Trở Thành Mẫu Thân Của Tra Nam
Ta vừa dứt lời, liền thấy một mảng minh hoàng, Hoàng Phủ Diệp đang đi về phía ta.
Vừa thấy y là chân đã mềm ra, là sao đây?
“Hoàng thượng.”
Vân tần và Dung quý nhân đồng loạt gọi.
Ta cũng đứng dậy, quy quy củ củ gọi một tiếng:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Diệp đi thẳng về phía ta, hoàn toàn như không thấy hai người đang quỳ kia, dịu giọng hỏi ta:
“Còn chỗ nào không thoải mái?”
Ta lẩm bẩm một câu: “Chỗ nào cũng không thoải mái.”
Không biết y có phải cố ý hay không, chỉ bất lực cười cười:
“Có cần trẫm bế nàng ra ngoài không?”
Ta khoát tay: “Ở đây nhiều người quá, thần thiếp da mặt mỏng.”
“Ồ?”
Y nhướng mày, nắm lấy tay ta:
“Đêm qua ôm trẫm, đòi trẫm hôn nàng thì sao da mặt không mỏng đi?”
Hai người chúng ta đứng rất gần, giọng nói cũng nhỏ, nên bọn họ nghe không rõ.
Mặt ta lập tức đỏ bừng:
“Thì… thì chuyện đó quyền chủ động nằm trong tay hoàng thượng mà, người không muốn hôn, đẩy thần thiếp ra là xong chứ gì?”
Y mà không cố ý thì ta xin lộn đầu gội tóc.
“Vậy là Tang nhi còn trách trẫm sao?”
Khóe môi Hoàng Phủ Diệp cong lên:
“Không hôn thì uổng.”
Ta nghẹn họng: “Hoàng thượng, người vô lại thế này, mẫu thân người… à không, Thái hậu nương nương có biết không?”
22
Hoàng Phủ Diệp chỉ nhàn nhạt mỉm cười nhìn ta.
Ánh mắt ta vô tình liếc về phía sau, mới thấy hai người vẫn quỳ kia đều đen mặt cả rồi.
Mặt mày cau có làm gì chứ?
Người trẻ vẫn nên cười nhiều một chút.
Nhưng bọn họ cũng thấy rõ rồi, Hoàng Phủ Diệp đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn họ lấy một cái, cứ thế đi thẳng về phía ta, ta cũng hết cách thôi.
Hai người ấy quỳ trước mặt hoàng thượng, cũng không dám lên tiếng, so với bộ dạng hống hách ban nãy, đúng là khác xa một trời một vực.
Dù vậy trong lòng ta vẫn nhớ lời Thái hậu nói, dù sao Thái hậu đối với ta cũng rất tốt.
Thế nên ta mở miệng:
“Hoàng thượng, Thái hậu nương nương nói vì hoàng gia khai chi tán diệp, người vẫn nên mưa móc ban đều thì hơn.”
Nói xong, ta liếc nhìn hai người đứng sau lưng y.
“Khai chi tán diệp, có hoàng hậu là đủ rồi.”
Hoàng Phủ Diệp chẳng nhìn hai người kia, thản nhiên nói xong, liền kéo tay ta, dắt ta đi ra ngoài.
Ta theo sau y, ngơ ngác nhíu mày:
“Hoàng thượng…”
Cứ thế mà đi luôn à?
Hoàng Phủ Diệp vừa dắt ta ra khỏi cửa, liền cúi người bế ta lên:
“Được rồi, ở đây không có ai.”
Ta nghẹn lời, cũng chẳng nói thêm gì, thân thể ta quả thực không được thoải mái.
Ta im lặng trong lòng y một lúc, chợt nhớ đến lời y vừa nói, ngẩng đầu nhìn y:
“Hoàng thượng, người thật sự coi ta là heo à?”
Cái gì mà khai chi tán diệp có ta là đủ chứ?
Khóe môi y cong lên: “Trẫm không có.”
Hoàng Phủ Diệp bế ta trở về tẩm điện.
“Hoàng thượng.”
Y cúi người đặt ta lên giường, đáp một tiếng: “Ừm?”
Ta thấy y cũng nằm xuống, liền hỏi:
“Bao nhiêu năm nay, vì sao người không có lấy một tiểu hoàng t.ử hay tiểu công chúa nào?”
Mà cũng đâu phải vì nguyên nhân kia.
