Trao Em Cả Một Đời

Chương 64:



Ngộ Từ vào cổng chính Dụ Viên đúng lúc bác Thân tiễn Phương Cảnh ra tới cổng, cô hơi khựng người rồi cười mỉm cúi người chào Phương Cảnh.

Phương Cảnh nhìn cô, gật đầu đáp lại rồi nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa năm trước còn bảo sớm, sao giờ không chê sớm nữa đi?”

Hôm nay Phương Cảnh đến giao danh sách sính lễ, chờ cụ bà và Phó Tắc Dịch kiểm tra xong hết, không có sai sót gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị.

Phó Tắc Dịch cong môi cười: “Bà không biết câu nói trước bước không qua à?”

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Phương Cảnh mỉm cười nhìn Ngộ Từ rồi ngoắc tay gọi trợ lý sau lưng, cô gái kia hiểu ý bước lên đưa ra một chiếc hộp gỗ hồng đàn.

Phương Cảnh cầm lấy chiếc hộp rồi chuyển nó cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này là cậu viết rồi tôi mang về cho ông Nguyên khắc hay là đích thân cậu đi treo?”

Ngộ Từ cũng nhìn chiếc hộp nhỏ đó, nắp hộp gỗ hồng đàn khắc hoa văn cầu kỳ, trên góc có ba chữ son đỏ “Tinh Ngọc Phường”.

Phó Tắc Dịch đưa tay ra nhận, cười nói: “Vậy không phiền bà nữa.”

Phương Cảnh tươi cười gật đầu: “Cũng tốt, vừa khéo khi ấy cậu đến gặp ông Nguyên một chuyến, hôm nay ông cụ đã bắt đầu chọn ngọc khắc hôn thư rồi.”

Nói xong bà ấy lại nhìn Ngộ Từ nói: “Vậy tôi về trước nhé, cậu và cụ bà kiểm tra danh sách sính lễ thấy không có vấn đề thì tôi sẽ bắt tay vào chuẩn bị ngay.”

Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”

Phương Cảnh cười rồi dẫn trợ lý ra về.

Bác Thân đi theo tiễn khách.

Phó Tắc Dịch quay người đưa mắt tiễn Phương Cảnh, sau đó mới quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Đến phòng bà nội hay về Nam Viên?”

Anh hỏi rất nghiêm túc, nhưng không biết tại sao Ngộ Từ lại thấy như anh đang hỏi cô muốn thăm bà cố hay muốn ở riêng với anh.

Cô mím môi nghiêng đầu, cố tình quăng ngược vấn đề lại cho anh: “Anh muốn đi đâu?”

Không thể chủ động mãi được, cô phải lật ngược tình thế một lần.

Phó Tắc Dịch chợt bật cười, khẽ gật đầu đưa tay ra: “Đi thôi.”

Ngộ Từ nhìn bàn tay đang chìa ra của anh, chọn làm ngơ chắp hai tay sau lưng chứ không nắm lấy: “Đi đâu?”

Anh cười: “Nam Viên.”

Nghe chính miệng anh thừa nhận, Ngộ Từ cười khúc khích, lúc này mới chịu đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, lực mạnh đến mức vang lên một tiếng “bộp”: “Đi thôi!”

Phó Tắc Dịch ngắm nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ ấy, siết c.h.ặ.t t.a.y cô đi vào hành lang trước nhà.

“Bà Phương đưa cái gì cho anh vậy ạ?”

Cách xưng hô trong Tinh Ngọc Phường vẫn tiếp nối theo lễ chế cổ xưa, những ai có vai vế và địa vị cao đều được gọi là ông hoặc bà, Ngộ Từ cũng gọi theo.

Phó Tắc Dịch đưa chiếc hộp gỗ hồng đàn trong tay kia ra.

Ngộ Từ nhìn, buông tay đang nắm tay anh ra, chuyển sang khoác cánh tay anh rồi mới cầm chiếc hộp.

Nắp hộp dạng trượt, phảng phất hương gỗ t.ử đàn dịu nhẹ.

Cô trượt nắp hộp ra, một tấm thẻ tre được cắt gọt phẳng phiu, sắc màu đồng đều lặng lẽ nằm bên trong, phần đầu thẻ còn được đục lỗ xỏ dây chỉ vàng.

Ngộ Từ ngơ ngác một lát mới nhận ra đây là gì.

Đó là thẻ tre khắc họ tên từng đời chủ xưởng treo trong Tinh Ngọc Phường.

“Giấy tờ chuyển giao quyền sở hữu Tinh Ngọc Phường và danh sách sính lễ được giao đến nhà họ Ngộ trong một lần, sau đó chọn ngày lành anh đưa em đến núi Ngọc Hành chuyến nữa.” Phó Tắc Dịch vừa giơ tay lên vén lại những sợi tóc con bên tai cô vừa dịu dàng nói.

Ngộ Từ khẽ mỉm cười, chậm rãi đóng nắp hộp lại, ngọt ngào đáp lời: “Được ạ.”

Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo, đang định tiếp tục đi về phía trước, Ngộ Từ sực nhớ đồ ông Văn mới đưa cho mình: “À phải rồi, lúc nãy dượng tổ có cho em cái này.”

Nói xong, cô đưa túi vải thêu màu đỏ trong tay ra.

Một chiếc túi vải không lớn có miệng túi được thiết kế dạng dây rút màu đỏ nằm yên giữa lòng bàn tay cô.

Phó Tắc Dịch nghiêng mắt nhìn, thoáng sững sờ rồi chậm rãi khép lấy đầu ngón tay cô, bao trọn cả năm ngón tay trong lòng bàn tay mình, cùng cô giữ c.h.ặ.t túi vải.

“Không cần đưa cho anh, đây là đồ ông Văn cho em mà.”

