Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhìn ta đầy bất lực, nhưng cũng không trách mắng, chỉ quay sang cung nữ ở cửa nói:
“Đi lấy canh giải rượu.”
Ta chỉ cảm thấy mặt mình nóng rực, giơ tay sờ sờ:
“Hoàng thượng, mặt ta bây giờ có phải rất đỏ không?”
Ánh mắt y nóng bỏng dừng lại trên mặt ta, trầm trầm đáp một tiếng:
“…Ừ.”
Ta chăm chú nhìn y, ánh nhìn từ lông mày, đến đôi mắt, cuối cùng dừng lại trên môi y.
“Ta cũng muốn ngài hôn ta.”
“Cũng?”
Hoàng Phủ Diệp không hiểu lời ta, chỉ nhìn chằm chằm ta:
“Tang nhi, nàng uống nhiều rồi.”
“Bây giờ hôn đi.”
“Trẫm bế nàng đi nghỉ một lát.”
“Ngài có hôn hay không?”
Y trầm mặc, cuối cùng vẫn cúi xuống hôn lên trán ta một cái.
“Vừa lòng chưa?”
Ta cũng chẳng biết mình có say hay không, nhưng ta thấy mình là không say.
“Hoàng thượng.”
Ta gọi y.
Hoàng Phủ Diệp nắm tay ta, vừa dẫn ta đi vào trong vừa kiên nhẫn đáp:
“Ừ?”
Ta lề mề theo sau y:
“Hôm nay thần thiếp chơi với con gái nhỏ của Phó họa sư cả buổi chiều, con bé thật đáng yêu.”
“Ừ, sau này trẫm sẽ để hắn thường xuyên vào cung.”
“Thần thiếp cũng muốn có một đứa con gái.”
Hoàng Phủ Diệp khẽ cười: “Sau này sẽ có.”
Ta bĩu môi, bước chân dừng lại:
“Nhưng thần thiếp bây giờ đã muốn rồi.”
Sắc mặt Hoàng Phủ Diệp tối đi đôi chút, môi khẽ mím:
“Tang nhi, nàng say rồi.”
Ngươi mới say ấy.
Ta liếc y một cái, lẩm bẩm: “Vậy thần thiếp đi tìm người khác…”
Ta thật sự không phải nói đùa.
Chỉ là ta vừa quay người, đã bị y kéo vào trong lòng.
Giọng nói trầm thấp dễ nghe của y vang lên trên đỉnh đầu ta:
“Tang nhi, nàng biết mình đang nói gì không?”
“Thần thiếp nói là đi tìm người khác sinh con.”
Ta choáng váng ngẩng đầu nhìn y:
“Hoàng thượng, phương diện kia của ngài không được, thần thiếp hiểu cho ngài, không cần miễn cưỡng, tìm người khác cũng giống nhau thôi, cùng lắm sau này ta bảo đứa bé gọi ngài là phụ thân.”
Hoàng Phủ Diệp đột nhiên cúi đầu, nhẹ c.ắ.n lên môi ta một cái:
“Không được…”
Ta đau, trong lòng không khỏi bực bội, giơ tay khoác lấy cổ y, nhìn đôi môi hồng hào của y, ngẩng đầu liền hôn lên.