! Xin Tu La đại nhân tha mạng!"
Lâm Uyên đứng trên bậc thềm, nhìn bóng lưng cô độc nhưng vĩ đại của thiếu niên trước mặt. Nàng biết, Thiên Phong Thành từ nay đã có một vị vua mới. Một vị vua bước lên từ máu và xương trắng.
Nhưng nàng cũng biết, tham vọng của hắn không dừng lại ở cái thành trì nhỏ bé này. Ánh mắt hắn đang nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi của Thiên Kiếm Tông đang ẩn hiện trong mây mù.
Báo thù Diệp Gia chỉ là khởi đầu. Con đường Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần, bây giờ mới thực sự mở ra.