Trao Em Cả Một Đời

Chương 61: Đông chí



Hoa được giao đến suốt một tuần thì cả tòa nhà Đoàn Văn công đều biết chuyện, hằng ngày đến văn phòng, việc đầu tiên Ngô Ninh làm là xem xem hôm nay là hoa gì, sau đó mang bình hoa đến chăm hoa giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước vẫn chưa héo, hoa của hôm sau đã được giao đến, trên bệ cửa sổ trưng tận bốn năm bình hoa để thay phiên sử dụng.

“Ôi, đẹp thì đẹp đấy, nhưng mấy ngày qua chẳng có đồng nghiệp nam nào đến chỗ của chúng ta hết.” Ngô Ninh cắm hoa bách hợp giao đến hôm nay vào bình, xong lại lấy bình phun tưới nước cho hoa của mấy hôm trước.

Nói xong, cô ta quay lại nhìn Ngộ Từ: “Ngay cả Nhậm Hiện cũng không đến luôn!”

Ngộ Từ đứng một bên mân mê mấy cành tulip của hai hôm trước, nghe vậy bèn hờ hững liếc sang: “Cô nhớ anh ta à?”

Ngô Ninh sững người, cúi đầu bóp bình phun mấy cái liên tiếp rồi lẩm bẩm một câu: “Ai nhớ anh ta chứ, cũng đáng đời anh ta, chẳng biết theo đuổi con gái gì hết, xem bạn trai cô này, tặng quá trời hoa, vậy mà anh ta còn ở đó lăng xăng ngớ ngẩn.”

Ngộ Từ nhìn vành tai ửng hồng của Ngô Ninh rồi chậm rãi cong môi cười, quay đi tiếp tục mân mê nhánh tulip trong tay, còn “ồ” một tiếng đầy hàm ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt bình phun nước xuống: “Cô tự tưới đi!”

Nói xong, cô ta quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình phun nước lên tiếp tục công việc tưới hoa.

*

Đầu tháng mười hai, Đồ Manh Manh có liên lạc với Ngộ Từ vài lần nhờ cô tranh vé xe đi Tô Lăng vào dịp Giáng sinh giúp cô ấy, vì tổ chức đại nhạc hội nên vé máy bay trên các nền tảng đều bán sạch, cô ấy chỉ có thể chuyển sang mua vé tàu cao tốc.

Nhưng cuối cùng cũng chỉ tranh được một vé đứng, giữa chừng còn phải đổi chuyến, lộ trình kéo dài tận mười mấy tiếng đồng hồ.

Ngộ Từ cười bảo cô ấy đi xem đại nhạc hội mà giống đi chịu tội ghê ấy.

Vậy mà Đồ Manh Manh lại bày tỏ rằng: “Lâu lâu mới có dịp, hôm đó có tuyết rơi!”

Ngộ Từ hỏi cô ấy: “Nhà cậu ở miền Bắc mà, ngắm tuyết chưa chán à?”

Cô ấy buông lời đanh thép: “Khác chứ trời, mùa đông ở Tô Lăng có tuyết rơi! Còn đúng ngay dịp Giáng sinh nữa, hiếm thấy biết bao, ngay cả người lớn lên ở Tô Lăng như cậu còn chưa từng thấy tuyết rơi ở đó lần nào, đó chẳng phải là ngàn năm có một sao?”

Ngộ Từ nào nói lại cô ấy, chỉ nhắc cô ấy nhớ mang theo ghế đẩu nhỏ, nếu không là phải đứng cả quãng đường thật đấy.

*

Năm cũ dần khép lại, sắp đến tết Dương lịch, nhiệm vụ tập luyện trong nửa tháng cuối năm được lên lịch rất dày, Ngộ Từ bèn dọn vào ký túc xá ở.

