Ông Văn là họ hàng xa bên dì của nhà họ Ngộ, tuy lúc nhỏ mẹ của Ngộ Từ được gửi nuôi ở nhà ông ấy một khoảng thời gian nhưng ông ấy cũng đã không tham gia vào việc cúng kiếng của nhà họ Ngộ từ lâu rồi.
“Ủa, mọi người đang...”
Đúng ngay lúc này Ngộ Hải Thành về tới, mới bước vào đầu ngõ đã thấy mọi người, thế là cười hỏi.
Bác trai nhà họ Phó lại tiếp lời: “Ông về đúng lúc lắm, hôm nay có việc cần bàn bạc với nhà họ Ngộ các ông đây, vào nhà chờ ông Văn trước, phía bác Ngộ cũng đã có người đi mời rồi.”
Ngộ Hải Thành ngạc nhiên, hết nhìn họ hàng bên nhà họ Phó rồi lại nghiêng đầu nhìn sang Ngộ Từ.
Trong lòng đã đoán được một nửa, thế là ông ấy liếc nhìn Phó Vân Tranh trong đám đông một cái rồi mới trả lời: “Được.”
Ngộ Từ thấy hơi thắc mắc nhưng vẫn di chuyển sang một bên nhường lối cho người lớn.
Phó Tắc Dịch nhìn cô, trông như muốn nói lại thôi.
“Tắc Dịch?”
Thấy Phó Tắc Dịch vẫn chưa đi, chú bác nhà họ Phó gọi anh một tiếng.
Lúc này anh mới nhấc chân bước về phía trước, giây phút sượt qua vai nhau, Ngộ Từ cảm nhận được mu bàn tay mình được bao bọc nhẹ nhàng, mang theo hơi ấm êm dịu thuộc về lòng bàn tay anh.
Cô khựng người, lúc hoàn hồn lại thì anh đã đi mất.
Đám đông trò chuyện đầy rôm rả nên không ai chú ý đến cái chạm thoáng qua giữa hai người.
…
Ngộ Từ đi ở cuối hàng chung với Phó Vân Tranh, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh: “Này! Hôm nay bị làm sao mà cậu lại trưng ra cái kiểu khiến người ta nhìn là muốn tẩn cho một trận vậy?”
Phó Vân Tranh khẽ liếc nhìn cô: “Cậu tưởng tớ vẫn còn là trẻ con giống cậu hả?”
?
Ngộ Từ nghiêng đầu nhìn cậu ấy: “Cậu lớn hơn tớ được bao nhiêu? Nói câu đó mà không thấy ngại hả?”
Phó Vân Tranh nhìn cô mỉm cười, sau đó nhấc chân dài bước về phía trước.
Bỏ lại Ngộ Từ đứng yên tại chỗ với gương mặt đầy hoang mang.
Có phải hôm nay não của tên nhóc này có vấn đề không?
*
Ông Văn và ông Ngộ đến cùng lúc, thế là hai ông lão vừa nói vừa cười tiến vào cổng chính của nhà tổ nhà họ Ngộ.
Con cháu có mặt ở đó cung kính đứng dậy chào hai người.
Ông Ngộ nhìn họ hàng ở đó rồi cười nói: “Hôm nay đông vui thật đấy, xem ra lại có chuyện cần nói rồi nhỉ?”
Nói xong, ông cụ nhìn gương mặt của Phó Tắc Dịch, đôi mắt còn ánh lên niềm hân hoan vì đã tỏ tường như gương.
Ông Văn ở bên cạnh cũng nhìn Phó Tắc Dịch theo ông Ngộ, cười hai tiếng: “Ông Ngộ, hôm nay có phải là Tắc Dịch đến...”
“Vào nhà trước đã, nào có ai đứng giữa sân nói chuyện không, ông nói xem có đúng không, ông Văn!” Ông Văn còn chưa nói hết câu đã bị ông Ngộ ngắt lời.
Ông Văn sửng sốt, nhìn sang Phó Thành và Phó Vân Tranh đứng sau lưng Phó Tắc Dịch rồi nhếch khóe môi cười: “Phải phải phải, vậy vào nhà trước đã.”
Nói xong lại giơ tay hướng về phía gian chính.
Kiều Nguyệt Ảnh đứng bên cạnh thấy tình hình bất thường bèn lặng lẽ đi tới bên cạnh Ngộ Hải Thành kéo ông ấy lại, hỏi nhỏ: “Hôm nay có chuyện gì thế?”
Ngộ Hải Thành nhíu mày nhìn Ngộ Từ đứng ở gần đó: “Chắc là hôn sự của Tiểu Từ.”
“Tiểu Từ?” Kiều Nguyệt Ảnh hơi kinh ngạc: “Vậy là...”
Còn chưa nói xong, bà ấy đã quay đầu nhìn Phó Vân Tranh đang đứng song song với Ngộ Từ, sau đó cũng chau mày nhìn Phó Tắc Dịch sau lưng ông Văn và ông Ngộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy chẳng phải... Chẳng phải là...”
Cuối cùng bà ấy vẫn không nói ra nửa câu sau.
Thấy ông Ngộ đi về phía gian chính theo chỉ dẫn của ông Văn, thím bác nữ quyến trong nhà cũng hơi nghi hoặc, ngước lên nhìn họ hàng bên nhà họ Phó đang đứng kín sân.
Đúng ngay lúc họ hàng của nhà họ Phó lẫn nhà họ Ngộ cùng đi vào gian chính, Phó Tắc Dịch bỗng nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, nán lại vài giây rồi nói: “Các thím cũng vào chung đi ạ.”
