Lê Thư Hân cũng không ngờ đi ăn cơm lại tình cờ gặp Thiệu Lăng. Cô nhìn theo ánh mắt anh thì thấy Trương Hiên và anh Triệu, bèn gật đầu chào họ nhưng không lại gần, thay vào đó còn nói đùa:
“Anh theo dõi em đấy à?”
Thiệu Lăng bật cười:
“Anh đến trước mà, rõ ràng là em theo dõi anh mới đúng.”
Lê Thư Hân véo nhẹ anh một cái, Thiệu Lăng thuận thế hôn chụt lên má cô. Tô Tuyết Liên đứng bên cạnh giật giật khóe môi, thầm ngước nhìn trời rồi nói một cách chân thành:
“Hai người sến súa quá đấy.”
Thiệu Lăng nhướng mày “Ồ” một tiếng rồi nói:
“Xem ra không chỉ vợ chồng tôi tâm đầu ý hợp đâu, mà cô với Trương Hiên cũng tâm đầu ý hợp gớm nhỉ. Vừa rồi cô ta cũng nói y hệt câu này đấy.”
Tô Tuyết Liên hơi ngượng nhưng nhanh ch.óng đáp lại:
“Đấy không gọi là tâm đầu ý hợp mà là chúng tôi đều là nạn nhân từng phải chịu đựng sự sến súa của hai người.”
“Nạn nhân gì chứ, tình cảm vợ chồng bọn này mặn nồng, các người chỉ đang ghen tị thôi đúng không?”
Thiệu Lăng choàng vai Lê Thư Hân,
“Thì tại anh yêu vợ quá mà.”
Lê Thư Hân cười mắng:
“Thôi đi, đừng có khoe khoang ở đây nữa.”
Cô đẩy nhẹ Thiệu Lăng:
“Bạn anh còn ở bên kia kìa, đi đi đừng làm phiền bọn em nữa.”
Thiệu Lăng đáp:
“Họ làm sao quan trọng bằng em được.”
Nói thì nói vậy nhưng anh cũng không ở lại lâu hơn mà cười bảo:
“Vậy anh qua đó nhé.”
Lê Thư Hân gật đầu. Nhìn Thiệu Lăng rời đi, cô mới nghiêm túc giải thích:
“Tôi không cố tình kéo hai người đến đây để tác hợp đâu nhé.”
Tô Tuyết Liên bật cười:
“Tôi biết mà, vợ chồng cô đâu phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng.”
Lê Thư Hân cũng cười:
“Cô biết bọn tôi sẽ không làm vậy là được rồi.”
Dù vậy cô vẫn tò mò hỏi:
“Hai người thật sự không quay lại với nhau sao?”
Tô Tuyết Liên nhìn về phía Trương Hiên thấy anh ta đang cười nói rạng rỡ với Thiệu Lăng, khí chất ngời ngời.
Cô ấy nhún vai:
“Không đâu, cô xem bọn tôi chia tay rồi mà anh ấy có bị ảnh hưởng gì đâu?”
Lê Thư Hân nhướng mày:
“Vậy còn cô thì sao?”
Tô Tuyết Liên cụp mắt xuống rồi lại ngẩng lên:
“Có chứ, nhưng tôi có thể vượt qua được. Đã chia tay rồi thì tôi không có ý định quay lại với người cũ.”
Tuy Lê Thư Hân là bạn của Tô Tuyết Liên nhưng hai người cũng không gặp nhau quá thường xuyên. Dù vậy cô vẫn rất quý mến Tô Tuyết Liên, một phần vì những gì cô biết từ kiếp trước, một phần vì Tô Tuyết Liên là một người rất bình tĩnh và lý trí.
Lê Thư Hân cảm thấy trong nhiều hoàn cảnh, Tô Tuyết Liên luôn biết rõ mình muốn gì. Nếu là cô dù có được sống lại một lần nữa cũng chưa chắc làm được như vậy.
Cô tò mò hỏi:
“Vậy cơ hội nào đã khiến cô quyết định phải chia tay? Là cô đề nghị đúng không?”
Tô Tuyết Liên:
“Ừ. Thật ra bọn tôi chia tay là vì Trương Nhã Hân.”