Ký túc xá nhân viên của Đoàn Văn công là khu phòng đôi, nhưng vì cô chỉ làm đơn xin ở thời vụ, các phòng khác đều đủ người nên ban quản lý ký túc xá sắp xếp cho cô vào khu phòng đơn, đó là phòng của một giáo viên cũ của đoàn, dạo trước vừa chuyển công tác dọn đi, vẫn còn trọn bộ đồ gia dụng tiện nghi, cô dọn vào ở luôn cũng được.

Khoảng thời gian này Phó Tắc Dịch đi công tác nên không ở Tô Lăng, nhưng hôm dọn nhà Thẩm Mân có đến, bảo gần đây anh ấy về xử lý một vài chuyện, ngày mốt vẫn phải đi tiếp.

Ngộ Từ tưởng Phó Tắc Dịch cũng về chung, nhìn vẻ mặt ngập tràn mong đợi của cô, dù hơi không đành lòng nhưng Thẩm Mân vẫn nói thật: “Sếp Phó không có về ạ.”

Ngộ Từ sững người rồi cười đáp: “Không sao.”

Nhưng nói cô không thất vọng là nói dối, lần cuối họ gặp nhau là hai tháng trước, hai người hẹn nhau đi ăn cơm trước khi anh đi công tác, sau đó thì anh vội vàng rời đi.

Bác Thân và dì Tần phụ thu xếp hành lý ở bên cạnh nhìn nhau, ai cũng thở dài lắc đầu.

Ngày thứ hai dọn đến ký túc xá, bầu trời trong xanh bấy lâu chợt kéo mây mù.

Thời tiết Tô Lăng chỉ hay mưa nhiều vào xuân hạ, thu đông rất khô nóng, vốn toàn là trời nắng.

Trước đây, dù Đồ Manh Manh nói năm nay Tô Lăng sẽ có tuyết rơi nhiều cỡ nào Ngộ Từ cũng không tin vì trời xanh ngút ngàn nào có dấu hiệu tuyết rơi, nhưng hôm đó thấy bầu trời cuồn cuộn mây đen, Ngộ Từ cũng bắt đầu thấy hơi tin vào lời nói đó.

Ngày Đông chí, Ngộ Từ xin nghỉ một hôm.

Trong nhà phải cúng tổ, Đông chí năm nào cũng thế.

Vì ngày hôm trước có lịch tập luyện đến tối muộn nên sang hôm sau Ngộ Từ mới về.

Sáng sớm ra khỏi ký túc xá, bầu trời xám xịt, gió rét thấu xương, hôm nay Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh cũng về, Ngộ Hiểu thi đại học xong đăng ký vào trường ở Bắc Kinh, đường xá xa xôi nên không về.

Cô bắt xe về ngõ Hạnh Viên rồi đến nhà họ Ngộ trước, chờ cúng tổ nhà họ Ngộ xong mới đến Dụ Viên.

Lễ nghi không thể đảo ngược.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc đi tới cổng nhà tổ nhà họ Ngộ, cô nghe thấy tiếng trò chuyện của Kiều Nguyệt Ảnh và các thím bác trong nhà vọng ra, chủ đề vẫn xoay quanh cô.

Nói từ công việc nói tới chuyện tình cảm.

Cô nán lại ngoài cửa lắng nghe một lát, mãi đến khi người thím đó ẩn ý muốn giới thiệu đối tượng cho cô, Ngộ Từ mới vội vã bước qua ngạch cửa.

Giống hệt hồi tết Thanh minh, căn nhà vẫn đông đủ nữ quyến, cô chun mũi: “Trừ cháu ra, có phải các thím không có gì để nói không?”

Các thím bác bị cô trêu, ai cũng bật cười giải thích: “Còn không phải tại mọi người quan tâm cháu sao! Muốn xem thử Tiểu Ngộ Từ nhà chúng ta thích chàng trai như thế nào?”

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Ngộ Từ bĩu môi, lần lượt chào các thím bác, xong mới hỏi Kiều Nguyệt Ảnh: “Sao không thấy chú hai ạ?”

Kiều Nguyệt Ảnh cười nhìn cô: “Đến nhà thờ tổ rồi, lát nữa về ngay.”

