Trở Thành Mẫu Thân Của Tra Nam
Nghe vậy, ta liền gật đầu, cầm con tò he kia lên:
“Vậy mua cái này đi!”
“Tang nhi, nàng… nàng sao lại ở đây?”
Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói.
Tay ta cầm con tò he khựng lại, quay đầu nhìn, khi thấy rõ người đứng trước mặt, ta không khỏi sửng sốt một chút.
Hoàng Phủ Triệt?
Trên người hắn vẫn còn mặc hỉ phục màu đỏ thẫm.
Ta không muốn tốn lời với hắn, cũng chẳng buồn ngẩng đầu nhìn, xoay người liền bỏ đi.
Nói sao nhỉ, đúng là có hơi… xui xẻo.
Cung nữ vội vàng đuổi theo: “Nương nương, người không sao chứ?”
Đợi đến khi đoàn xe hoa đi qua, ta nhìn quanh một vòng:
“Ta thì có thể có chuyện gì được chứ?”
Cung nữ nghẹn lời, cũng không hỏi thêm nữa:
“Nương nương đang tìm gì vậy?”
Ta quay đầu cười với nàng, chuyện vừa rồi tựa như chỉ là một việc nhỏ không đáng nhắc tới:
“Chúng ta đi mua kẹo hồ lô đi. Hoàng thượng chắc chắn chưa từng ăn mấy thứ đồ chơi dân gian này đâu, mang về cho người nếm thử cũng hay.”
Cung nữ mím môi cười, rồi lại nói tiếp:
“Nương nương đối với Hoàng thượng thật tốt, chuyện gì cũng nghĩ cho Hoàng thượng.”
Câu nói ấy khiến ta khựng lại một chút: “Vậy sao?”
Gần đây quả thật là như vậy, thấy thứ gì hay ho cũng muốn mang về cho y xem, trong cung có chuyện gì thú vị cũng muốn kể cho y nghe.
Có lẽ là vì mấy ngày nay y đều ở Phượng Loan điện.
Nghĩ rằng không thể nấn ná bên ngoài quá lâu, ta dạo một lúc rồi quay về cung.
……
Khi ta trở lại cung thì đã là buổi chiều.
Vừa về tới nơi mới biết, Hoàng Phủ Diệp vẫn luôn ở Phượng Loan điện.
Ngày thường chẳng phải phải tới chập tối y mới đến sao?
Ta cầm xâu kẹo hồ lô đứng ở cửa, lén liếc vào trong một cái, thấy sắc mặt y không được tốt cho lắm.
Ta bình tĩnh c.ắ.n một viên kẹo hồ lô, quay sang hỏi cung nữ:
“Hoàng thượng tới từ lúc nào?”
“Bẩm nương nương, Hoàng thượng cho người mời nương nương cùng dùng bữa trưa, chờ hồi lâu không thấy nương nương, nên mới tới đây.”
Ta nuốt xong một viên kẹo, lại c.ắ.n thêm một viên nữa:
“Có hơi khó đối phó rồi…”
Ai mà ngờ Hoàng Phủ Diệp lại về sớm như vậy?
“Vào đi.”
Bên trong đột nhiên lạnh lùng vang lên một câu như thế, ta suýt nữa bị nghẹn, còn chưa kịp nuốt đã cầm xâu kẹo hồ lô vội vàng đi vào.
Mẹ kiếp!
Vừa bước vào, ta đã chạm phải ánh mắt sâu thẳm của y, miệng còn ngậm kẹo, lắp bắp gọi:
“Hoàng… Hoàng thượng…”
Hoàng Phủ Diệp chỉ liếc ta một cái rồi dời ánh mắt đi, hỏi:
“Đi đâu rồi?”
“Ta…”
“Cứ từ từ nói, trẫm đâu có giục.”
Ta gật đầu, nuốt xong kẹo hồ lô rồi mới nói:
“Hôm nay thần thiếp xuất cung.”
“Sao không nói cho trẫm biết?”
Ta cười với y: “Hoàng thượng ngày lo trăm công nghìn việc, chút chuyện nhỏ này của thần thiếp, nào dám làm phiền Hoàng thượng?”
Mấy lời khách sáo kiểu này, ta ít nhiều cũng vẫn nói được vài câu.
18
Hoàng Phủ Diệp không nói gì, rất lâu cũng không nói, cũng chẳng nhìn ta.
