Trao Em Cả Một Đời

Chương 65: Tuyết đầu mùa



Sau Đông chí, nhiệt độ ở Tô Lăng giảm đi đáng kể, sắp đến lễ Giáng sinh, bản tin dự báo thời tiết đ.á.n.h dấu biểu tượng có tuyết rơi vào ngày Giáng sinh và đêm Thánh.

Các bài viết thuộc cộng đồng Tô Lăng đều bàn luận về trận tuyết đầu tiên trong suốt mấy chục năm trở lại đây.

Nhưng điều Ngộ Từ băn khoăn suốt mấy ngày nay không phải là có tuyết vào Giáng sinh thật hay không, mà là ngày sinh nhật của Phó Tắc Dịch.

Sinh nhật âm lịch năm nay của anh trùng vào đêm Thánh.

Nhà họ Phó không đón sinh nhật âm lịch, chỉ đó dương lịch thôi, thế hệ con cháu họ đều thế.

Tuy nhiên năm nay hơi khác, vừa qua ngày Đông chí là Phó Tắc Dịch đi công tác ngay, cũng chưa xác định được bao giờ mới về, mà hôm ấy Ngộ Từ cũng có lịch tập, dù kết thúc sớm nhưng chưa chắc về kịp để đón sinh nhật cùng anh.

Hơn nữa, hôm Giáng sinh cô còn phải đi xem đại nhạc hội với Đồ Manh Manh.

Hai ngày qua cả hai đều bận nên liên lạc cũng ít hẳn, Ngộ Từ cầm điện thoại do dự hồi lâu, vẫn quyết định không hỏi anh, định xem tiến độ tập luyện ngày hôm đó rồi tranh thủ về một chuyến, mong tạo được bất ngờ cho anh.

Chớp mắt đã đến đêm Thánh, có rất nhiều đồng nghiệp nhắn vào nhóm chat nói buổi tối có hẹn nên từ sáng đã tập luyện không tập trung, cuối cùng huấn luyện viên biên đạo cũng hết nói nổi, chỉ đành bất lực xua tay: “Thôi giải tán đi về đi, không có ai tập trung hết trơn.”

Nhưng khi cả đám hoan hô đứng dậy chuẩn bị ra về, đột nhiên huấn luyện viên biên đạo gọi họ lại: “Khoan đã, một người ở lại quay quảng cáo cho đêm hội tết Dương lịch với đài truyền hình.”

Vừa dứt câu, tất cả mọi người đều đứng đơ ra tại chỗ, không dám thở mạnh vì sợ mình bị gọi tên.

Huấn luyện viên biên đạo cũng nhận ra suy nghĩ của các cô gái nhỏ, bất lực nhìn lướt một vòng rồi nói: “Không mất nhiều thời gian đâu, không làm lỡ các cô đi hẹn hò.”

Bầu không khí im lặng một lát, một cô gái đã cầm túi luyện tập ra tới cửa chợt lên tiếng gọi Ngộ Từ: “À phải rồi, Ngộ Từ, mấy hôm trước nghe Ngô Ninh nói người yêu cô đi công tác rồi hả, chắc tối nay không có hẹn đâu nhỉ?”

Giọng điệu như chỉ thuận miệng hỏi nhưng hiển nhiên đang đề cử cô ở lại, đồng nghiệp và huấn luyện viên biên đạo quanh đó đều quay đầu nhìn sang sau câu hỏi của cô ta.

Ngộ Từ sững người, hết nhìn cô gái mở lời đó rồi nhìn sang huấn luyện viên biên đạo, hơi chán nản thở dài, khẽ đáp: “Ừm.”

Cô gái kia mỉm cười, chào huấn luyện viên biên đạo: “Vậy được rồi, chúng em đi trước nhé cô ơi.”

Nói xong, cô ta nhìn Ngộ Từ khách sáo nói: “Vất vả rồi nhé Ngộ Từ!”

Dứt câu, đồng nghiệp bên cạnh cũng vui vẻ cảm ơn Ngộ Từ rồi kéo nhau xách túi rời khỏi phòng tập.