Lê Thư Hân:
“!!!”
Cô kinh ngạc nhìn Tô Tuyết Liên:
“Vì cô ta sao?”
Tô Tuyết Liên suy nghĩ một lát rồi nói:
“Chính xác thì là vì Trương Nhã Hân và cả chị họ Tô Tuyết Kiều của tôi nữa. Trương Hiên rất không muốn giúp đỡ họ.”
Cô ấy tự cười khổ một tiếng:
“Tất nhiên tôi biết họ đều có khuyết điểm nhưng họ đang sa lầy trong vũng bùn, rõ ràng tôi có thể đưa tay kéo một cái, chẳng lẽ lại không đưa sao? Cũng chính lúc này tôi mới nhận ra quan điểm của bọn tôi rất khác nhau. Anh ấy đối với bạn bè thì rất chân thành nhưng sẽ không ra tay giúp đỡ người không thân quen. Giống như là lạnh lùng với người lạ vậy, còn tôi thì thật sự không làm được. Tôi nghĩ thay vì ở bên nhau mà cứ mãi bất đồng vì những chuyện như vậy chẳng thà rằng sớm chấm dứt để mỗi người tìm được người có cùng hệ giá trị phù hợp với mình còn hơn.”
Thật ra hệ giá trị của Lê Thư Hân cũng không giống Tô Tuyết Liên.
Cô có thể giúp người khác nhưng người cô sẵn lòng giúp phải là người có ý chí vươn lên và quyết đoán như Thiệu Chi, chứ không phải kiểu người dây dưa không dứt như Trương Nhã Hân, đến lúc sắp phải ngồi tù mới nghĩ đến chuyện phải rạch ròi. Đó không phải là suy nghĩ thấu đáo mà là do bị dồn vào đường cùng.
Lê Thư Hân cảm thấy trong xương cốt mình vẫn có chút ích kỷ.
Quan hệ giữa cô và Thiệu Chi không tốt nhưng nếu Thiệu Lăng muốn giúp, Lê Thư Hân sẽ đồng ý một trăm phần trăm vì cô cảm thấy Thiệu Chi dù có ngốc nghếch đến đâu thì vào thời điểm đó cũng rất đáng để giúp đỡ.
Còn Trương Nhã Hân… hay như Tô Tuyết Kiều, Lê Thư Hân sẽ không bao giờ động lòng trắc ẩn dù chỉ một chút.
Đây chính là điểm khác biệt giữa cô và Tô Tuyết Liên.
Cô nói:
“Suy nghĩ của tôi cũng không giống Trương Hiên, mà cũng có chút khác với cô.”
Tô Tuyết Liên cười:
“Không sao cả, đâu thể ai cũng hoàn toàn giống nhau được. Tôi với cô không giống nhau thì không sao nhưng với người nhà thì không thể hoàn toàn không có tiếng nói chung được. Như vậy sau này chẳng phải gia đình sẽ bất hòa sao? Cho nên bây giờ quyết đoán sớm cũng tốt.”
Lê Thư Hân gật đầu:
“Nói cũng phải.”
Cô tò mò hỏi:
“Bên Trương Nhã Hân sao rồi?”
Tô Tuyết Liên:
“Cô ta ly hôn rồi, giờ một mình nuôi con. May mà lúc trước khi bị đ.á.n.h, cô ta đã từng đi lập biên bản một lần. Tuy người đ.á.n.h không phải Thiệu Bằng nhưng tòa án vẫn xem xét các yếu tố và xử cho cô ta được quyền nuôi con.”
“Vậy thì tốt quá rồi.”
Tô Tuyết Liên:
“Hy vọng cô ta có thể tỉnh ngộ.”
Cô do dự một chút rồi nói tiếp:
“Trương Nhã Hân thật ra vẫn còn chút ảo tưởng về Thiệu Bằng. Lần này cô ta nhất quyết đòi ly hôn cũng là để bảo vệ bản thân chứ không hẳn là đã hoàn toàn hết hy vọng với Thiệu Bằng.”
