"Lúc tôi đi nó khóc dữ lắm, bây giờ thì cũng ổn rồi. May mà có Giai Hi nhà cô cùng chơi. Nếu không đứa trẻ này còn không biết sẽ quậy thành cái dạng gì nữa."
Lê Thư Hân:
"Trẻ con thực ra chỉ là bất an thôi, quen rồi sẽ ổn."
Bà Trần gật đầu.
--
Giai Hi thuận lợi trở thành một học sinh lớp nhà trẻ, ba mẹ cũng yên tâm. Vì con mới đi học họ cũng sợ con không thích ứng được, nên gần như không để dì Lâm đi đón mà đều là hai vợ chồng đi. Có lúc một người có lúc thì cả hai cùng đi.
Quả nhiên không được nửa tháng, Giai Hi đã thích ứng vô cùng tốt.
Giai Hi vốn dĩ đã muốn đi học mẫu giáo, lúc đầu tuy có chút bất an nhưng thật sự rất nhanh đã thích ứng. Giống như người lớn, trường mẫu giáo có rất nhiều bạn còn có rất nhiều đồ chơi, lại còn có thể học kiến thức, ngày nào cũng bận rộn.
Thực ra Thiệu Lăng cũng mua cho con không ít đồ chơi nhưng vẫn có chút khác biệt so với trường mẫu giáo.
Cơ sở vật chất trong trường đa dạng hơn, Giai Hi lại rõ ràng thích ra ngoài chạy nhảy nên tự nhiên càng vui vẻ hơn.
Con trai nhà họ ổn định thì Lê Thư Hân và Thiệu Lăng cũng có thời gian làm việc riêng.
Giai đoạn này bận rộn với con, hai vợ chồng gần như dồn hết tâm sức cho cậu bé.
Không phải không có thời gian làm việc khác nhưng chỉ quan tâm đến con.
Việc khác khó tránh khỏi có chút qua loa.
Giai Hi ổn định, Thiệu Lăng cuối cùng cũng có tâm trạng để xã giao.
Anh hẹn Trương Hiên và một người bạn khác họ Triệu, ba người cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Trương Hiên khoa trương:
"Ối chà, đồng chí Thiệu của chúng ta cuối cùng cũng xuất quan rồi à? Gần đây không phải không có tâm trạng để ý đến chúng ta sao?"
Thiệu Lăng lườm anh một cái:
"Ngày cậu thất tình là ngày đầu tiên con tôi đi học. Tôi còn đặc biệt ra ngoài uống rượu với cậu vào bữa tối, cậu nói xem cậu còn là người không?"
Trương Hiên lập tức giơ tay đầu hàng:
"Tôi sai rồi."
Thiệu Lăng:
"Ha ha."
Trương Hiên:
"Sai rồi, tôi không nên chọc cậu."
Thiệu Lăng lười biếng dựa vào ghế sofa:
"Thế mới giống người nói chuyện. Các cậu gần đây thế nào rồi?"
Trương Hiên:
"Hoàn toàn chia tay rồi, tôi bây giờ cũng là một người đàn ông độc thân hoàng kim. Có đối tượng nào phù hợp thì giới thiệu cho tôi nhé."
Thiệu Lăng:
"Tôi chỉ quen mấy bà cô trong làng thôi."
Trương Hiên:
"..."
Lời này cũng không sai. Thiệu Lăng vẫn không quen nhiều bạn nữ.
Anh ta cảm thán:
"Mạng lưới xã giao của cậu cũng hẹp quá."
Thiệu Lăng:
"Tôi thích vậy."
Anh Triệu ở bên cạnh cũng cười:
"Lão Thiệu, cậu không hiểu A Hiên đâu, cậu ta bạn bè khắp thiên hạ."
Trương Hiên:
"Bạn bè nhiều đường dễ đi."
Thiệu Lăng:
"Cậu đương nhiên cần nhiều đường rồi, dù sao một mình phấn đấu. Tôi thì khác tôi ăn cơm mềm, vợ tôi kiếm tiền giỏi nên tôi không cần đường dễ đi."
Trương Hiên và anh Triệu trợn mắt há mồm, vẫn chưa thấy người ăn cơm mềm nào da mặt dày như vậy.
Nhưng rất nhanh hai người cũng đều bật cười:
"Cậu đúng là quá đáng."
Thực ra lần này mấy người ra ngoài cũng không phải chỉ để nói đùa, họ có việc chính.
Lần này anh Triệu tìm Thiệu Lăng là vì chuyện đầu tư. Anh ta làm trong ngành IT, vẫn luôn có ý định tự mình khởi nghiệp hơn nữa cũng đã làm rất nhiều công tác chuẩn bị.