Ngộ Từ khẽ đáp lại, nhưng vẫn liếc sang gian chính sau hòn non bộ.

Kiều Nguyệt Ảnh thấy hành động đó của cô bèn cười mỉm: “Hôm nay không nghị sự, các chú bác vẫn chưa đến.”

Ngộ Từ khựng người, bỗng dưng thấy ngại ngùng vì bị nhìn thấu suy nghĩ, khẽ đáp: “Vâng.”

Hồi tết Thanh minh cô về, Phó Tắc Dịch bàn bạc chuyện hủy hôn với các chú bác trong nhà chính, hôm nay thấy thím bác ngồi kín sân làm cô có cảm giác anh vẫn còn ở đó như hôm tết Thanh minh ấy.

Người hầu mang ra một chiếc ghế mây, Kiều Nguyệt Ảnh tiếp tục quay người chào hỏi các thím bác, Ngộ Từ bèn ngồi xuống ghế mây.

Sắc trời hôm nay không đẹp lắm, ánh sáng từ giếng trời giữa sân rọi xuống cũng mịt mờ như sương, thế nên hành lang xung quanh đều được thắp đèn.

Ngồi nghe thím bác trò chuyện một lát nhưng tâm trạng của Ngộ Từ vẫn ủ dột, thế là cô đứng dậy định ra ngoài đi dạo.

Đút hai tay vào túi áo bông, đầu cúi xuống lảo đảo bước qua ngạch cửa, toàn thân thả lỏng đi lang thang ra đầu ngõ.

Những kẽ hở giữa các phiến đá Thanh Sơn lót dưới mặt đường mọc rêu xanh, như thể cố tình làm trò xấu, cô không giẫm lên phiến đá mà chỉ giẫm lên lớp rêu, cứ thế đi một mạch ra đầu ngõ, vừa định ngẩng đầu đã nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên...

“Còn đi như thế sẽ đập đầu vào tường mất.”

Đó là một giọng nói từ tính, trong trẻo.

Ngộ Từ sững sờ, chợt ngẩng đầu lên nhìn sang.

Phó Tắc Dịch mặc trang phục nghiêm túc màu đen đứng cách cô vài bước, khóe môi nở nụ cười mỉm, sau lưng là chú bác của nhà họ Phó, có cả Phó Thành.

Cô sững sờ, chớp mắt: “Không phải anh...”

Thật ra hôm qua cô có nhắn tin hỏi hôm nay anh có về không, nhưng anh không trả lời.

Đang nói dở, cô nhìn các bậc trưởng bối nhà họ Phó sau lưng anh rồi quyết định im lặng.

Khẽ cúi người chào các trưởng bối, lúc nhìn lướt qua Phó Vân Tranh sau lưng Phó Thành cô còn trợn trắng mắt, lược bỏ một cách có chọn lọc.

Sao tên c.h.ế.t tiệt này cũng về thế.

Có lẽ vì hôm nay có mặt người lớn nên Phó Vân Tranh nghiêm túc hơn hẳn ngày thường, cậu ấy mặc quần áo trang trọng màu đen, đứng ngay ngắn ở đó, cực kỳ nghiêm túc như thể không hề thấy cái trợn mắt của cô.

Vì kiêng dè người lớn nên cô cũng không làm càn nhiều quá, chào xong mới nói: “Chú hai cháu ở nhà thờ tổ chưa về ạ, có cần cháu đi gọi chú ấy không?”

Ngộ Từ nói xong, hết nhìn Phó Tắc Dịch rồi lại nhìn người lớn sau lưng anh, thấy có gì đó hơi lạ.

Nhà họ Phó và nhà họ Ngộ chỉ cúng tổ chung vào tết Thanh minh, cúng Đông chí thì luôn cúng riêng, sao hôm nay họ lại đến?

Có một bác trai nhà họ Phó trong đám đông cười nói: “Không sao, vừa hay các bác cũng phải đợi ông Văn, không cần gọi đâu.”

Ngộ Từ ngạc nhiên, nhìn sang Phó Tắc Dịch.