Ngộ Từ hơi bối rối: “Nhưng đây là gì ạ?”

Phó Tắc Dịch ngước lên nhìn cô: “Em tự mở ra xem là biết ngay thôi.”

Ngộ Từ nhíu mày, cầm chiếc túi nhỏ lắc thử.

Có vẻ đồ bên trong không lớn vì nó cũng bị lắc theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế là cô cúi đầu kéo dãn dây đỏ ra, đổ món đồ trong túi ra lòng bàn tay.

Đó là một con dấu làm bằng vàng có hình dáng thon dài, phần cán cầm khắc một chữ “Văn”, phần thân không lớn nhưng qua các góc cạnh bị mòn, có thể thấy nó đã khá lâu đời.

Cô ngỡ ngàng cầm con dấu lên lật sang mặt còn lại, bên đó cũng có khắc chữ giản dị, vỏn vẹn hai chữ “Văn thị”.

“Đây là...”

“Con dấu vàng tượng trưng cho quyền sở hữu ba mươi phần trăm cổ phần của Phó thị.”

Ngộ Từ còn chưa nói xong, Phó Tắc Dịch đã tiếp lời.

Ngộ Từ hết sức ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Phó Tắc Dịch khẽ cong môi cười, nói nhỏ: “Đây là lời hứa tổ tiên nhà họ Phó dành cho nhà họ Văn, ra tay cứu viện lúc hoạn nạn, quyết không quên ơn nghĩa.”

Tổ tiên nhà họ Văn từng ra tay tương trợ lúc tổ tiên nhà họ Phó lâm nạn, ba mươi phần trăm cổ phần này được xem là lời hứa nhà họ Phó với nhà họ Văn, dù đời sau phát triển thế nào, cũng không thể bạc đãi nhà họ Văn.

Năm mươi phần trăm cổ phần Phó thị nằm trong tay dòng chính, bốn mươi phần trăm nằm trong tay nhà họ Văn, mười phần trăm còn lại chia ra cho họ hàng nhà họ Phó.

Nên nhà họ Văn hoàn toàn xứng đáng trở thành người nắm quyền lớn thứ hai trong Phó thị.

Ngộ Từ sửng sốt: “Vậy tại sao... Lại đưa cho em?”

Phó Tắc Dịch nhìn cô: “Vì mẹ của em.”

“Mẹ em?”

Phó Tắc Dịch khẽ gật đầu: “Ông Văn không có con trai, chỉ có một cô con gái nhưng lại mất sớm, sau này mẹ em được nhận làm con nuôi mang về nuôi dưỡng vài năm, hẳn là em cũng biết chuyện này.”

Ngộ Từ gật đầu, cô đã từng nghe người lớn trong nhà nhắc về chuyện này: “Vậy tại sao sau này lại trả về ạ?”

Trong ký ức của Ngộ Từ, cô có ông bà ngoại ruột của mình nên không có ấn tượng gì với ông Văn.

“Năm mười hai tuổi mẹ em đổ bệnh nặng, khi vợ ông Văn lên chùa thắp hương, có tăng nhân bói toán nói số ông ấy vốn không con cháu, khuyên ông ấy không nên cưỡng cầu, thế nên sau này họ gửi trả mẹ em về.”

Ngộ Từ hơi kinh ngạc, chậm rãi gật đầu.

Đây là lần đầu tiên cô biết mấy chuyện xưa cũ này.

Phó Tắc Dịch nhìn cô, lát sau lại nói tiếp: “Mẹ em vốn phải gả vào nhà họ Phó.”

Ngộ Từ lại đơ người, hơi khó tin trợn to mắt: “Gả cho... Ba của anh ạ?”

Phó Tắc Dịch bật cười lắc đầu: “Là anh cả của anh.”

Phó Thành.

“Ông Văn và mẹ của anh cả anh là bạn cũ, sau khi ba mẹ qua đời, anh cả còn nhỏ được ông nội anh đón về nhà họ Phó, ông Văn cũng luôn chăm sóc anh ấy nhiều hơn.”

Chẳng trách trước đây cô luôn cảm thấy hình như ông Văn luôn mưu tính giúp Phó Thành.

“Đây cũng là nguyên nhân ông ấy muốn em và Vân Tranh đính hôn.” Phó Tắc Dịch từ tốn nói: “Vì chuyện đính hôn mà năm đó mẹ em và ông Văn cãi nhau gay gắt, bà ấy đã lén thề nguyện trăm năm với ba em, và rồi lúc thành hôn em đã ở trong bụng mẹ em năm tháng.”

Nghe vậy Ngộ Từ càng kinh ngạc hơn, trong ký ức của cô, mẹ luôn là một người phụ nữ dịu hiền, đúng là không giống người dám làm chuyện tày trời như thế.

Cũng có nghĩa là khi xưa ông Văn muốn gả mẹ cho Phó Thành, thật ra cũng vì muốn giao quyền quản lý Văn thị cho Phó Thành, vậy hiện tại...

Ngộ Từ khựng người, ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.

Phó Tắc Dịch nhìn cô mỉm cười: “Không cần phải đưa anh, cái này là của em.”

Ngộ Từ chớp mắt: “Vậy bốn mươi phần trăm cổ phần Phó thị và Tinh Ngọc Phường đều thuộc về em?”

Phó Tắc Dịch gật đầu: “Phải.”

Ngộ Từ im lặng mấy giây, chợt nói: “Vậy em thành quý bà giàu có rồi!”

Phó Tắc Dịch bật cười theo, khẽ cúi người hôn lên trán cô, dịu dàng đáp: “Ừm, quý bà bé nhỏ.”

Nhành thủy tiên trong sân vườn mùa đông đang đúng độ nở hoa, trắng ngần tinh khiết tỏa hương thanh nhã.