Sau ba giây lặng im, một tiếng “leng keng” giòn giã vang lên, tách trà giây trước còn nằm yên trong tay Ngộ Hải Thành giây sau đã rơi xuống bàn sát tay vịn, toàn thân ông ấy cũng cứng đờ.
Tuy Phó Tắc Dịch không nói trắng ra, nhưng tất cả những người có mặt tại đó đều hiểu.
Căn phòng im ắng đến lạ thường, ông Văn khẽ ngỡ ngàng, chợt ngước lên nhìn vào mắt Phó Thành, Phó Vân Tranh cũng gần như quay đầu nhìn sang Ngộ Từ ngay lập tức.
Đáy mắt cậu ấy tràn ngập sự kinh ngạc và nỗi bàng hoàng không ai thấu.
“Hôm nay bất thình lình nói như vậy có thể sẽ hơi đường đột, là cháu cân nhắc không chu toàn, nhưng họ hàng của hai gia đình hiếm có cơ hội tề tụ đông đủ như lúc này.” Nói xong, anh lại nhìn chằm chằm vào Ngộ Từ: “Ngộ Từ không ba không mẹ, cháu cũng thế, trong nhà trừ bà nội ra thì chẳng còn phụ huynh nào, cháu có thể tự định đoạt chuyện của mình, nhưng em ấy thì khác, nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn mong có thể nhận được cái gật đầu của trưởng bối nhà họ Ngộ.”
Giọng điệu của anh rất bình tĩnh, khóe môi luôn cong nhẹ thành một nụ cười mỉm đầy thờ ơ, nhưng đôi mắt lại chân thành vô bờ.
Ngộ Từ thoáng nhìn thẳng vào mắt anh rồi cũng chậm rãi cong môi cười.
Ngộ Hải Thành vẫn chưa hết bất ngờ, ông ấy hơi nghiêng đầu nhìn ông Ngộ ngồi ở phía bên kia gian chính.
Ông cụ đặt tách trà trong tay xuống, vừa rũ mắt nhếch khóe môi vừa chống hai tay lên đùi, khẽ nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch trong chốc lát rồi mới tiếp lời...
“Tắc Dịch đã nói trước với tôi về chuyện này, thằng bé cũng đã hỏi ý kiến tôi, là tôi nói tạm thời không vội, cũng không cần thông báo cho các vị, vì dù sao Ngộ Từ vẫn còn nhỏ, nên xét lại thì đây là lỗi của tôi.”
Nói xong, ông cụ quay đầu lại hiền từ nhìn Ngộ Từ: “Tôi thì không có ý kiến rồi đó, tôi chứng kiến quá trình trưởng thành của hai đứa nhỏ, chúng nó ai cũng dịu dàng đôn hậu, tôi nghĩ các vị cũng thấy vậy.”
Nói xong, ông cụ lại quay sang nhìn Ngộ Hải Thành: “Nhưng đã là hôn sự trọng đại giữa con cái, người lớn nào cần hỏi thì vẫn phải hỏi, ông cũng chỉ được cái lớn tuổi mà thôi, nên Hải Thành à, chuyện này vẫn phải xem ý cháu.”
Ngộ Hải Thành sững sờ, nhìn Ngộ Từ một cái rồi thoáng im lặng, một lát sau chợt khẽ gọi một tiếng: “Tiểu Từ.”
Ngộ Từ nghiêng đầu nhìn.
Ngộ Hải Thành ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cô với vẻ mặt đầy dịu dàng một lát: “Chú hai từng hứa với ba mẹ cháu rằng phải chăm sóc cháu thật tốt, cũng nhất quyết không để cháu ấm ức điều gì, trong lòng chú hai, mong muốn của cháu quan trọng hơn bất kỳ điều gì, nên giờ chú hai hỏi cháu, bản thân cháu có suy nghĩ gì, cháu có bằng lòng không?”
Những câu nói nghe có vẻ bình thường, nhưng thật ra đang trao cho Ngộ Từ một chỗ dựa vững chắc để cô được tự do chọn từ chối hoặc đồng ý.
