Lê Thư Hân và Thiệu Lăng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Mấy ngày nay Thiệu Lăng cũng bắt đầu bận rộn với công việc của riêng mình. Phải nói là sau một thời gian dài ở nhà, việc đột ngột thay đổi này ít nhiều cũng khiến anh có chút không quen nhưng nhìn chung mọi thứ vẫn ổn.
Gần đây Thiệu Lăng toàn đi sớm về muộn.
Lê Thư Hân tò mò hỏi:
“Không phải anh nói không hợp tác với anh Triệu nữa sao? Dạo này anh đang bận gì thế?”
Thật ra Thiệu Lăng không muốn dính dáng đến chuyện tiền bạc với bạn bè nên khi anh Triệu đề nghị anh đã từ chối. Lê Thư Hân biết kiếp trước Thiệu Lăng làm nhà thầu nhưng kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, có vẻ như anh không có ý định đi theo con đường đó nữa.
Thiệu Lăng bật cười ôm lấy vợ mình:
“Cuối cùng em cũng chịu quan tâm đến anh rồi.”
Lê Thư Hân:
“???”
Thiệu Lăng:
“Anh còn tưởng em chẳng thèm để ý đến anh nữa chứ.”
Câu này nghe thật tổn thương, Lê Thư Hân hừ một tiếng:
“Nói gì vậy chứ? Em không quan tâm đến anh bao giờ? Mọi chuyện em đều biết cả chẳng qua là em nghĩ anh không muốn hợp tác với anh Triệu nên chắc vẫn chưa quyết định xong vì thế mới không hỏi nhiều thôi. Xem kìa mới đó đã bắt đầu oán giận rồi.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Là anh sai, vợ yêu à, đừng chấp nhặt với anh nhé.”
Lê Thư Hân khẽ hừ một tiếng nữa, Thiệu Lăng lại cười sau đó nói đầy cảm khái:
“Anh không muốn hợp tác với anh Triệu nhưng anh lại có chút hứng thú với ngành này. Kiếm chút lợi nhuận cũng tốt mà.”
Lê Thư Hân nhướng mày.
Thiệu Lăng nói tiếp:
“Anh tính mở một công ty làm đại lý cho một tựa game online.”
Lê Thư Hân kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng thật sự có chút không thể tin nổi.
Thiệu Lăng đưa tay quấn lọn tóc của cô:
“Em xem mấy người Bảo Căn mê game thế nào là hiểu, ngành này vẫn rất đáng để đầu tư.”
Lê Thư Hân thực sự ngạc nhiên cô hỏi:
“Không phải anh không hiểu biết về lĩnh vực này sao?”
Thiệu Lăng:
“Đúng vậy, anh quả thực không rành lắm nhưng mấy ngày nay ở nhà anh đâu có ngồi không. Tuy mỗi lần đọc sách đều buồn ngủ muốn chế nhưng ít nhiều anh cũng đã xem qua một ít. Anh không thể tự mình hiểu hết mọi thứ nhưng ít nhất cũng phải biết mình đang làm gì. Hơn nữa anh dự định sẽ tìm những người có chuyên môn. Giống như công ty của em vậy, đâu phải bộ quần áo nào cũng do em thiết kế, khách hàng nào cũng do em tìm đến luôn có những người phù hợp hơn ở từng mảng. Kinh doanh chẳng phải là như vậy sao?”
Lê Thư Hân thật sự không ngờ Thiệu Lăng lại muốn dấn thân vào ngành này. Cô vẫn luôn nghĩ rằng dù Thiệu Lăng có khởi nghiệp thì chắc chắn cũng sẽ làm trong lĩnh vực sản xuất. Nhưng cô cũng không cảm thấy có vấn đề gì cô cười nói:
“Vậy em chúc anh thành công.”
Thiệu Lăng:
“Em tin tưởng anh đến vậy à.”
