Trở Thành Mẫu Thân Của Tra Nam

Chương 6



Đang lúc ta suy nghĩ đến nhập thần, bên trong bỗng truyền ra một tiếng:

 

“Ai ở đó?”

 

Tim ta giật thót, vừa định rời đi thì cửa thư phòng đã bị cung nữ từ bên trong mở ra. 

 

Một cơn gió lùa vào, ta trực tiếp đối diện với ánh mắt của Hoàng Phủ Diệp.

 

Hoàng Phủ Diệp thấy là ta, ánh mắt vốn lạnh lẽo khi nãy bỗng chốc mềm đi vài phần.

 

Vị đại nhân trong thư phòng cũng nhìn thấy ta, có chút chột dạ cúi đầu xuống, gọi:

 

“Hoàng hậu.”

 

Ta phẩy tay, cười nói:

 

“Các người cứ nói chuyện, cứ nói chuyện đi.”

 

Hoàng Phủ Diệp chỉ cong cong khóe môi, không nói gì.

 

Ta xoay người rời đi.

 



 

Đêm xuống, ta lăn qua lăn lại trên giường, thế nào cũng không ngủ được.

 

Ta cứ đi thẳng một mạch như vậy, liệu có hơi không thích hợp?

 

Thế là ta quyết định phát chút lòng thiện, giúp y se một mối hồng duyên, coi như không phụ việc y đã giúp ta nhiều như vậy.

 

Ta kéo chăn lại, trên đầu bỗng tối sầm, một bên giường cũng lún xuống.

 

Ta quay đầu lại, là Hoàng Phủ Diệp.

 

Theo phản xạ, ta rụt người vào trong một chút:

 

“Hoàng thượng… sao ngài lại đến đây?”

 

Hoàng Phủ Diệp không trả lời ta, rất tự nhiên nằm xuống bên cạnh ta, quay đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, hỏi:

 

“Nghe nói hôm nay Thái hậu gọi nàng qua?”

 

“Vâng.”

 

Ta thành thật đáp: “Ý của Thái hậu nương nương là… muốn bế cháu rồi.”

 

Hoàng Phủ Diệp khẽ cười, nhướn mày hỏi: 

 

“Nàng đã đồng ý chưa?”

 

12

 

“Đã đồng ý rồi.”

 

Ta thành thật đáp.

 

Chẳng qua là để người khác sinh thay ta thôi.

 

Thái hậu muốn là cháu nội, cũng đâu nhất thiết phải do ta sinh ra, đúng không?

 

Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhìn ta khẽ biến đổi, có chút vi tế.

 

Đã định giúp y se duyên, thì cũng phải là người y thích chứ?

 

Nghĩ vậy, ta hỏi: “Hoàng thượng thích kiểu nữ t.ử thế nào? Dịu dàng? Hoạt bát? Hay là…”

 

Ta còn chưa nói xong, Hoàng Phủ Diệp đã trầm giọng nói:

 

“Trẫm thích kiểu như nàng.”

 

Ta cứng họng.

 

Không được đâu. 

 

Khoan nói chuyện sinh con, chỉ cần thật sự ở bên y, thì nửa đời sau của ta… đời sống hạnh phúc kia chẳng phải xong luôn sao?

 

“Vậy… vậy hoàng thượng không thích kiểu nữ t.ử thế nào?”

 

Ta hỏi: “Để thần thiếp còn học hỏi.”

 

Một pha thao tác ngược thế này, Hoàng Phủ Diệp chắc chắn sẽ ngơ ngác.

 

Hoàng Phủ Diệp thản nhiên nhìn ta:

 

“Ngoài nàng ra, nữ t.ử khác trẫm đều không thích.”

 

Ta nhẫn nại hỏi tiếp:

 

“Vậy rốt cuộc hoàng thượng thích thần thiếp ở điểm nào?”

 

“Chỉ cần là nàng, trẫm đều thích.”

 

“……”

 

Thế là ta ngơ luôn.

 

Xem ra thật sự phải chạy trốn rồi.

 

Hoàng Phủ Diệp thấy ta không nói gì, liền mở miệng:

 

“Nghỉ ngơi đi.”

 

“Ồ…”

 

Ta đáp một tiếng, rồi thiếp đi.

 

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, ta nghe bên tai vang lên một giọng trầm thấp:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tang nhi, nàng có biết không, từ năm trẫm mười lăm tuổi, ngay lần đầu nhìn thấy nàng, trẫm đã nhất kiến chung tình.”

 



 

Ngày hôm sau, ta rảnh rỗi không có việc gì làm, liền buồn chán lật xem tranh xuân cung đồ.

 

Không còn cách nào khác, cuộc sống của kẻ có tiền chính là khô khan, nhạt nhẽo và vô vị như thế.