Dù phải phá vỡ mối thân tình giữa hai bên gia đình, ông ấy cũng sẽ không để Ngộ Từ chịu ấm ức dù chỉ một chút.
Ngộ Từ khựng lại, khóe mắt chợt cay xè, lát sau cô chợt nhoẻn miệng cười, khẽ gật đầu, cực kỳ nhỏ nhẹ nói: “Cháu bằng lòng ạ.”
Nghe vậy ông Ngộ mỉm cười gật đầu, sau đó thay đổi sắc mặt, quay sang nhìn ông Văn ngồi bên còn lại: “Ông cũng được xem là trưởng bối của nhà họ Ngộ đấy, hồi nhỏ mẹ Tiểu Từ cũng sống ở nhà ông một khoảng thời gian, xét về vai vế thì ông cũng là ông ngoại của con bé rồi.”
Ông Văn ngây người, gương mặt hơi gương gạo nhìn Ngộ Từ một cái, cuối cùng không nói gì mà chỉ gật nhẹ đầu.
Ông Ngộ bật cười: “Nếu không ai có ý kiến gì, vậy...” Đang nói dở, ông cụ quay đầu nhìn về phía Phó Tắc Dịch: “Quy trình nào nên có thì vẫn phải thực hiện cho phải phép, chọn ngày lành sang hỏi cưới đi.”
Phó Tắc Dịch khẽ gật đầu: “Vâng.”
Ông cụ gật đầu, đang định đứng dậy lại sực nhớ ra gì đó, quay đầu nhìn ông Văn: “Lúc nãy ông có chuyện gì muốn nói ấy nhỉ?”
Ông Văn sững lại, nghiêng đầu nhìn Phó Thành và Phó Vân Tranh một cái mới tươi cười: “Cũng chẳng phải chuyện lớn gì đâu, ông cũng biết mà, tôi có giao tình với mẹ của A Thành, Vân Tranh cũng định về Tô Lăng nhưng đam mê không nằm ở Phó thị mà lại hứng thú với đồ gốm hơn, nên tôi định hỏi ông xem có thể cho thằng bé đến lò gốm nhà họ Ngộ rèn luyện không.”
Tuy nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương nhưng tổ nghiệp lại là đồ gốm, nổi tiếng nhất là dòng sứ men xanh. Cũng là một hướng phát triển văn hóa truyền thống đang được chú trọng hiện nay.
Ông Ngộ gật đầu: “Tất nhiên không thành vấn đề, hoan nghênh đến bất cứ lúc nào.”
Phó Vân Tranh khựng người, bàn tay buông thõng bên người khẽ siết c.h.ặ.t, hơi cúi người: “Cảm ơn ông.”
Sau đó cậu ấy lại khẽ nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, cô đứng cách cậu ấy vài bước, nhưng chưa từng nhìn về phía này dù chỉ một lần.
Bắt đầu từ bao giờ ấy nhỉ?
Từ khi nào mà cô bé thuở nhỏ từng líu lo không ngớt, từng bênh vực cậu ấy, thấy cậu ấy dầm mưa bèn chạy từ trong nhà ra che ô kia đã không còn nhìn cậu ấy lần nào nữa.
Cậu ấy nhìn cô trong chốc lát rồi chậm rãi nhìn sang người ngồi ghế chủ vị bên cạnh.
Phó Tắc Dịch cũng im lặng nhìn lại cậu ấy rồi khẽ gật đầu, không giống người lớn trong nhà mà giống một dạng giao tiếp không lời hơn.
Khoảnh khắc đó, bàn tay siết c.h.ặ.t bên người của Phó Vân Tranh chậm rãi thả lỏng.
Họ hàng ngồi kín gian chính bình tĩnh được từ cơn sốc cũng lục tục nối đuôi nhau ra ngoài theo bước chân của ông Ngộ, Phó Vân Tranh ngồi ngẩn người tại chỗ một lát rồi cũng từ từ quay người ra khỏi phòng.
Phó Tắc Dịch đi tiễn hai ông cụ, nhưng giây phút bước qua ngạch cửa gian chính anh bỗng khựng chân lại, quay người nhìn vào trong.
