Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ, Thái hậu đã cho gọi ta qua.
Ta đoán chừng là vì chuyện hoàng kim cẩm lý.
Lúc này trong đầu ta đã tự biên tự diễn ra cả một màn đại chiến bà mẫu - nàng dâu rồi.
“Hoàng hậu, lại đây, ngồi cạnh ai gia.”
Ta vừa bước vào, Thái hậu đã nói với ta như vậy.
Ta khựng lại một chút.
Đại chiến bà mẫu – nàng dâu đâu rồi?
“Vâng.”
Ta cũng không dám trái ý Thái hậu, đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà.
Thái hậu vừa thấy ta đến gần liền kích động nắm lấy tay ta:
“Hoàng hậu, mấy hôm trước ai gia cũng nghe nói chuyện con không khỏe, đúng là trời cao phù hộ!”
Ta: “?”
Hôm đó ta đau lưng mỏi eo, người không thoải mái là vì ngủ không ngon, sao Thái hậu lại còn đi lạy trời vậy?
“Hoàng Phủ gia chúng ta cuối cùng cũng sắp có hậu rồi!”
Thái hậu tiếp tục cười nói.
Ta đại khái hiểu được ý bà.
Bà tưởng ta và Hoàng Phủ Diệp đã làm chuyện đó, sắp sinh cháu cho bà rồi.
Có sẵn Hoàng Phủ Triệt như thế kia, chẳng phải cũng được sao?
Nhưng nghĩ lại thì, Thái hậu cũng đã lớn tuổi, không có cháu ruột thì thôi, đằng này đứa cháu duy nhất Hoàng Phủ Triệt lại là một tên phế vật, đúng là cũng hơi t.h.ả.m.
Mà Hoàng Phủ Diệp làm hoàng đế bao nhiêu năm như vậy, một đứa con cũng không có, ngoài chuyện phương diện kia có khiếm khuyết bẩm sinh ra, ta thật sự không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Thái hậu kích động như vậy, ta cũng có chút không nỡ, nhưng hai ta quả thật chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
“Thần thiếp… sẽ cố gắng vậy…”
Biết đâu chẳng mấy ngày nữa ta đã chuồn mất, đến bóng người cũng không thấy đâu.
Thái hậu không biết lấy từ đâu ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc tinh xảo trong suốt.
“Hoàng hậu, đây là vòng ngọc truyền lại qua các đời hoàng hậu của Hoàng Phủ gia. Nay ai gia giao nó cho con, trọng trách khai chi tán diệp của hoàng thất, liền giao cho con.”
Ta suýt thì không kịp phản ứng: “Á?”
Khai chi tán diệp?
Mấy vị phi tần kia bao nhiêu năm rồi có khai được nhánh nào đâu, còn chưa hiểu sao?
Là con trai bà không được mà.
Nhưng không công thì không nhận lộc, ta đương nhiên không thể nhận chiếc vòng này, sau này chạy trốn sẽ khó coi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta đang định từ chối thì Thái hậu đã đeo chiếc vòng vào tay ta rồi.
Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng bạch ngọc trên cổ tay, rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết… “đeo là trúng”?
“Thái hậu nương nương, chuyện này thật sự không được…”
Ta từ chối.
“Cứ giữ lấy.”
“Không được không được…”
“Tối đi ngủ cũng đừng tháo ra.”
“……”
?
Loạn thật rồi.
11
Rời khỏi cung của Thái hậu, ta cúi đầu nhìn chiếc vòng trên cổ tay, không biết phải xử lý thế nào.
Cung nữ nói với ta rằng Hoàng Phủ Diệp vừa tan triều, hiện đang ở trong thư phòng.
Ta xoay mũi chân, định qua hỏi y xem chiếc vòng này nên làm sao cho phải.
Ta đi tới cửa thư phòng, vừa định đẩy cửa bước vào thì bỗng nghe thấy một câu:
“Hoàng thượng, thần cho rằng nàng ta không thích hợp làm hoàng hậu. Ngoài dung mạo có phần nổi trội ra, hoàng hậu cầm kỳ thư họa đều không tinh thông, thật sự không gánh nổi trọng trách này.”
Bàn tay đang chuẩn bị đẩy cửa của ta cứ thế khựng lại giữa không trung.
Ta biết mình không thích hợp, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ có chút không phục.
Sao nào, ta không được, thì ngươi được à?
Vậy thì tốt quá rồi.
Ta hận không thể xông thẳng vào, dùng “tốc độ nhanh tay” đeo chiếc vòng bạch ngọc này lên tay hắn, rồi nghiêm túc giao cho hắn nhiệm vụ khai chi tán diệp cho Hoàng Phủ gia.
Dù ta cầm kỳ thư họa đều không giỏi, nhưng ta biết lắc hoa tay, hơn nữa trong toàn bộ triều đại này, không ai lắc hoa tay giỏi hơn ta.
Ta cũng đâu phải vô dụng hoàn toàn?
“Trẫm thích, vậy là đủ rồi.”
Giọng Hoàng Phủ Diệp từ bên trong truyền ra, vẫn dễ nghe như mọi khi.
Ta sững người.
Câu trả lời này, là điều ta không ngờ tới.
Hoàng Phủ Diệp lúc nào cũng làm ra những chuyện khiến ta ngoài dự liệu.
Ta biết, hôm nay có một người nói ta không thích hợp làm hoàng hậu, thì ngày mai sẽ có vô số người nói ta không thích hợp làm hoàng hậu.
Nhà đế vương vốn vô tình nhất, y cũng không thể che chở ta cả đời, ta cũng nên tự tính cho mình.
Thế là ta vuốt chiếc vòng ngọc trên cổ tay, mím môi, vẻ mặt trầm tư.
Vậy thì giữ lại, sau này chạy trốn dùng làm lộ phí vậy.
Mẹ nó, đúng là thơm thật.
Nhưng ta làm mưa làm gió nhiều ngày như vậy, nếu thật sự bị phế, con trai ta, không phải, Hoàng Phủ Triệt, lỡ mà nhân lúc ta ngã xuống còn ném đá thì làm sao?