Là một nữ t.ử mặc hồng y, dung mạo cực đẹp, mày đậm mắt to, mang phong tình dị vực rất rõ, vô cùng nổi bật.
Vị này chính là sứ giả Tây Vực mà buổi sáng cung nữ nhắc tới sao?
“Đứng lên đi.”
Hoàng Phủ Diệp nói.
“Vâng.”
Lăng Ngọc đáp một tiếng, khóe môi cong lên:
“Đa tạ hoàng thượng đã thiết yến tiếp đón. Tiểu nữ nguyện hiến một điệu múa để tỏ lòng cảm tạ.”
Hoàng Phủ Diệp không nói gì, xem như ngầm đồng ý.
Nhạc sư tấu nhạc, nàng ta trong bộ hồng y bắt đầu múa giữa điện.
Từ đầu đến cuối, Hoàng Phủ Diệp gần như không nhìn nàng ta, nhưng ta thì nhìn rất rõ.
Ánh mắt nàng ta hầu như đều đặt trên người Hoàng Phủ Diệp, trong ánh mắt ấy, ta thấy được d.ụ.c vọng.
Đều là nữ nhân, ta hiểu.
Nàng ta để ý Hoàng Phủ Diệp rồi.
Nhưng ta, vị hoàng hậu chính thất, còn đang ngồi ở đây, nàng ta lại dám công khai liếc mắt đưa tình với Hoàng Phủ Diệp như vậy, trong lòng ta không mấy dễ chịu.
Khúc nhạc dừng, một điệu múa kết thúc.
“Cô nương Lăng Ngọc múa thật hay! Không biết công t.ử nhà ai có phúc phần, có thể cưới được cô nương Lăng Ngọc?”
Người lên tiếng, là Hoàng Phủ Triệt.
13
Lăng Ngọc chỉ cúi đầu mỉm cười:
“Tiểu nữ… vẫn chưa đính hôn.”
Khi nói câu này, nàng ta cẩn thận liếc Hoàng Phủ Diệp một cái, rồi rất nhanh thu lại ánh mắt.
“Vậy cô nương Lăng Ngọc có người trong lòng chưa?”
Hoàng Phủ Triệt lại cười hỏi.
Ta nhìn màn kịch này, bảo cung nữ bên cạnh rót cho ta một chén rượu trái cây.
Vừa cầm lên, chén rượu đã bị giật mất.
Ta quay đầu nhìn, là Hoàng Phủ Diệp đã lấy chén rượu của ta.
Ta liếc chén rượu trong tay y, cau mày:
“Hoàng thượng, ngài làm gì vậy?”
“Không được uống rượu.”
Bên kia, ta nghe Lăng Ngọc thẹn thùng đáp một tiếng “có”, ngay sau đó lại liếc Hoàng Phủ Diệp một cái.
Chỉ là lúc này Hoàng Phủ Diệp đang nhìn ta, tranh luận với ta.
Ta bực bội bĩu môi, tức mà lại sợ người khác nghe thấy, bèn ghé sát y, hạ thấp giọng hỏi:
“…Vì sao không cho?”
Hoàng Phủ Diệp khẽ cười, cũng bắt chước dáng vẻ và giọng nói của ta: