Trở Thành Mẫu Thân Của Tra Nam

Chương 7



Đúng là t.ửu lượng của ta không tốt thật, nhưng cũng đâu đến mức ôm y mà hôn chứ?

 

Nhưng sao Hoàng Phủ Diệp lại biết ta t.ửu lượng kém?

 

Ta lười tranh luận với y, đành bỏ qua. 

 

Khi quay nhìn về phía giữa đại điện, Lăng Ngọc đang nhìn ta.

 

Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt.

 

Chẳng lẽ nàng ta sẽ vì chuyện này mà hận ta?

 

Ta thờ ơ thu lại ánh mắt.

 

Thôi vậy, Hoàng Phủ Diệp cưới người khác ta cũng chẳng quản được, cũng không muốn quản. 

 

Dù sao sớm muộn gì ta cũng sẽ chạy trốn, có thời gian ấy chi bằng suy tính xem lộ phí có đủ hay không.

 

Sau khi yến tiệc kết thúc, Hoàng Phủ Diệp bảo ta về trước, y còn có việc phải bàn với các đại thần.

 

Ta không nghĩ nhiều, liền về trước.

 

Ta vừa ra khỏi cửa cung, phía sau liền vang lên giọng nữ:

 

“Hoàng hậu nương nương.”

 

Ta theo phản xạ quay người lại, lọt vào mắt là một mảng hồng y ch.ói mắt.

 

Là Lăng Ngọc.

 

“Tiểu nữ Lăng Ngọc, bái kiến hoàng hậu nương nương.”

 

Nàng nói.

 

“Đứng lên đi.”

 

Lăng Ngọc đứng thẳng dậy, mỉm cười nói:

 

“Sớm đã nghe danh hoàng hậu nương nương quốc sắc thiên hương, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền!”

 

Ta ngáp một cái: “Bổn cung mệt rồi, có việc gì nói nhanh đi.”

 

Lăng Ngọc trầm ngâm giây lát, đột nhiên mở miệng hỏi:

 

“Lăng Ngọc mạo muội hỏi hoàng hậu nương nương, người có thật lòng yêu hoàng thượng không?”

 

Nàng ta vừa dứt lời, cung nữ bên cạnh ta liền bước lên, tức giận quát:

 

“Láo xược! Dám vô lễ với nương nương!”

 

Ánh mắt ta lạnh đi mấy phần, nhưng cũng không nổi giận:

 

“Đây là chuyện giữa bổn cung và hoàng thượng, chưa tới lượt ngươi hỏi.”

 

“Nhưng Lăng Ngọc lại nghe nói, người và Đại hoàng t.ử…”

 

Nàng ta còn chưa nói xong, cung nữ bên cạnh ta đã lên tiếng:

 

“Láo xược! Dám mạo phạm hoàng hậu nương nương! Ta thấy ngươi là không muốn sống nữa rồi!”

 

Ta ra hiệu cho cung nữ im miệng, rồi nhìn Lăng Ngọc:

 

“Nói tiếp đi.”

 

Lăng Ngọc nuốt nước bọt, cúi đầu nói giọng trầm thấp:

 

“…Lăng Ngọc nghe nói, người và Đại hoàng t.ử có tư tình.”

 

Ta khẽ cong môi.

 

Gan nàng ta quả thật rất lớn. 

 

Những lời này, nếu rơi vào tai người khác, cho dù có mười cái đầu cũng không đủ để c.h.é.m.

 

Lăng Ngọc thấy sắc mặt ta không tốt, lại tiếp tục nói:

 

“Lăng Ngọc không để ý đến tình cảm giữa người và Đại hoàng t.ử, Lăng Ngọc chỉ muốn biết, người… có thật lòng yêu hoàng thượng không?”

 

Ta vốn định nói là không yêu, bởi ta tự biết mình chẳng có cảm giác gì với Hoàng Phủ Diệp. 

 

Nhưng từ khi biết nàng ta để ý tới Hoàng Phủ Diệp, trong lòng ta lại vô cớ sinh ra tức giận, khó chịu không rõ lý do.

 

“Yêu chứ, vì sao lại không yêu?”

 

Ta mỉm cười nói xong, còn bổ sung thêm một câu:

 

“Năm sau khi bổn cung và hoàng thượng tổ chức tiệc trăm ngày cho hoàng nhi, nhớ đến dự.”

 

Lăng Ngọc c.ắ.n môi, lại nói:

 

“Hoa không đỏ trăm ngày, huống chi trong cung có nhiều phi tần như vậy, hoàng thượng cũng không thể cả đời chỉ sủng một mình người.”

 

14

 

Ta khẽ cong môi, nhìn thẳng vào nàng ta, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

 

“Bổn cung mẫu bằng t.ử quý.”

 

Lăng Ngọc sững người, hiển nhiên bị câu nói của ta làm cho kinh hãi, lúng túng đến mức không biết nên nói câu nào trước:

 

“Ngươi…”

 

Ta không muốn nhiều lời với nàng ta nữa, quay người liền rời đi.

 

Ta trở về tẩm cung, ngủ rất sớm.

 

Mấy ngày sau đó, Hoàng Phủ Diệp bận rộn xử lý chuyện Tây Vực, ta cũng không rõ cụ thể ra sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng quả thật ta đã mấy ngày liền không gặp y. 

 

Dù cũng nữ nói rằng mỗi đêm y đều đến Phượng Loan điện, song ta vốn ngủ rất say, lại không chịu nổi cơn buồn ngủ.

 

……

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Buổi sáng, nghe nói Hoàng Phủ Diệp sau khi hạ triều đang ở thư phòng, ta nhất thời hứng khởi, mang theo chút điểm tâm. 

 

Nhưng không biết y thích vị gì, nên mỗi thứ mang một ít.

 

Ta xách hộp thức ăn đi tới cửa thư phòng, vui vẻ đẩy cửa bước vào:

 

“Hoàng thượng…”

 

Vừa bước vào, ta đã thấy bên trong có một nữ t.ử mặc hồng y rực rỡ.

 

Là Lăng Ngọc.

 

Nụ cười trên mặt ta cứng lại trong chớp mắt, nhưng vẫn tiếp tục đi vào.

 

Lăng Ngọc cũng trông thấy ta, quy củ hành lễ:

 

“Hoàng hậu nương nương.”

 

“Ừ.”

 

Ta thờ ơ đáp một tiếng.

 

Hoàng Phủ Diệp nhìn ta, khóe môi bỗng cong lên:

 

“Hôm nay sao lại đến?”

 

Thấy Lăng Ngọc ở đây, ta thực sự chẳng có tâm trạng nói lời hay ý đẹp:

 

“Hồi hoàng thượng, rảnh rỗi.”

 

Ta vừa cúi mắt xuống, liền thấy trên bàn trước mặt Hoàng Phủ Diệp bày mấy thứ bánh không rõ tên.

 

Lăng Ngọc chú ý tới ánh nhìn của ta, vội cười nói:

 

“Hoàng hậu nương nương, đây là bánh ngọt đặc trưng của Tây Vực chúng tôi, Trừng vương đặc biệt sai Lăng Ngọc làm để hoàng thượng nếm thử.”

 

“Bánh ngọt đặc trưng Tây Vực?”

 

Ta nhướng mày: “Bổn cung cũng muốn nếm thử.”

 

Lăng Ngọc do dự một chút: “Nương nương, nhưng hoàng thượng… vẫn chưa ăn.”

 

Nghe vậy, tâm trạng ta khá hơn đôi chút.

 

À, còn chưa ăn.

 

Ta đặt hộp thức ăn trong tay lên bàn y, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ lên hộp gỗ, hỏi:

 

“Hoàng thượng, ngài ăn không?”

 

Hoàng Phủ Diệp cúi đầu cười khẽ: 

 

“Trẫm không thích đồ ngọt.”

 

Tay ta khựng lại.

 

Nhưng bánh ta mang tới cũng là bánh ngọt mà.

 

“Hoàng hậu nương nương mang thứ này tới là…?”

 

Lăng Ngọc hỏi.

 

“Ta là…”

 

Ta nghẹn lời, theo bản năng liếc Hoàng Phủ Diệp một cái, nháy mắt ra hiệu cho y.

 

Hoàng Phủ Diệp thấy vậy, khẽ cười, mở miệng nói:

 

“Để trẫm xem nào.”

 

“Ồ…”

 

Ta lề mề mở hộp thức ăn, bày từng loại bánh ra.

 

Lăng Ngọc thấy ta mang toàn bánh ngọt, cười nói:

 

“Nương nương chẳng lẽ không biết hoàng thượng không thích đồ ngọt sao?”

 

Hoàng Phủ Diệp nhìn đủ loại bánh trái trước mắt, trong đáy mắt lộ ra chút bất đắc dĩ:

 

“Thỉnh thoảng nếm thử cũng không tệ.”

 

Nghe vậy, khóe môi ta kéo ra một nụ cười.

 

Hoàng thượng đúng là tiêu chuẩn kép.

 

Nói xong, y thật sự tiện tay chọn một miếng rồi nếm thử.

 

Ta biết, y lấy bánh hoa mai.

 

Ta hỏi: “Ngon không?”

 

“Ừ.”

 

Hoàng Phủ Diệp đáp một tiếng.

 

Trong lòng ta mừng rỡ: “Vậy hoàng thượng ăn thêm chút nữa nhé.”

 

“Được.”