Lê Thư Hân gật đầu, dịu dàng nói:
“Đương nhiên rồi, chồng em giỏi như vậy làm gì cũng sẽ thành công thôi.”
Hai vợ chồng họ lại bắt đầu tâng bốc lẫn nhau, một việc mà họ làm đã quá quen thuộc.
Thiệu Lăng bật cười:
“Vậy anh sẽ cố gắng hết sức.”
Lê Thư Hân khẽ “ừm” một tiếng.
Thiệu Lăng nói:
“À đúng rồi, mấy hôm trước anh hình như thấy A Nguyệt ở quán cà phê bên khu phố tài chính. Lúc đó chỉ lướt qua nên anh không chắc có phải cô ấy không. Giờ cô ấy đang làm ở quán cà phê à?”
Lê Thư Hân:
“Nó không nói với em, để em hỏi xem sao.”
Chuyện nhà chị cả Lê Thư Hân gần như nắm rõ trong lòng bàn tay. Nhưng về Lê Thư Nguyệt, cô lại không biết nhiều lắm. Không phải Lê Thư Hân đối xử khác biệt mà là vì cô em gái Lê Thư Nguyệt từ trước đã thường xuyên đi làm thêm. Cô ấy làm rất nhiều việc nhưng không có việc nào lâu dài nên cũng không phải việc nào cũng báo cáo với chị gái.
So với Lê Thư Hân thích kiếm tiền thì Lê Thư Nguyệt còn chăm chỉ hơn rất nhiều.
Ngay từ khi chưa tốt nghiệp, cô ấy đã có thể làm vài công việc cùng lúc.
“Không sao đâu, A Nguyệt biết chừng mực mà.”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Biết là được rồi.”
Đôi khi đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Họ vừa mới bàn về Lê Thư Nguyệt thì hôm sau cô ấy đã xuất hiện. Lê Thư Nguyệt mang theo đủ loại bánh ngọt đến nhà. Đúng vào cuối tuần nên Tiểu Giai Hi cũng ở nhà, thấy vậy thằng bé vui mừng nhảy cẫng lên.
Lê Thư Nguyệt:
“Lại đây thử bánh kem này đi, ngon lắm đó. Món bán chạy nhất ở tiệm dì đấy.”
Thấy em gái nói vậy, Lê Thư Hân thuận miệng hỏi:
“A Nguyệt, em đang làm ở quán cà phê à?”
Lê Thư Nguyệt gật đầu:
“Vâng ạ.”
Em ấy cười toe toét:
“Ban ngày em cũng không có nhiều việc nên tìm một công việc làm thêm. Mà chị ba này, em phát hiện ra lợi nhuận của quán cà phê cao thật sự đấy. Giờ em đang có chút hứng thú với mảng này.”
Lê Thư Hân lúc này đã ngồi xuống bên cạnh em gái:
“Sao?”
Lê Thư Nguyệt:
“Ban đầu em cũng không có ý định này nhưng vì đi làm thêm nên mới phát hiện ra lợi nhuận của họ rất cao. Em nghĩ mình cũng có thể học hỏi thêm, sau khi học lỏm được nghề rồi thì em cũng sẽ mở một quán. Vốn của em không nhiều nên em sẽ không mở mặt bằng lớn mà sẽ mở một quán cà phê dạng con nhộng*. Em nghĩ rồi, nếu mở một quán cà phê kiểu này thì sẽ không cần mặt bằng lớn. Tuy không có phục vụ tại chỗ có thể sẽ kém cạnh tranh hơn nhưng giá bán của em có thể thấp hơn một chút. Hơn nữa mô hình này khác với kiểu có phục vụ tại chỗ, luôn có những người thích mua rồi đi ngay. Em thấy mỗi kiểu đều có ưu điểm riêng, không hoàn toàn là bất lợi. Mà không phục vụ tại chỗ thì có thể giảm được rất nhiều nhân viên. Tóm lại em tính toán thấy khá hợp lý, giờ em cứ làm ở tiệm cà phê trước để học lỏm thêm kinh nghiệm. Đợi đến lúc em mở quán cà phê con nhộng thì cà phê của cả nhà cứ để em bao.”
*Chú thích: quán cà phê con nhộng là chỉ một mô hình kinh doanh cà phê siêu nhỏ, tinh gọn, và tập trung hoàn toàn vào việc bán mang đi (takeaway).
Lê Thư Hân bật cười:
“Được, vậy chị chờ ngày em khai trương nhé. Nếu không đủ vốn thì cứ nói chị, chị có đây.”
Lê Thư Nguyệt mỉm cười:
“Em chỉ chờ câu này của chị thôi. Yên tâm, em vay tiền của chị sẽ trả lãi đàng hoàng.”
Câu nói này khiến Lê Thư Hân lườm một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nếu khách sáo như vậy thì không ai cho em mượn tiền đâu.”
Lê Thư Nguyệt cười ngây ngô sau đó lại nói:
“Nào, chị thử bánh kem này đi. Đây là bánh của quán cà phê em đang làm đó. Không ngờ đúng không, ở một quán cà phê như thế này mà bánh kem cũng bán chạy. Em biết món này cũng lời lắm.”
Lê Thư Hân nếm một miếng:
“Hơi ngọt quá.”
“Loại này bán chạy lắm đó chị. Chắc tại mọi người đi làm vất vả quá nên cần chút gì đó ngọt ngào để giải tỏa căng thẳng.”
Lê Thư Hân nhún vai.
Lê Thư Nguyệt:
“Chị làm bà chủ rồi đương nhiên là không hiểu được đâu.”
Lê Thư Hân:
“???”
Sao làm bà chủ lại không vất vả, không áp lực chứ?
Cô nói:
“Chị cũng có áp lực mà.”
Lê Thư Nguyệt cười phá lên. Cười đủ rồi cô đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội nói:
“Chị ba, em nói chị nghe, em thấy cô út nhà chị rồi. Cô ta làm cùng trung tâm thương mại với em.”
Đây cũng là lý do hôm nay cô ấy đến, ngoài việc thăm nhà còn là để báo tin.
“Thiệu Chi?”
Lê Thư Nguyệt gật đầu:
“Đúng vậy, là Thiệu Chi. Em làm ở quán cà phê tầng một còn cô ta làm ở quầy quần áo tầng ba.”
Lê Thư Nguyệt nói tiếp:
“Chị cũng biết đấy, em đã nhiều năm không gặp cô ta nên ban đầu cũng không chắc lắm, chỉ thấy mặt quen quen. Sau này nghe người khác gọi tên mới xác định là cô ta. Em nhớ cô ta mặt tròn mà, lần này gặp lại thấy gầy gò hốc hác quá, tuy có trang điểm nhưng trông rất mệt mỏi. Trông già hơn em nhiều tuổi nhưng em nhớ bọn em cũng gần bằng tuổi nhau. Cô ta bị làm sao vậy?”
Lê Thư Hân im lặng một lát, không kể chi tiết về những gì Thiệu Chi đã trải qua chỉ nói một câu:
“Gặp phải người không tốt.”
Lê Thư Nguyệt:
“Cho nên tình yêu đúng là vật cản trên con đường sự nghiệp mà.”
Lê Thư Hân:
“???”
Cô thật lòng hỏi:
“Em lại rút ra kết luận này từ đâu vậy?”
Lê Thư Nguyệt:
“Em nói bừa thôi mà.”
Cô bật cười, ghé vào tai chị gái thì thầm:
“Vậy anh rể có biết Thiệu Chi cũng ở Bằng Thành không ạ?”
Lê Thư Hân nhìn về phía Thiệu Lăng đang ở trong phòng làm việc. Tuy hai vợ chồng đều bận nhưng hễ Lê Thư Hân nghỉ ở nhà thì Thiệu Lăng cũng sẽ ở nhà cùng cô.