 

“Nương nương, hôm nay có người bẩm báo, nói sứ giả Tây Vực tới tiến cống, hoàng thượng chia cho chúng ta không ít đồ.”

 

“Tây Vực đệ nhất mỹ nhân?”

 

Ta có chút hứng thú.

 

Cung nữ gật đầu: “Bẩm nương nương, đúng là Tây Vực đệ nhất mỹ nhân.”

 

Nàng dừng một chút, lại cười tủm tỉm nói tiếp:

 

“Nhưng so với nương nương thì vẫn kém không ít.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta lật thêm một trang tranh xuân cung đồ, nghe xong chỉ cười cười.

 



 

Chiều tối, Hoàng Phủ Diệp thiết yến để tiếp đón sứ giả tới tiến cống. 

 

Ta là hoàng hậu, dĩ nhiên cũng phải tham dự.

 

Lúc này, ta ngồi ngay ngắn bên cạnh Hoàng Phủ Diệp.

 

Yến tiệc rất náo nhiệt, chợt nghe ngoài cửa vang lên một giọng nói trong trẻo, vang dội:

 

“Tiểu nữ t.ử Lăng Ngọc, bái kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương.”

 

Ta theo phản xạ quay đầu nhìn sang.

 

Là một nữ t.ử mặc hồng y, dung mạo cực đẹp, mày đậm mắt to, mang phong tình dị vực rất rõ, vô cùng nổi bật.

 

Vị này chính là sứ giả Tây Vực mà buổi sáng cung nữ nhắc tới sao?

 

“Đứng lên đi.”

 

Hoàng Phủ Diệp nói.

 

“Vâng.”

 

Lăng Ngọc đáp một tiếng, khóe môi cong lên:

 

“Đa tạ hoàng thượng đã thiết yến tiếp đón. Tiểu nữ nguyện hiến một điệu múa để tỏ lòng cảm tạ.”

 

Hoàng Phủ Diệp không nói gì, xem như ngầm đồng ý.

 

Nhạc sư tấu nhạc, nàng ta trong bộ hồng y bắt đầu múa giữa điện.

 

Từ đầu đến cuối, Hoàng Phủ Diệp gần như không nhìn nàng ta, nhưng ta thì nhìn rất rõ.

 

Ánh mắt nàng ta hầu như đều đặt trên người Hoàng Phủ Diệp, trong ánh mắt ấy, ta thấy được d.ụ.c vọng.

 

Đều là nữ nhân, ta hiểu.

 

Nàng ta để ý Hoàng Phủ Diệp rồi.

 

Nhưng ta, vị hoàng hậu chính thất, còn đang ngồi ở đây, nàng ta lại dám công khai liếc mắt đưa tình với Hoàng Phủ Diệp như vậy, trong lòng ta không mấy dễ chịu.

 

Khúc nhạc dừng, một điệu múa kết thúc.

 

“Cô nương Lăng Ngọc múa thật hay! Không biết công t.ử nhà ai có phúc phần, có thể cưới được cô nương Lăng Ngọc?”

 

Người lên tiếng, là Hoàng Phủ Triệt.

 

13

 

Lăng Ngọc chỉ cúi đầu mỉm cười: 

 

“Tiểu nữ… vẫn chưa đính hôn.”

 

Khi nói câu này, nàng ta cẩn thận liếc Hoàng Phủ Diệp một cái, rồi rất nhanh thu lại ánh mắt.

 

“Vậy cô nương Lăng Ngọc có người trong lòng chưa?”

 

Hoàng Phủ Triệt lại cười hỏi.

 

Ta nhìn màn kịch này, bảo cung nữ bên cạnh rót cho ta một chén rượu trái cây. 

 

Vừa cầm lên, chén rượu đã bị giật mất.

 

Ta quay đầu nhìn, là Hoàng Phủ Diệp đã lấy chén rượu của ta.

 

Ta liếc chén rượu trong tay y, cau mày:

 

“Hoàng thượng, ngài làm gì vậy?”

 

“Không được uống rượu.”

 

Bên kia, ta nghe Lăng Ngọc thẹn thùng đáp một tiếng “có”, ngay sau đó lại liếc Hoàng Phủ Diệp một cái.

 

Chỉ là lúc này Hoàng Phủ Diệp đang nhìn ta, tranh luận với ta.

 

Ta bực bội bĩu môi, tức mà lại sợ người khác nghe thấy, bèn ghé sát y, hạ thấp giọng hỏi:

 

“…Vì sao không cho?”

 

Hoàng Phủ Diệp khẽ cười, cũng bắt chước dáng vẻ và giọng nói của ta:

 

“Lỡ uống say rồi, ôm trẫm mà hôn thì sao?”

 

Ta: “……”