Ngô Ninh chậm rãi bước tới, mặt đầy áy náy: “Xin lỗi nhé Ngộ Từ, tôi không biết... Hôm ấy họ đang thì thầm nói xấu sau lưng, bảo ngày nào bạn trai cô cũng tặng hoa nhưng chưa từng lộ diện, họ... Họ nói khó nghe quá chừng, tôi tức không chịu nổi mới nói với họ là bạn trai cô bận lắm, dạo này đang đi công tác.”

Lúc này Ngô Ninh thấy có lỗi thật sự, mếu máo sắp khóc kéo ống tay áo Ngộ Từ: “Xin lỗi nhé...”

Ngộ Từ quay đầu nhìn cô ta, mỉm cười: “Không sao, anh ấy đang đi công tác thật mà, dù tôi... Có về thì cũng chỉ ngẩn ngơ một mình thôi.”

Ngô Ninh vẫn còn rất áy náy: “Vậy tôi ở lại với cô nhé, chờ cô quay xong hai chúng ta ra ngoài đón đêm Thánh, thế nào?”

Ngộ Từ bật cười, nhìn Nhậm Hiện đang đứng ngoài cửa: “Không cần đâu! Người ta đã đến chờ cô rồi kìa!”

Từ tháng trước, Ngộ Từ phát hiện Nhậm Hiện và Ngô Ninh có gì đó khác lạ.

Ngô Ninh nhìn Nhậm Hiện ngoài cửa một cái, gò má ửng hồng: “Gì chứ, tại trùng hợp tối nay ba mẹ tôi không có ở nhà, ba mẹ anh ta cũng thế, tôi nghĩ thì thôi hai “đứa côi cút” đi chơi với nhau cũng được nên mới hẹn anh ta, à thì... Chúng tôi cùng ở lại chờ cô xong việc, sau đó ba chúng ta đi ăn chung nhé!”

Ngộ Từ mỉm cười, đẩy Ngô Ninh ra ngoài cửa: “Không cần đâu, hôm nay tôi... Lát nữa về nhà, hôm nay nhà có việc, tối tôi về ăn cơm.”

Nghe vậy Ngô Ninh mấp máy môi, lát sau mới nói: “Thôi được, vậy tôi đi nhé!”

Ngộ Từ gật đầu: “Đi đi.”

Sau đó Ngô Ninh nhìn cô lần cuối rồi mới quay người chạy ra khỏi phòng tập.

Huấn luyện viên biên đạo nhìn Ngộ Từ cười nói: “Nhanh lắm, chắc chắn không làm lỡ thời gian em về ăn tối.”

Ngộ Từ cười, đi đến trường quay quảng cáo.

Phim quảng cáo vốn đều được cắt nhanh, mỗi chi tiết chỉ xuất hiện từ ba đến bốn giây nên Ngộ Từ chỉ cần thực hiện vài động tác đơn giản là được.

Nhưng cuối cùng vẫn phải mất rất lâu mới quay xong toàn bộ.

Sau khi cảm ơn nhân viên công tác tại phim trường, cô chạy vội vào phòng trang điểm lấy điện thoại ra xem, sau đó hơi buồn bã sụp cả vai xuống.

Đã gần bảy giờ, chắc không kịp đi tìm Phó Tắc Dịch rồi.

Nhìn cuộc gọi nhỡ từ Dụ Viên hiện trên màn hình, cô vừa mặc áo bông vừa gọi lại.

Người bắt máy là bác Thân, mặc dù Phó Tắc Dịch không về nhưng chắc chắn tối nay Dụ Viên vẫn tổ chức một buổi tiệc sinh nhật nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Alo? Tiểu Từ à! Cháu tan làm chưa?”

Cô cầm túi lên, quấn khăn choàng, vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy vừa khẽ trả lời: “Dạ tan làm rồi ạ, bảy giờ rưỡi, chắc bảy giờ rưỡi cháu về đến nhà.”

Nếu đã không thể đi tìm Phó Tắc Dịch, vậy cô về Dụ Viên cũng được, chắc tối nay sẽ được ăn mì trường thọ.

Thính lực của bác Thân không tốt lắm nên nói chuyện hơi lớn: “Không không không, cháu đừng về, tuyết rơi rồi, rơi lớn lắm, lỡ trên đường về gặp chuyện gì thì không hay, nếu mai trời nắng thì hẵng về.”