Ngộ Từ đi cuối hàng như thường lệ, thấy anh dừng lại nên ngước lên nhìn.
Sau đó thấy anh chậm rãi nhếch khóe môi, đưa một tay về phía mình.
Cô thoáng ngớ ra, Kiều Nguyệt Ảnh sau lưng vừa đẩy nhẹ cô một cái vừa nói nhỏ: ”Đi đi.”
Sau đó cô cũng tươi cười, nhanh chân bước vài bước, nâng tay lên đặt đầu ngón tay vào lòng bàn tay anh, khoảnh khắc bàn tay họ chạm vào nhau, anh cong ngón tay lại nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô.
…
*
Vốn dĩ Phó Tắc Dịch nên đi phía trước với trưởng bối, nhưng ông Ngộ và ông Văn ở phía trước nói chuyện quá hăng m.á.u, trông có vẻ không hề quan tâm anh có đi theo hay không, thế là hai người cứ thong thả đi cuối hàng.
Ngộ Từ dùng tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh, anh nghiêng đầu nhìn sang dò hỏi bằng mắt.
“Sao hôm qua em nhắn tin cho anh mà anh không trả lời em?”
Rõ ràng hôm nay về nhà, vậy mà không trả lời tin nhắn của cô.
Phó Tắc Dịch khựng lại, nói nhỏ: “Anh trả lời rồi mà, là em không quan tâm anh.”
“Hả?” Ngộ Từ sững sờ, vội vàng móc điện thoại trong túi ra, mở Wechat lên mới thấy ảnh đại diện của anh có một chấm đỏ chứng minh có tin nhắn chưa đọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô hỏi: [Mai là Đông chí, anh có về không?]
Lúc đó gửi xong cô vội đi tập luyện, nửa tiếng sau anh đã trả lời.
Anh đáp: [Có.]
Có vẻ lúc đó anh đã xong việc nên vài phút sau còn gửi thêm một câu: [Mai em về lúc nào?]
Sau đó thì cô không trả lời lại.
Khựng lại một hồi mới nhớ tối qua về phòng ngủ mới phát hiện điện thoại đã hết pin, cô cắm sạc xong cũng chẳng thèm ngó ngàng tới, có lẽ anh nhắn trước khi tắt nguồn nên sáng nay mở điện thoại lên cô vẫn không thấy.
Ngộ Từ bĩu môi, hơi buồn bã: “Tối qua điện thoại em tắt nguồn.”
Nói xong còn quay đầu nhìn anh: “Vậy sao anh không gọi cho em luôn, nếu vậy là em thấy tin nhắn của anh rồi.”
Phó Tắc Dịch mỉm cười: “Sợ em nghỉ ngơi rồi, phiền em.”
Mấy hôm trước cô từng than thở với anh là ngủ trong ký túc xá không quen, phải nằm rất lâu mới ngủ được.
“Thôi được.” Cô lẩm bẩm một tiếng rồi chợt nhớ tới mấy câu ông Ngộ nói lúc nãy, bèn hỏi anh: “Vừa rồi ông Ngộ nói vậy… Anh đã nói trước với ông ấy hả?”
Cô luôn cảm thấy anh có xu hướng giấu người lớn về chuyện của họ hơn.
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn cô, rất nghiêm túc nói: “Anh đã nói với ông ấy ngay từ lúc đầu rồi.”
Nghe vậy, Ngộ Từ ngạc nhiên.
Cũng có nghĩa là ngay từ giây phút họ chính thức yêu nhau, anh đã nói với ông Ngộ rồi.
“Anh không xem đây là trò đùa, cũng chưa từng có ý định giấu giếm, thật ra vì em còn nhỏ nên anh vốn định... Để em tự do thêm vài năm nữa, ngặt nỗi hôm nay...” Nói đến đây, anh dừng lại một lát rồi nhìn vào mắt cô: “Nếu hôm nay không nói, có lẽ em sẽ không còn thuộc về anh thật rồi.”
Thật ra trước đây Ngộ Từ từng thử tưởng tượng rất nhiều, không biết anh nói lời yêu sẽ đến mức nào.