Nghĩ tới chuyện này, trong lòng ta vẫn còn hơi tức.
“Bởi vì trẫm chưa từng có tiếp xúc da thịt với các nàng ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng Phủ Diệp nói rất thờ ơ, rồi vươn tay ôm ta vào lòng, bàn tay ấm áp đặt lên eo ta.
Ta sững người: “Chưa… chưa từng?”
Vậy nguyên nhân y nói là cái này sao?
Trong cung bao nhiêu mỹ nhân như vậy, y lại chẳng để mắt tới ai, cũng có phần khó tin.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ừm.” Y khẽ đáp.
“Ồ…”
Ta nghe xong, theo phản xạ lẩm bẩm nhỏ giọng một câu:
“Bảo sao kỹ năng chẳng ra sao…”
Tay Hoàng Phủ Diệp khựng lại: “Hả?”
Ta cảm thấy có gì đó không ổn, vội nói:
“Rất tốt, rất tốt…”
Sau đó y không nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng giúp ta xoa eo.
Ta chịu không nổi yên tĩnh, bèn hỏi một câu:
“Hoàng thượng, giữa trưa thế này, sao người lại có thời gian tới chỗ thần thiếp?”
Hoàng Phủ Diệp không trả lời câu hỏi của ta, mà hỏi lại:
“Còn chỗ nào không ổn không?”
Nghe vậy, ta hiểu rồi.
Hóa ra y giữa trưa bỏ mặc chính sự, chỉ vì lo ta còn chỗ nào khó chịu?
Ta lắc đầu: “Không có.”
“Ngủ một lát đi.”
“Thế còn hoàng thượng?” Ta hỏi.
“Trẫm ở cùng nàng.”
Nhưng ta vừa mới ngủ dậy, làm gì còn nhiều giấc đến thế?
Thế nên ta thành thật nói: “Thần thiếp ngủ không được.”
Lông mày y khẽ nhướng: “Ngủ không được?”
Ta vừa định gật đầu, lại thấy khóe môi y mang theo chút ý cười, ngữ khí cũng không đúng lắm.
Ta bất giác nuốt nước bọt, đành đáp:
“Ngủ được, ngủ được.”
May mà ta vốn ngủ khá tốt, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.
……
Khi ta tỉnh lại, đã là buổi chiều.
Không biết có phải vì y giúp ta xoa eo một lúc hay không, thân thể ta đã dễ chịu hơn nhiều.
Ta ngáp một cái, quay đầu nhìn, bên cạnh đã không còn ai, liền đứng dậy đi ra ngoài.
Vòng qua tấm bình phong, ta thấy Hoàng Phủ Diệp đang ngồi bên kia, cầm tấu chương xem.
Ta sững sờ.
Hoàng Phủ Diệp cũng thấy ta: “Lại đây.”
Ta thong thả đi về phía y:
“Hoàng thượng… sao ngài vẫn còn ở đây?”
Y kéo ta vào lòng: “Trẫm đã hứa với nàng.”
Ta quay đầu nghĩ lại.
Quả thật, y đã nói sẽ ở cùng ta.
“Mấy ngày nay biên cương liên tiếp xảy ra chiến sự, trẫm định sai Triệt nhi đến biên cương dẹp loạn.”
Hoàng Phủ Diệp bỗng trầm giọng nói.
23
Ngữ khí của y nghe như đang thương lượng với ta.
Có điều lúc này, Hoàng Phủ Triệt sống hay c.h.ế.t, ta đã chẳng còn để tâm bao nhiêu nữa.
Vì thế ta ngoan ngoãn ngồi trong lòng y, đung đưa hai chân, hờ hững lười biếng đáp một tiếng:
“Ừm, cũng được.”
Hoàng Phủ Diệp thoáng sững lại, rồi bỗng bật cười khẽ một tiếng, nhưng không nói gì.
Ta khẽ nhíu mày: “Hoàng thượng, ngài cười cái gì?”
Ta biết, y cho rằng ta sẽ lo lắng cho Hoàng Phủ Triệt, không muốn ta buồn.
Nhưng ta quả thực chẳng mấy để tâm, cho nên cũng sẽ không để y phải chịu ấm ức gì.
Hoàng Phủ Triệt hiện tại, chỉ là con của ta mà thôi.
Y thu lại khóe môi: “Trẫm không có.”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com