Ngộ Từ sửng sốt nhìn ra cửa chính tòa nhà giảng dạy phía sau rèm cửa phấp phới gần đó, nhanh chân bước tới vén rèm ra, sau đó chợt ngỡ ngàng.

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Màn đêm đã buông, những ngọn đèn đường lần lượt thắp sáng, dưới vòm trời sẫm màu, những bông tuyết mềm rơi lả tả như lông ngỗng, vừa nhanh vừa dày.

Mọi cảnh vật xung quanh đều bị che phủ dưới tấm chăn tuyết dày ấy, chỉ còn sót lại dấu chân của người đi đường giẫm qua trước cửa.

Cô ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời tuyết.

“Tiểu Từ? Cháu còn nghe không?”

Mãi đến khi ống nghe vang lên giọng của bác Thân lần nữa, Ngộ Từ mới hoàn hồn, vội đáp lời: “Vâng.”

“Tuyết lớn quá, chắc cháu cũng không gọi xe được, chờ mai trời nắng hẵng về nhé, nghe lời, vả lại nhớ mặc ấm vào, tuyết rơi nên trời sẽ lạnh lắm đấy!”

Từng lời dặn đầy quan tâm vang lên, Ngộ Từ hít mũi lạnh cứng, cười đáp: “Vâng, tối bác đi kiểm tra sân vườn cũng cẩn thận nhé, tuyết rơi đường trơn.”

Bác Thân ở đầu dây bên kia cười hai tiếng: “Ừ! Được.”

Ngộ Từ nhìn những bông tuyết rơi dưới ánh đèn đường, hôm nay là đêm Thánh, hàng cây ven đường treo đầy đèn màu rực rỡ, cô khẽ hỏi: “Dụ Viên đêm nay đẹp lắm đúng không ạ?”

Lớn đến tuổi này, dáng vẻ nào của Dụ Viên cô cũng đã ngắm rồi, chỉ chưa từng thấy Dụ Viên mùa tuyết rơi trông như thế nào.

Bác Thân ở bên kia quay đầu nhìn ra sân vườn, cười: “Thật vậy, khá khác so với mọi khi.”

Ngộ Từ cũng mỉm cười, trừ giọng nói của bác Thân ra thì điện thoại còn vang lên tiếng làm việc của người hầu.

Ngộ Từ chợt thấy lòng mình trống trải: “Không nói với bác nữa ạ, cháu về ký túc xá đây, đúng là tuyết lớn thật.”

Bác Thân vội vàng đáp lời: “Được được được, cháu cũng đi đường cẩn thận nhé!”

Nói xong, như sực nhớ ra điều gì, ông ấy cười nói: “Nếu lỡ vấp té, Tắc Dịch về sẽ xót lắm!”

Ngộ Từ cong môi cười: “Cúp nhé ạ! Bác cũng đi từ từ!”

Bác Thân đáp: “Được.”

Ngắt cuộc gọi xong, Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn trời, kéo mũ áo bông đội lên đầu rồi sải bước vào màn tuyết.

Lớp tuyết dày bị giẫm dưới chân phát ra tiếng vang, điện thoại trong túi áo chợt reo inh ỏi.

Cô lấy ra nhìn, là nhóm chat ký túc xá trường đại học.

Đồ Manh Manh và Dư Kỳ đang chia sẻ hành trình đêm Thánh hôm nay, cả đám tụ tập lại ăn uống.

Chưa hết, Đồ Manh Manh còn gửi một nhãn dán hôn gió cho Ngộ Từ: [Cục cưng Ngộ Từ ơi! Mai tớ đến tìm cậu đấy!]

Ngộ Từ cười, trả lời: [Được.]

Thoát khỏi nhóm chat ký túc xá, cô tiện tay mở bảng tin bạn bè lên.

Cũng tưng bừng giống hệt.

Bạn bè ở Tô Lăng đều đang chia sẻ trận tuyết đầu mùa và đêm Thánh, lướt từ trên xuống dưới, bầu không khí vô cùng vui vẻ.

Cô mếu môi, nỗi buồn bã chất chứa trong lòng lại trào dâng mãnh liệt thêm.

Hình như ai cũng rất hạnh phúc, chỉ có cô là cô đơn một mình, nhìn chằm chằm bảng tin hồi lâu, đang định tắt màn hình thì điện thoại trong lòng bàn tay bỗng đổ chuông.