Đến khi thật sự được nghe, cô mới chợt phát hiện chỉ một câu nói rất đơn giản bình thường, nhưng khi nói ra từ miệng anh lại cực kỳ xao xuyến rung động.
Cô cười rộ lên, lắc lư tay anh, vừa nũng nịu vừa dung túng nói: “Vậy ó hỏ...”
Phó Tắc Dịch cũng cười theo, sau đó lại dịu giọng bảo: “Lúc nãy không hỏi em, vậy giờ anh hỏi lại nhé.”
Phó Tắc Dịch ngắm nhìn gương mặt rạng rỡ của người con gái anh yêu, cũng nhoẻn miệng tươi cười.
*
Hôm nay là ngày cúng tổ nên họ phải đến nhà thờ thắp hương, lúc vòng về Dụ Viên họ gặp ông Văn ngay cổng chính, trông có vẻ ông Văn cố tình đứng đó chờ họ.
Thấy họ đã về, ông Văn nhìn Phó Tắc Dịch trước rồi mới chậm rãi quay sang Ngộ Từ, mỉm cười hiền từ gọi cô: “Tiểu Từ, ông có vài lời muốn nói riêng với cháu, có thể phiền cháu ra ngoài chút không?”
Ngộ Từ sửng sốt, quay sang nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh nhìn cô gật đầu nhẹ, sau đó lùi lại mấy bước vào Dụ Viên trước.
Ông Văn nhìn theo hướng Phó Tắc Dịch rời đi rồi mới tiến lên vài bước đến gần Ngộ Từ, nói bằng giọng điệu buồn man mác: “Ông vẫn còn nhớ như in khung cảnh lúc ba mẹ cháu kết hôn, chớp mắt Tiểu Từ chúng ta cũng sắp gả cho người ta rồi.”
Ngộ Từ hơi bối rối, vì trong ký ức của cô, cô chỉ biết lúc nhỏ mẹ mình từng được gửi nuôi ở nhà ông Văn, về bản chất thì cô và ông ấy không thân thiết gần gũi lắm.
Ông Văn cũng biết nỗi bâng khuâng của cô, bèn nhìn cô một lát rồi lấy một chiếc túi vải thêu màu đỏ cất trong người ra: “Từ bây giờ, cái này giao cho cháu.”
Ngộ Từ hơi bất ngờ: “Đây là...”
Ông Văn lại tiến lên vài bước, nâng bàn tay cô lên rồi đặt túi vải ấy vào lòng bàn tay: “Vốn dĩ phải đưa cho mẹ cháu.”
Nói xong, ông Văn ngập ngừng rồi khẽ thở dài: “Giờ nghĩ lại, có lẽ năm xưa con bé không nghe lời ông cũng là chuyện tốt.”
Ngộ Từ như lạc trong màn sương mịt mờ khi nghe ông Văn nói, chỉ biết nhìn chiếc túi vải trong tay.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Ông Văn ngắm nhìn gương mặt cô, lát sau chợt bật cười: “Vẫn tại ông già rồi, mẹ cháu nói đúng, ông là lão già ngoan cố.”
Sau đó ông ấy thở dài: “Được rồi, khi nào gửi canh thiếp nhớ bảo Tắc Dịch báo với ông một tiếng.”
Nói xong, ông ấy quay đầu lại nhìn Phó Tắc Dịch đang chờ trong cổng Dụ Viên, giơ tay lên nhẹ nhàng xoa đầu Ngộ Từ: “Không hiểu thì về bảo Tắc Dịch từ từ kể cho cháu nghe nhé.”
Nói xong, ông Văn quay người lên xe.
Mãi khi chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời đi, Ngộ Từ mới quay lại nhìn vào cổng Dụ Viên.
Phó Tắc Dịch đứng trong hành lang phía sau cánh cửa chờ cô.
Anh đứng giữa khu vườn non xanh nước biếc, trời chạng vạng phủ nửa sáng nửa tối, người đẹp vì cảnh, mà cảnh cũng vì người.
Cô nhìn Phó Tắc Dịch, mỉm cười rồi nhấc chân bước từng bước về phía anh.