Thực ra nếu anh ta làm một mình kéo vốn đầu tư cũng không khó. Nhưng sau hai lần nói chuyện anh ta lại từ bỏ ý định đó. Anh ta cảm thấy nhà đầu tư chiếm tỷ lệ quá lớn lại còn muốn can thiệp vào công việc của công ty, điều này khiến anh ta không thoải mái.
Anh ta sợ nhất là một người không hiểu chuyện lại đến khoa tay múa chân, như vậy công ty của họ sẽ xong đời. Anh ta không muốn có sự khác biệt đó. Vì vậy anh ta rất muốn tìm một người phù hợp, có thể toàn quyền ủy quyền. Thiệu Lăng chính là người anh ta cảm thấy phù hợp.
Thiệu Lăng, con người này anh ta đã tiếp xúc và thấy anh là một người thông minh. Tuy trông có vẻ tùy tiện không đứng đắn nhưng làm việc lại rất có chừng mực.
Hơn nữa những chuyện không hiểu, anh cũng không nói bừa. Đừng tưởng điều này đơn giản, thực ra rất ít người có thể làm được.
Anh ta nói:
"Lão Thiệu, lần trước tôi đã đề cập với cậu chuyện cùng nhau mở công ty, cậu suy nghĩ thế nào rồi? Cậu biết đấy, tôi đã có ý định này từ lâu..."
Thiệu Lăng cũng không vòng vo nói thẳng:
"Tôi nghĩ, tôi không thể cùng anh được."
Trong ánh mắt kinh ngạc của anh Triệu, Thiệu Lăng giải thích:
"Tôi hiểu suy nghĩ của anh. Anh muốn toàn quyền phụ trách công việc của công ty, nhà đầu tư là nhà đầu tư chỉ chịu trách nhiệm hưởng cổ tức. Nhưng anh cũng nên biết đầu tư đều có rủi ro. Nếu tôi toàn quyền giao cho anh thì từ cá nhân tôi mà nói cũng không yên tâm lắm. Anh biết con người tôi đều nói thật, lời này cũng là lời thật, tôi hoàn toàn không hiểu ngành này. Có thể là hoàn toàn không hiểu một chút nào. Chính vì không hiểu gì cả nên tôi càng không dám làm người đứng ngoài. Kiếm được tiền thì tốt, lỗ thì sao? Điều này tương đương với việc tôi đặt tất cả hy vọng vào người khác, đây không phải là tính cách của tôi. Anh có thể hỏi Trương Hiên, dù là mở tài khoản ở công ty chứng khoán của họ, về cơ bản tôi cũng là tự mình thao tác. Tôi là người có thói quen nắm bắt mọi việc trong tay mình. Dĩ nhiên tôi có thể đầu tư nhưng sau khi đầu tư tôi chắc chắn phải có tiếng nói rất lớn, điều này đi ngược lại với suy nghĩ của anh. Như vậy tôi nghĩ, thà ngay từ đầu tôi không đầu tư còn tốt hơn. Chúng ta quan hệ không tồi, tôi không muốn vì những chuyện này mà sau này lại gây khó xử cho nhau. Không đáng."
Anh Triệu không ngờ Thiệu Lăng sẽ từ chối. Anh ta cho rằng Thiệu Lăng ít nhất sẽ suy nghĩ và cảm thấy phù hợp.
Dù sao anh ta có thể cho một tỷ lệ cổ phần lớn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng rõ ràng Thiệu Lăng không nghĩ vậy.
Anh ta im lặng cẩn thận suy nghĩ.
Thiệu Lăng:
"Nếu công ty của anh đã có thành quả, anh đến tìm vốn đầu tư mạo hiểm, anh có thể đưa ra điều kiện hoàn toàn không tham gia vào hoạt động của công ty. Nhưng hiện tại thực ra là giai đoạn mới bắt đầu, anh lại đưa ra điều kiện này tương đương với việc không có gì cả mà đã phải trả tiền cho tài năng của anh lại còn không được can thiệp. Tôi nghĩ đại đa số mọi người sẽ không đồng ý."
Triệu lại im lặng.
Anh ta xoa huyệt thái dương:
"Tôi sẽ suy nghĩ lại."
Thiệu Lăng gật đầu cười:
"Công là công, tư là tư, việc nào ra việc nấy. Nào gọi món đi."
Trương Hiên cũng thở phào nhẹ nhõm. Thật lòng mà nói, anh ta cũng không hy vọng Thiệu Lăng và anh Triệu hợp tác.
Bạn bè mà liên quan đến những chuyện này, một khi cãi nhau thì bạn bè cũng không còn, lúc nào cũng không tốt.
Đừng nhìn anh ta có lúc cũng giúp mọi người mai mối nhưng hợp tác và cùng nhau mở công ty đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Anh ta cười:
"Được thôi, gọi món đi. Cậu không phải nói Giai Hi đi học mẫu giáo là cậu sẽ ra ngoài làm gì đó sao? Vậy cậu có kế hoạch gì không?"
Thiệu Lăng:
"Tôi vẫn chưa nghĩ ra nhưng cậu cũng biết con người tôi, những chuyện không hiểu tôi sẽ không làm."
Trương Hiên:
"Đúng là vậy."
Anh Triệu lại không vì Thiệu Lăng không đồng ý mà không vui, ngược lại còn cảm thấy anh ta có thể ngay từ đầu đã rõ ràng cũng là tôn trọng người khác.
Anh ta cảm thán:
"Khởi nghiệp đúng là không dễ dàng."
Thiệu Lăng cười:
"Chắc chắn rồi. Đừng nói đến loại cần kỹ thuật như của anh, mấy năm trước tôi nhận thầu nuôi hải sâm cũng đặc biệt vất vả."
"Ồ, cậu đã làm cái đó rồi à. Nhưng cái đó quá vất vả đi? Với giá trị của cậu hiện tại cũng không cần phải làm cái đó nữa."
Trương Hiên cảm thán một câu rồi nói tiếp:
"Tôi lại thấy cậu rất hợp làm đầu cơ. Trong tất cả khách hàng của tôi, cậu là người lợi hại nhất. Nếu không phải biết cậu hoàn toàn không liên quan gì đến ngành này của chúng tôi thì tôi còn phải nghĩ cậu là cao nhân có tin tức nội bộ nào đó, cậu chơi cổ phiếu cũng quá lợi hại. Có thể kiếm tiền như cậu thật hiếm có."
Thiệu Lăng mỉm cười:
"Chắc đó là... thiên phú?"
Trương Hiên nghe xong lời này khóe miệng giật giật:
"Phi!"
Thiệu Lăng cúi đầu cười cười,
"Cậu xem cậu kìa, tố chất không tốt chút nào."
Trương Hiên:
"Thế mà tôi cũng là nam thần trong lòng hàng ngàn thiếu nữ."
Thiệu Lăng bĩu môi cảm thấy lời này quá ghê tởm, mà người này còn dương dương tự đắc, thật quá đáng.
Trương Hiên nhìn vẻ mặt ghét bỏ của họ, cười ha hả, cười đủ rồi mới nói:
"Nào, cùng ăn... À khoan đã, Lão Thiệu, bên kia có phải là vợ cậu không?"
Anh ta ngó nghiêng:
"Cô ấy đi cùng với Tô Tuyết Liên."
Vẻ mặt anh ta trở nên vi diệu, mang theo vài phần ý vị sâu xa cười mờ ám, rồi im lặng quay sang Thiệu Lăng hỏi:
"Không phải là vợ chồng cậu muốn tác hợp cho chúng tôi đấy chứ?"
Thiệu Lăng:
"???"
Anh ta nhận lời hỏi:
"Cậu nghĩ cái gì vậy?"
Anh ta trông có giống người nhàm chán như vậy sao?
Đây rõ ràng là anh và vợ tâm hữu linh tê, ngay cả ăn cơm cũng có thể chọn cùng một nơi.
Thế mà lại có người tự luyến cảm thấy có liên quan đến mình.
Thiệu Lăng ghét bỏ Trương Hiên:
"Bớt tự biên tự diễn đi, tôi không có rảnh rỗi như vậy. Tôi có thời gian lo chuyện bao đồng đó thà nằm một lát còn hơn. Đi, tránh ra, tôi qua chào vợ tôi một tiếng."
Trương Hiên cũng biết vợ chồng họ tình cảm tốt, bĩu môi:
"Hai người này sến súa quá, vợ chồng già rồi mà không biết sao lại dính nhau như vậy."
"Liên quan gì đến cậu!"
Thiệu Lăng nhanh ch.óng đi về phía Lê Thư Hân và Tô Tuyết Liên. Hai người vừa ngồi xuống cũng đã thấy Thiệu Lăng.
Tay Thiệu Lăng đặt lên vai Lê Thư Hân thấp giọng:
"Tâm hữu linh tê."
Lê Thư Hân vừa ngẩng đầu lên bật cười:
"Đúng vậy."
--
*Chú thích: Tâm hữu linh tê hiểu đơn giản là hai người có sự thấu hiểu, đồng điệu sâu sắc về mặt tâm hồn và suy nghĩ mà không cần dùng đến lời nói.