Trở Thành Mẫu Thân Của Tra Nam

Chương 12



Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhìn ta đầy bất lực, nhưng cũng không trách mắng, chỉ quay sang cung nữ ở cửa nói:

 

“Đi lấy canh giải rượu.”

 

Ta chỉ cảm thấy mặt mình nóng rực, giơ tay sờ sờ:

 

“Hoàng thượng, mặt ta bây giờ có phải rất đỏ không?”

 

Ánh mắt y nóng bỏng dừng lại trên mặt ta, trầm trầm đáp một tiếng:

 

“…Ừ.”

 

Ta chăm chú nhìn y, ánh nhìn từ lông mày, đến đôi mắt, cuối cùng dừng lại trên môi y.

 

“Ta cũng muốn ngài hôn ta.”

 

“Cũng?” 

 

Hoàng Phủ Diệp không hiểu lời ta, chỉ nhìn chằm chằm ta: 

 

“Tang nhi, nàng uống nhiều rồi.”

 

“Bây giờ hôn đi.”

 

“Trẫm bế nàng đi nghỉ một lát.”

 

“Ngài có hôn hay không?”

 

Y trầm mặc, cuối cùng vẫn cúi xuống hôn lên trán ta một cái.

 

“Vừa lòng chưa?”

 

Ta cũng chẳng biết mình có say hay không, nhưng ta thấy mình là không say.

 

“Hoàng thượng.” 

 

Ta gọi y.

 

Hoàng Phủ Diệp nắm tay ta, vừa dẫn ta đi vào trong vừa kiên nhẫn đáp:

 

“Ừ?”

 

Ta lề mề theo sau y:

 

“Hôm nay thần thiếp chơi với con gái nhỏ của Phó họa sư cả buổi chiều, con bé thật đáng yêu.”

 

“Ừ, sau này trẫm sẽ để hắn thường xuyên vào cung.”

 

“Thần thiếp cũng muốn có một đứa con gái.”

 

Hoàng Phủ Diệp khẽ cười: “Sau này sẽ có.”

 

Ta bĩu môi, bước chân dừng lại:

 

“Nhưng thần thiếp bây giờ đã muốn rồi.”

 

Sắc mặt Hoàng Phủ Diệp tối đi đôi chút, môi khẽ mím:

 

“Tang nhi, nàng say rồi.”

 

Ngươi mới say ấy.

 

Ta liếc y một cái, lẩm bẩm: “Vậy thần thiếp đi tìm người khác…”

 

Ta thật sự không phải nói đùa.

 

Chỉ là ta vừa quay người, đã bị y kéo vào trong lòng. 

 

Giọng nói trầm thấp dễ nghe của y vang lên trên đỉnh đầu ta:

 

“Tang nhi, nàng biết mình đang nói gì không?”

 

“Thần thiếp nói là đi tìm người khác sinh con.” 

 

Ta choáng váng ngẩng đầu nhìn y: 

 

“Hoàng thượng, phương diện kia của ngài không được, thần thiếp hiểu cho ngài, không cần miễn cưỡng, tìm người khác cũng giống nhau thôi, cùng lắm sau này ta bảo đứa bé gọi ngài là phụ thân.”

 

Hoàng Phủ Diệp đột nhiên cúi đầu, nhẹ c.ắ.n lên môi ta một cái:

 

“Không được…”

 

Ta đau, trong lòng không khỏi bực bội, giơ tay khoác lấy cổ y, nhìn đôi môi hồng hào của y, ngẩng đầu liền hôn lên.

 

Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp sâu thẳm, khóe môi lại khẽ cong:

 

“Tang nhi, nàng chắc chứ?”

 

Dù sao ta cũng không tin y có thể làm gì ta, liền chẳng để tâm mà gật đầu. 

 

Nhìn đôi mắt long lanh của y, tay chống trước n.g.ự.c y đang lần mở y phục.

 

Cung nữ bưng canh giải rượu bước vào thấy cảnh này thì sững người, vội vàng lui ra ngoài, còn tiện tay khép cửa lại.

 

Ta chỉ cảm thấy thân mình bỗng nhẹ bẫng, quay đầu mới phát hiện đã bị y bế lên.

 

Y đặt ta xuống nhuyễn tháp.

 

Ta túm lấy cổ áo đã bị ta kéo mở của y, giật xuống một cái, liền hôn trúng y.

 

Ta vẫn cảm thấy choáng váng, đôi tay gầy mảnh lười biếng khoác trên vai y:

 

“Hoàng thượng, thần thiếp bỗng nhiên muốn nghỉ ngơi.”

 

“Không được.”

 

“Nhưng mà… ưm…”

 

Ta vừa định nói gì, đôi môi hé mở đã bị y chặn lại. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những nụ hôn dày như mưa rơi xuống má ta, hơi ngưa ngứa.

