Trở Thành Mẫu Thân Của Tra Nam
Ta biết mình không cãi lại được y, đành lề mề nhích qua, y vươn tay dài một cái, liền ôm ta vào lòng.
Ta cũng không phải là ngại ngùng gì, dù sao cũng đã cùng chung chăn gối lâu như vậy rồi, chỉ là chưa từng xảy ra chuyện gì.
Ta hiểu, phương diện kia của y không được, có lòng mà không đủ lực.
“Tang nhi.”
Hoàng Phủ Diệp bỗng khẽ gọi tên ta.
Ta ngáp một cái: “Ừm?”
“Trẫm thật sự rất thích nàng.”
19
Ta sững người một chút, cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch sẽ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói:
“Hoàng thượng, đừng yêu ta, không có kết quả đâu, trừ phi… thôi vậy…”
Ta vốn định nói trừ phi lắc hoa tay giỏi hơn ta, nhưng chuyện đó sao có thể xảy ra?
Nói thật lòng, ở bên y lâu như vậy, ta đã chẳng phân biệt được tình cảm dành cho y rốt cuộc là tình yêu hay tình bạn.
Ta chỉ biết một điều, ta không muốn bị nhốt trong thâm cung, cuối cùng rơi vào một kết cục thê lương.
Thế là ta trầm mặc giây lát, định giảng đạo lý với y:
“Hoàng thượng, cả đời dài như vậy, ngài sẽ không chỉ thích một mình thần thiếp đâu. Thần thiếp cũng không thích cùng người khác chung một phu quân.”
“Trong cung có nhiều phi tần như thế, nói không chừng một ngày nào đó ngài lại để mắt tới người khác, hà tất phải như vậy?”
Ta thở dài: “Ngài vẫn nên tìm thái y xem thử, châm cứu uống t.h.u.ố.c, vài năm nữa là con cháu đầy đàn rồi.”
Nghe vậy, Hoàng Phủ Diệp khẽ cau mày:
“Uống t.h.u.ố.c?”
Ta liếc y một cái, vẻ mặt vừa giận vừa bất lực:
“Hoàng thượng, ngài chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới sao, ngài lâu như vậy không có con nối dõi, có phải là do chính bản thân ngài không?”
Hoàng Phủ Diệp thấy dáng vẻ của ta, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn:
“Là do trẫm, nhưng không phải là nguyên nhân mà nàng nghĩ.”
“Hoàng thượng không cần giải thích, thần thiếp đều hiểu cả…”
Ta còn chưa nói xong, Hoàng Phủ Diệp đã lạnh lùng chen vào một câu:
“Không muốn ngủ à?”
Bất đắc dĩ, ta đành nuốt hết những lời còn lại vào bụng.
Y còn chẳng thèm cãi lấy một câu.
Ta lười nói thêm với y, chẳng bao lâu sau liền ngủ thiếp đi.
……
Sáng hôm sau, Hoàng Phủ Triệt và Lăng Ngọc vừa mới thành thân.
Tuy chỉ là trắc phi, nhưng cũng là cưới hỏi đàng hoàng, vì vậy vẫn phải tới cung ta dâng trà.
Hai người ngoan ngoãn quỳ trước mặt ta.
“Mẫu hậu.”
Hoàng Phủ Triệt gọi quen miệng, chẳng thấy ngại ngùng gì.
Lăng Ngọc thì do dự rất lâu mới chịu gọi.
Ta cúi mắt, thờ ơ liếc nàng ta một cái:
“Sao vậy, ngươi không nhận ta là mẫu hậu sao?”
Lăng Ngọc dè dặt nhìn Hoàng Phủ Triệt một cái, cuối cùng vẫn gọi:
“Mẫu hậu.”
Ta hài lòng thu lại ánh mắt.
Dâng trà xong, hai người liền đứng dậy cáo lui.
Lăng Ngọc khoác tay Hoàng Phủ Triệt, khi sắp bước ra khỏi cửa đại điện, bỗng kiễng chân hôn lên mặt hắn một cái.
Hôn xong, nàng ta còn quay đầu nhìn ta một lần.
Hai người quay lưng về phía ta, ta không thấy rõ biểu cảm của Hoàng Phủ Triệt.
Nhưng trong lòng ta quả thật chẳng gợn sóng chút nào.