Cũng chính vì điều này mà Trương Hiên cảm thấy cô đang làm chuyện tốn công vô ích, giúp người không đáng giúp.
Trong lòng Tô Tuyết Liên cũng không thoải mái nhưng cô lại cảm thấy chuyện này giống như cai nghiện vậy, không thể thành công ngay lập tức được mà phải từ từ từng bước một. Nếu ngay cả bước đầu tiên cũng không có ai kéo họ, có lẽ họ sẽ không bao giờ bước đi được nữa.
Nhưng nếu có người đưa tay kéo một cái biết đâu họ sẽ dần dần đứng dậy được.
Cô và Trương Hiên đều không sai chỉ là tư tưởng của họ khác nhau.
Nhưng bây giờ nhắc lại chuyện này không khí luôn có chút khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân:
“...”
Cô đoán ngay là Trương Nhã Hân không dễ dàng từ bỏ Thiệu Bằng như vậy.
Cô thở dài:
“Kệ cô ta đi, cũng không liên quan đến chúng ta.”
Lê Thư Hân hỏi:
“Vậy còn Tô Tuyết Kiều thì sao?”
Tô Tuyết Liên:
“Chị ta muốn kiện để phân chia tài sản nhà chồng.”
Nhắc đến Tô Tuyết Kiều, Tô Tuyết Liên cũng thấy xui xẻo nhưng dù sao đó cũng là chị họ mình nên cô ấy không thể thấy mà không giúp được. Hơn nữa nếu chị họ cô chịu thoát khỏi nhà họ Hồ thì biết đâu cũng sẽ tỉnh ngộ như những người khác.
Trước đây Tô Tuyết Kiều sống dựa vào nhà họ Hồ, tại sao bây giờ lại muốn làm ầm lên?
Đó là vì Hồ Tiểu Ngọc cũng đã trở về. Tô Tuyết Kiều vốn nghĩ chỉ cần có mình cô ta phụng dưỡng bà cụ mà bà cụ tuổi cũng đã cao, đợi khi bà ta mất thì mọi thứ trong nhà này chẳng phải sẽ thuộc về cô ta sao. Nhưng bây giờ Hồ Tiểu Ngọc đã về cũng muốn sống ở nhà này mà lại không thể kiếm ra tiền, Tô Tuyết Kiều tự nhiên không ưa Hồ Tiểu Ngọc. Hơn nữa nếu bà Hồ thật sự có mệnh hệ gì thì chưa chắc đã không thiên vị con gái mình.
Tô Tuyết Kiều nghĩ vậy liền không chịu nữa. Bây giờ cô ta muốn đoạt lấy những gì có thể trước đã.
Lê Thư Hân:
“...Thật đúng là...”
Màn kịch này cô thật sự xem không hiểu nổi.
Cô cũng không biết phải hình dung thế nào chỉ có thể vỗ vỗ tay Tô Tuyết Liên,
“Cô tự mình cố gắng nhé.”
Cô không thể thay đổi quyết định của người khác nhưng trong lòng thực sự rất nhiều cảm xúc.
Thử nói xem đây đều là chuyện gì thế này.
“Có phải cô thấy mấy chuyện bên tôi lộn xà ngầu, nghe thôi đã thấy phiền rồi không?”
Tô Tuyết Liên cười hỏi.
Lê Thư Hân:
“Cũng không hẳn, chỉ là có nhiều cảm xúc quá, dù sao cũng là chuyện ở thôn Thiệu Gia mà.”
Nhắc tới thôn Thiệu Gia, Tô Tuyết Liên lập tức nói:
“À đúng rồi, chuyện ở thôn Thiệu Gia đã có tiến triển rồi đấy, là chuyện công ty Kamaz.”
Vợ chồng Lê Thư Hân không bị lừa nên cũng không để ý diễn biến tiếp theo.
Nghe Tô Tuyết Liên nhắc tới, cô cũng tò mò:
“Sao rồi?”
Tô Tuyết Liên:
“Bên đó có thể lấy lại được sáu mươi phần trăm số tiền.”
Lê Thư Hân:
“Ồ, vậy cũng được rồi, còn hơn là mất trắng.”