Nhìn bộ dạng ấy của y, cứ như nàng dâu nhỏ bị ấm ức, ta rốt cuộc không đành lòng, liền cầm xâu kẹo hồ lô của mình bước tới trước mặt y, cẩn thận hỏi:
“Hoàng thượng, ngài giận rồi sao?”
“Ừ.”
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sao đến cả cãi cũng chẳng buồn cãi lấy một câu.
Ta đưa xâu kẹo hồ lô trong tay lắc lắc trước mặt y:
“Hoàng thượng, có muốn nếm thử không?”
Hoàng Phủ Diệp chẳng thèm để ý tới ta.
Ta mấp máy môi, cúi người nhìn thẳng vào y:
“Hoàng thượng, giận dữ không tốt cho thân thể.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Có khi nào vì hay tức giận quá, ảnh hưởng tới phương diện kia, nên y mới mãi không có con nối dõi không?
Nhưng nghĩ kỹ lại, lý do này hình như quá gượng ép rồi.
“Nàng cũng biết thế mà còn chọc trẫm tức.”
Nghe vậy, ta vội vàng nói: “Thần thiếp… thần thiếp sau này sẽ không xuất cung nữa!”
Hoàng Phủ Diệp cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn ta một cái, khóe môi không nhịn được cong lên, nhưng rất nhanh lại nghiêm mặt:
“Không phải vì chuyện đó.”
“Vậy là vì cái gì?”
“Xuất cung rồi vì sao không nói cho trẫm?”
Nghe xong, ta bừng tỉnh, nhìn y mà hiểu ra.
À, là vì chuyện này sao?
Thế là ta liên tục gật đầu: “Lần sau nhất định, lần sau nhất định…”
Hoàng Phủ Diệp lại không nói nữa.
Chưa từng thấy ai khó dỗ đến vậy.
Ta chỉ lén lút xuất cung một chuyến thôi mà.
Ta đặt xâu kẹo hồ lô tới trước mặt y:
“Hoàng thượng, ngài nếm thử cái này đi, thần thiếp đặc biệt mang về cho ngài đó.”
Hoàng Phủ Diệp nhận lấy, cúi mắt nhìn xâu kẹo hồ lô, khóe môi khẽ cong, giọng trầm xuống:
“Khó được cái kẻ nhỏ không có lương tâm như nàng còn nhớ tới trẫm.”
Ta nghẹn lời, phản bác: “Hoàng thượng nói bậy, thần thiếp sao lại không có lương tâm chứ?”
“Chính là không có.”
“……”
May mà ngươi là hoàng đế, lần trước có người dám nói chuyện với ta như vậy, cỏ trên mộ hắn đã cao bằng nửa đứa trẻ rồi.
Hoàng Phủ Diệp nếm thử một miếng nhỏ, thấy ta nước miếng sắp chảy ra tới nơi, y bất đắc dĩ cười, rồi đưa lại cho ta:
“Cầm đi, trẫm không thích đồ ngọt.”
Ta chẳng do dự, nhận lấy: “Vậy thần thiếp đi tắm trước đây.”
Dạo chơi cả ngày, quả thật cũng hơi mệt.
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhìn ta sâu thêm mấy phần:
“Ừ, đi đi.”
……
Sau khi tắm rửa xong, ta rảnh rỗi không có việc gì làm, nằm trên giường lật xem lại cuốn tranh xuân cung đồ lần trước chưa xem hết.
Ta vừa lật sang một trang, trên đỉnh đầu bỗng tối sầm lại.
Ngẩng đầu lên, ta suýt nữa bị dọa đến mức hồn vía bay đi, vội gập sách lại, tiện tay giấu dưới gối, cười tươi ngẩng đầu gọi:
“Hoàng thượng… sao ngài tới sớm vậy…”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp từ mặt ta chuyển xuống chiếc gối:
“Đang xem gì đó?”
Ta đè tay lên gối, bình tĩnh đáp:
“À, thần thiếp buồn quá, tìm mấy cuốn thoại bản đọc thôi.”
Nói xong, ta theo thói quen dịch vào trong một chút, nhường chỗ cho y.
Y chậm rãi nằm xuống bên cạnh ta, cả chăn gối lập tức ấm lên.
Có lẽ thấy ta co mình ở góc, Hoàng Phủ Diệp khẽ nói:
“Qua đây.”
Ta không nhúc nhích, mà hỏi lại: “Vì… vì sao?”
Hoàng Phủ Diệp kiên nhẫn vô cùng:
“Không lạnh sao?”
“Thần thiếp không lạnh.”
“Trẫm thấy lạnh, qua đây.”
“……”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com