Nàng ta đang khoe khoang với ta sao?
Ta bị chọc cười.
Chỉ vậy thôi à?
Hai người rời đi xong, ta cũng chuẩn bị quay về.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc, giọng cung nữ nối tiếp:
“Đây là con nhà ai vậy? Đừng quấy rầy hoàng hậu nương nương nghỉ ngơi.”
Nghe vậy, ta vội bước ra ngoài, liền thấy một bé gái mặc váy màu hồng đứng trước cửa, trông chừng hai ba tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn gương mặt tròn trịa của con bé, ta lập tức vui lên, bước tới, rồi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với nó:
“Tiểu muội muội, muội là con nhà ai?”
Bé gái nhìn ta, đôi mắt to ngấn lệ:
“Tỷ tỷ ơi, muội bị lạc với phụ thân rồi, tỷ tỷ có thể dẫn muội đi tìm phụ thân không?”
“Phụ thân muội là ai?”
“Phụ thân muội là họa sư lợi hại nhất trong cung này!”
Cung nữ bên cạnh nghe xong, cười nói:
“Nương nương, chắc là tiểu nữ nhi nhà Phó họa sư rồi.”
“Người đang ở đâu?”
“Chắc đang ở thư phòng cùng Hoàng thượng.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cung nữ cười tươi nói xong, lại thêm một câu:
“Nương nương và Hoàng thượng sinh tiểu hoàng t.ử, nhất định cũng rất đáng yêu.”
“……”
Giỏi lắm.
Cung nữ dừng lại một chút, lại nói:
“Nương nương, Hoàng thượng đang nghị sự với Phó họa sư, nếu bây giờ chúng ta qua đó thì e là…”
Tiểu nha đầu vừa nghe xong, liền ôm chầm lấy ta, khuôn mặt mềm mềm cọ cọ lên má ta:
“Vậy muội không cần phụ thân nữa, muội muốn tỷ tỷ xinh đẹp.”
Ta đưa tay xoa xoa đầu nó: “Được.”
Ta vốn vẫn luôn rất thích trẻ con.
Thế là ta ở cùng con bé chơi đến tận chiều tối, cho tới khi Phó họa sư tới đón.
“Đa tạ hoàng hậu nương nương đã chăm sóc, làm phiền nương nương rồi.”
Phó họa sư cười tươi, nắm tay con bé, nói:
“Minh nhi, đây là hoàng hậu nương nương.”
“Đây là tỷ tỷ xinh đẹp!”
Ta bị con bé chọc cười:
“Không phiền, cứ tới chơi thường xuyên.”
Phó họa sư cười cười, đưa hai vò rượu trong tay cho ta:
“Nương nương, đây là rượu thù du do thần tự tay ủ, xin dâng tặng nương nương để tỏ lòng cảm tạ.”
“Không hay lắm đâu…”
Ta cười gượng một tiếng rồi vẫn nhận lấy.
Phó họa sư không nói gì thêm, dắt con bé rời đi.
Ta xách hai vò rượu, vừa đi vừa ngắm.
Rượu thù du?
Chưa từng uống, cũng muốn nếm thử xem sao.
“Hoàng thượng khi nào trở về?”
Ta quay đầu hỏi cung nữ.
“Bẩm nương nương, Hoàng thượng vẫn còn ở thư phòng, chắc còn một lát nữa mới về.”
Nghe xong, ta ngồi phịch xuống ghế, yên tâm mở vò rượu ra, một mùi hương rượu rất dễ chịu lập tức lan tỏa.
Ta hít hà thật kỹ, rồi nhấp một ngụm nhỏ.
Khá là ngon.
20
Ta cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu, chỉ biết hai vò rượu đều đã bị ta uống cạn.
Ta cầm vò rượu lắc lắc, vừa đứng dậy thì một mảng minh hoàng ch.ói mắt đã hiện ra trước mắt.
Lúc đầu ta không nhận ra là ai, đến khi người kia tiến lại gần, ta nhìn rõ khuôn mặt, mới biết đó là Hoàng Phủ Diệp.
Thấy y, ta đặt vò rượu lên bàn, lảo đảo đứng trước mặt y:
“Hoàng thượng, ta không có uống rượu.”
“Uống bao nhiêu?”
Y nhíu mày hỏi.
“Hai vò.”
“……”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com