Cũng may là ra tay bất ngờ, khiến Kamaz không kịp trở tay chứ nếu cho họ cơ hội e là kết quả đã không được như bây giờ. Với những vụ l.ừ.a đ.ả.o tài chính như vậy, lấy lại được sáu mươi phần trăm đã là quá tốt rồi.
Tô Tuyết Liên cười khổ:
“Người trong thôn không hài lòng, ai cũng mong không mất một đồng nào nhưng làm sao có thể chứ. Tiền họ đầu tư ban đầu cộng với các chi phí khác đều đã bị tiêu hết rồi. Lần trước tôi đến thăm ông bí thư, gặp mấy người trong thôn ai nấy đều mặt mày ủ rũ. À đúng rồi ông bí thư đã chuyển đến thôn Thượng Vân rồi. Bây giờ trong thôn ngoài mấy hộ bị cưỡng chế di dời ra thì đã không còn ai.”
Cô nói một cách bất đắc dĩ:
“Nhà họ Hồ chính là một trong những hộ bị cưỡng chế di dời. Bà Hồ còn muốn đòi thêm tiền đền bù để bù vào khoản lỗ đã đầu tư.”
Lê Thư Hân:
“...”
Cô hỏi:
“Nhà họ còn chưa chuyển đi mà đã kiện rồi sao?”
Tô Tuyết Liên gật đầu:
“Đúng vậy, là về vấn đề đền bù giải tỏa. Chị họ tôi muốn đồng ý nhưng bà Hồ không đồng ý, đây cũng là một trong những mâu thuẫn của họ. Hơn nữa vì chuyện chị họ tôi làm việc ở Kamaz khiến bà Hồ cũng bị lừa theo nên bà ấy đối với chị tôi không đ.á.n.h thì cũng mắng. Điều này cũng khiến chị tôi hạ quyết tâm… Chị ấy còn đi giám định thương tật nữa, có lẽ là đã học theo trường hợp của Trương Nhã Hân vì Trương Nhã Hân ly hôn cũng được một khoản tiền.”
Lê Thư Hân:
“Nhưng trường hợp của họ không giống nhau, Trương Nhã Hân là ly hôn còn cô ta thì không phải.”
Tô Tuyết Liên:
“Đúng vậy.”
Cô ấy cũng rất bất đắc dĩ nhưng dù sao cũng là chị họ mình nên không thể không giúp được.
Cô ấy thật lòng cảm thán:
“Thật ngưỡng mộ sự yên tĩnh của nhà cô, người thân hai bên đều không gây chuyện. Nhà tôi thì không được như vậy.”
Lê Thư Hân nhướng mày:
“Sao cô biết nhà tôi không có? Cô xem họ hàng bên nhà A Lăng đi, có ai dễ đối phó không? Chẳng qua là do vợ chồng tôi cứng rắn thôi, bọn tôi không sợ mất mặt cũng không đặt nặng tình cảm nên mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Chứ đổi lại là người khác yếu đuối hơn thì sớm đã bị ăn sạch không còn mẩu xương rồi.”
Tô Tuyết Liên cười:
“Cô lúc nào cũng nói tôi lý trí và thẳng thắn, xem ra chính cô mới đúng là người như vậy.”
Lê Thư Hân:
“Đó là do tôi hiểu rõ nhà mình thôi, với lại cũng sớm nhìn thấu rồi chứ đối với người ngoài thì không phải vậy đâu.”
Ngừng một chút, cô nhướng mày hỏi:
“Cô nói xem, chúng ta thế này có phải là đang tâng bốc lẫn nhau không?”
Tô Tuyết Liên ngẩn ra rồi bật cười:
“Chắc là vậy rồi?”
Hai người lại cùng nhau bật cười. Đúng lúc đó Thiệu Lăng lại đi tới.
Lê Thư Hân trêu:
“Sao thế? Sao anh lại qua đây nữa? Nhớ em à?”
Thiệu Lăng nhếch môi gật đầu:
“Bị em đoán trúng rồi.”
Anh cười một chút rồi nói:
“Bọn anh định đi đây nên qua chào một tiếng. Bọn anh tính đi chơi bowling lát nữa về sau nhé.”