 

“Ừm…” 

 

Ta thở gấp nhìn y, một tay chống trước người y, đột nhiên hỏi:

 

“Hoàng thượng, vậy… lỡ như là con trai thì sao?”

 

“Vậy thì sinh thêm một đứa nữa.” 

 

Hoàng Phủ Diệp nói xong, một nụ hôn triền miên rơi xuống cổ ta.

 

Ta nghe xong, lại thấy cũng có lý:

 

“Vậy nếu vẫn là con trai thì sao?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Bàn tay ấm nóng của Hoàng Phủ Diệp đặt lên eo ta, có lẽ bị ta chọc cười, y khẽ bật cười một tiếng:

 

“Sinh nữa.”

 

Ta c.ắ.n lên vai y một cái: “Ta đâu phải heo.”

 

Y đau, khẽ nhíu mày: “Vậy là ch.ó nhỏ?”

 

“Hoàng thượng mắng người… ưm…”

 

Đêm đó, ta cũng không biết mình đã trải qua thế nào, chỉ cảm thấy rất mệt, mệt đến mức mí mắt cũng chẳng nhấc lên nổi.

 

21

 

Buổi trưa, ta bị cung nữ gọi tỉnh.

 

“Nương nương, Vân tần tới rồi, hiện đang chờ người trong đại điện.”

 

Ta trở mình một cái, chỉ cảm thấy cả người như bị tháo rời ra, nghiến răng nói:

 

“Bảo nàng ta cút đi.”

 

Mẹ nó chứ, nói gì mà hoàng thượng không được?

 

Những chuyện xảy ra tối qua ta vẫn nhớ, nhưng thật sự không ngờ cũng có ngày ta đến mức không bò dậy nổi.

 

Rốt cuộc là tên ch.ó nào tung tin đồn thế hả? Hại ta t.h.ả.m quá rồi.

 

Trong điện yên tĩnh một lát, cung nữ lại bước vào:

 

“Nương nương, Vân tần không chịu đi, Dung quý nhân cũng tới rồi, đều nói muốn gặp người.”

 

“Gặp ta?” 

 

Ta nghiến răng, cuối cùng vẫn bò dậy: 

 

“Người đâu, đỡ bản cung dậy.”

 

……

 

Sau khi cung nữ giúp ta chải rửa xong, ta lề mề đi ra đại điện.

 

Vân tần và Dung quý nhân đang quỳ giữa điện, ta bước vào, phất tay một cái:

 

“Đứng dậy trước đi.”

 

“Vâng.” 

 

Hai người đồng thanh đáp, đứng lên.

 

Ta uể oải ngồi xuống chỗ, nói:

 

“Nói đi, có chuyện gì.”

 

“Nương nương, thần thiếp cũng không vòng vo với người nữa. Nương nương đêm nào cũng độc chiếm hoàng thượng như vậy, có phải hơi không ổn không?”

 

“Bản cung độc chiếm hoàng thượng?” 

 

Ta tức đến bật cười: 

 

“Làm rõ cho ta xem nào, là hoàng thượng ngày ngày tự chạy tới, ngài không muốn thì bản cung lấy gì mà độc chiếm?”

 

Vân tần hơi cụp mắt:

 

“Nương nương, vì hoàng gia khai chi tán diệp, còn mong nương nương giơ cao đ.á.n.h khẽ, cho các tỷ muội một chút cơ hội.”

 

Giờ eo ta còn đang mỏi, đầu cũng đau, thật sự chẳng muốn lý luận với họ:

 

“Biết rồi, lui xuống đi.”

 

Tối nay nhất định phải đá Hoàng Phủ Diệp, tên ch.ó đó, xuống giường.

 

“Nương nương, hoàng thượng vừa hạ triều, đang trên đường tới Phượng Loan điện.” 

 

Cũng nữ bên cạnh ta từ ngoài điện bước vào nói.

 

Ta xoa xoa thái dương:

 

“Bản cung bây giờ không muốn nhìn thấy ngài ấy.”

 

Nghĩ tới y là ta lại tức, hôm nay còn vô duyên vô cớ bị chụp cho cái mũ “độc chiếm hoàng thượng”.

 

“Hai người các ngươi ở cung nào?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hai người họ, hỏi một câu.

 

Nói thật, hai người này dung mạo đều không tệ, sao Hoàng Phủ Diệp lại không thích chứ?

 

“Hồi nương nương, Vân tần ở Nguyệt Lâm cung, Dung quý nhân ở Phù Dung điện.” 

 

Cung nữ đáp.

 

“Bảo hoàng thượng tối nay tới chỗ bọn họ, bản cung mệt rồi.”