Nghị sự của hai gia đình luôn là chuyện của gia chủ, nữ quyến không tham gia, giờ lại đột ngột gọi thế làm tất cả thím bác đang ngồi đó sửng sốt, ngay cả Ngộ Từ cũng không ngoại lệ, bất chợt ngước lên nhìn anh.
“Tắc Dịch ơi, các thím vào chung thì không phù hợp lễ nghi nhỉ!” Một người thím bên nhà họ Ngộ hỏi.
Phó Tắc Dịch khẽ cong môi cười: “Không sao, các thím cũng nên có mặt trong chuyện của ngày hôm nay.”
Câu này lộ rõ ý đồ.
Trừ hôn sự của nữ quyến trong nhà ra, nào còn chuyện gì cần các thím bác góp mặt nữa.
Nghe vậy mọi người lại thoáng khựng người, đồng loạt quay đầu nhìn Ngộ Từ rồi mới vừa cười vừa đứng dậy: “Được được được, hiểu rồi hiểu rồi.”
Lúc này tâm trí của Ngộ Từ như bị nổ tung, cô hoàn toàn ngơ người, không thể tin nổi nhìn Phó Tắc Dịch.
Khách khứa trong sân lần lượt tiến về phía gian chính, họ đứng cách nhau giữa dòng người, anh nhìn cô rồi quay người đi vào gian chính trước.
Mãi đến khi bị Kiều Nguyệt Ảnh kéo lấy, Ngộ Từ mới tỉnh táo lại, cô nhìn bà ấy nói: “Thím hai, cháu có việc muốn thừa nhận với thím.”
Giờ còn không nói, có lẽ lát nữa sẽ muộn mất.
Cô cũng không biết tại sao hôm nay Phó Tắc Dịch lại làm như thế.
Kiều Nguyệt Ảnh đầy lo lắng: “Trước đừng nói chuyện này, có lẽ hôm nay bàn chuyện giữa cháu và Vân Tranh, cháu phải nghĩ cho kỹ!”
Ngộ Từ hơi ngỡ ngàng: “Cháu và Phó Vân Tranh?”
Nhìn nét mặt của Ngộ Từ, Kiều Nguyệt Ảnh đoán ra ngay cả bản thân cô cũng không biết, thế là càng lo lắng hơn.
Lúc này Ngộ Hải Thành lại đứng trong gian chính gọi vọng ra.
Kiều Nguyệt Ảnh vội vã đáp lại, sau đó lại nói: “Tiểu Từ, cháu nhớ kỹ, chú thím hai sẽ không ép cháu đưa ra quyết định cháu không cam tâm tình nguyện, hiểu chưa?”
Ngộ Từ hơi hoang mang nhưng vẫn gật đầu: “Hiểu ạ.”
Mãi đến khi theo Kiều Nguyệt Ảnh bước vào gian chính, tâm trí cô vẫn còn ngơ ngác, Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ vị nhìn cô.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Tất cả mọi người đều ngồi vào chỗ, Ngộ Từ vốn phải ngồi chung với Phó Vân Tranh theo thứ tự vai vế.
Nhưng vào giây phút cô bước tới bên cạnh Phó Vân Tranh, đột nhiên Phó Tắc Dịch gọi người hầu mang đến một chiếc ghế rồi nói: “Ngồi bên này đi.”
Anh vừa dứt câu, cả gian chính lập tức tĩnh lặng như tờ.
Ngộ Hải Thành cũng đơ người, hết nhìn chiếc ghế sau lưng Phó Tắc Dịch rồi lại nhìn Ngộ Từ.
Ngộ Từ đứng giữa lối đi quay người nhìn sang, nét mặt cũng ngập tràn kinh ngạc.
Thật ra lúc nãy cô đã nghĩ xong rồi, cho dù lần này hai gia đình có bàn chuyện hôn sự của cô và Phó Vân Tranh thật đi chăng nữa thì chỉ cần cô trực tiếp từ chối là xong, dù sau đó có bị phạt quỳ trong nhà thờ cô cũng chấp nhận.
Vì xét ở bất kỳ phương diện nào, hiện tại vẫn chưa phải thời cơ thích hợp để nói cho mọi người biết chuyện giữa cô và Phó Tắc Dịch.
Cô không muốn vì mình mà Phó Tắc Dịch phải chịu đựng cái nhìn đầy thành kiến của người lớn hai gia đình, trong khi trước đây họ vốn rất coi trọng anh.
Trong ánh nhìn của tất cả mọi người, Phó Tắc Dịch ngập ngừng, thật lâu sau mới lên tiếng lần nữa: “Thật ra, hôm nay cháu có chuyện muốn nói.”
Nói xong, anh khẽ liếc nhìn Ngộ Từ bằng đôi mắt đen láy sáng trong: “Theo quy tắc tổ tiên, có lẽ hôn ước giữa hai nhà Phó - Ngộ nên là chuyện của dòng chính, và nếu tính đúng thì đời thứ một trăm tiếp theo của nhà họ Ngộ phải là Ngộ Từ.”
Nói đến đây, anh hơi dừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Ngộ Hải Thành: “Cháu có một yêu cầu hơi đường đột, không biết chú có thể đồng ý hay không.”
Nghe vậy, Ngộ Hải Thành chợt thảng thốt, những lời tiếp theo đã chẳng cần nói thêm chi nhiều, vì ẩn ý chất chứa bên trong đã quá rõ ràng.