Cô nhìn quanh rồi lắc đầu:
“Em không nói với anh ấy thì chắc là không biết đâu?”
Nhưng cũng khó nói.
Đối với vợ chồng họ, Thiệu Chi không phải là người quan trọng và họ cũng không phải chưa từng giúp đỡ cô ta.
“Bọn chị cũng không mấy khi nhắc đến cô ta, ai biết anh ấy có biết hay không. Nhưng biết hay không cũng chẳng sao cả. Thiệu Chi đâu phải người quan trọng.”
Vừa dứt lời Thiệu Lăng đã từ phòng làm việc đi ra.
Nghe thấy tên Thiệu Chi, anh nói:
“Anh biết Thiệu Chi đang làm việc ở Bằng Thành nhưng nó không liên lạc với anh. Là mẹ anh gọi điện mong anh có thể chiếu cố Thiệu Chi một chút thì anh mới biết nó ở đây. Nhưng nó không liên lạc với anh nên đương nhiên anh cũng không liên lạc với nó.”
Tuy họ là anh em nhưng quan hệ vẫn xa cách. Dù đầu năm anh có giúp Thiệu Chi nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Hơn nữa kể từ lần anh giúp đỡ có lẽ thấy anh không hoàn toàn m.á.u lạnh vô tình nên mẹ anh có một khoảng thời gian gọi điện thường xuyên hơn hẳn, muốn đi theo con đường tình cảm, vẫn muốn níu kéo mối quan hệ.
Nhưng Thiệu Lăng không cho bà ta cơ hội nào.
Những chuyện này Thiệu Lăng không kể với Lê Thư Hân, không muốn cứ lặp đi lặp lại mãi, chẳng khác nào chị Tường Lâm. Hơn nữa anh tự mình có thể giải quyết được. Ngược lại là Thiệu Chi, sau cú vấp ngã lần này con người cô ta cũng đã thay đổi đôi chút.
Trước kia vừa ích kỷ vừa vô tâm lại không có mắt nhìn, bây giờ đã tốt hơn nhiều.
Anh cười nói:
“Nếu Thiệu Chi không chủ động tìm anh thì anh cũng coi như không có chuyện này.”
Lê Thư Hân khẽ gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói:
“Nếu Thiệu Chi cần giúp đỡ, anh có thể gọi em.”
Thiệu Lăng nhìn sâu vào mắt Lê Thư Hân, một lúc lâu sau mới đột nhiên bật cười:
“Vợ à, anh phát hiện ra em đúng là kiểu người miệng cứng lòng mềm đấy.”
Người ghét Thiệu Chi là cô nhưng khi thấy Thiệu Chi đáng thương, người chủ động mở lời lại cũng là cô.
Lê Thư Hân:
“Không phải em thấy cô ta chịu khổ rồi có chút thay đổi sao? Nếu vẫn là Thiệu Chi của trước kia thì em cũng mặc kệ.”
Thiệu Lăng gật đầu, anh cũng có cùng quan điểm.
Lần này tuy là một tổn thương lớn đối với Thiệu Chi nhưng không thể không nói, nó đã khiến tính cách của cô ta trở nên tốt hơn rất nhiều. Có những lời nói thật tuy không dễ nghe nhưng thực tế đúng là vậy, chuyện xấu đã khiến cô ta trở nên tốt hơn.
Lê Thư Nguyệt nhìn chị ba rồi lại nhìn anh rể thật sự tò mò không biết rốt cuộc Thiệu Chi đã gặp phải chuyện gì, gặp người không tốt mà lại có thể thay đổi lớn đến vậy?
Nhưng người ta không nói cô ấy cũng không tiện hỏi.
Tiểu Giai Hi đang mải mê xúc bánh kem, nghe người lớn nói chuyện rí rách cảm thấy người lớn thật là mệt mỏi.
Lúc nào cũng phải lo nhiều chuyện quá đi.
Còn cậu bé thì khác chỉ cần ăn ăn ăn là vui vẻ rồi.