Trao Em Cả Một Đời

Chương 60: Hoa hồng trắng



“Hửm? Gì cơ?”

Phó Tắc Dịch lại thì thầm hỏi, tông giọng hơi nâng cao, còn pha lẫn tiếng cười khẽ.

Cũng không biết là anh không nghe thấy thật hay đang cố ý giả vờ nữa.

Ngộ Từ nhích ra khỏi vai anh, ngồi thẳng dậy nhìn chăm chú vào người đàn ông ấy qua những tia sáng mờ tối, cô chớp mắt rồi thẳng thắn lặp lại thêm lần nữa: “Anh hôn em một chút thì em không nhớ nữa.”

Cô thấy da mặt mình giờ đây chắc dày ngang bức tường rồi, thôi thì cứ làm liều đi, không cần quan tâm mấy chuyện khác làm gì.

Thấy cô dám lặp lại thật, Phó Tắc Dịch bỗng bật cười, anh hơi nghiêng người về trước trao một nụ hôn chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên môi cô.

Sau đó anh nhìn cô hỏi nhỏ: “Có phải hồi trưa em không ăn cơm không?”

Ngộ Từ ngập ngừng, giải thích: “Có ăn mà, nhưng...”

Không ăn nhiều thôi.

Phó Tắc Dịch cười, đúng lúc này ngoài kia vang lên tiếng gõ cửa, bác Thân ở bên ngoài nói vọng vào: “Tắc Dịch ơi, tôi vào nhé!”

Nghe tiếng gọi Ngộ Từ hoảng hốt, hơi hoảng loạn nhìn Phó Tắc Dịch: “Tiêu rồi, sao bác Thân lại đến đây?”

Nói xong, cô chợt khựng lại vài giây, thắc mắc ra mặt: “Không đúng nhỉ, chẳng phải bác Thân bị trật chân sao?”

Thấy cô như thế Phó Tắc Dịch lại bật cười, b.úng nhẹ vào trán cô: “Đi thôi, bác Thân mang cơm đến đó, anh ăn với em.”

Ngộ Từ nhìn anh: “Anh vẫn chưa ăn cơm sao?”

Anh gật đầu: “Ừm, họp xong là về luôn.”

Ngộ Từ ngập ngừng đứng lên khỏi đùi anh, bỗng dưng cô thấy bản thân mình cứ như đang gây sự vô cớ.

Phó Tắc Dịch đứng dậy, bảo: “Bác Thân vào đi ạ.”

Bác Thân đứng ngoài cửa đáp lại rồi đẩy cửa tiến vào, mỉm cười nhìn Ngộ Từ rồi mới mang khay cơm đến đặt xuống bàn.

Sau đó lại nói với Phó Tắc Dịch: “Ôi trời, làm tôi lo gần c.h.ế.t, nguyên mâm cơm buổi trưa Tiểu Từ nhất quyết không đụng tới một đũa, vừa về nhà đã giận hầm hầm như cá nóc con, tôi cũng chẳng dám hỏi.”

Nghe vậy Phó Tắc Dịch mỉm cười, Ngộ Từ chợt đỏ mặt, bĩu môi bước tới: “Cháu làm gì có, sao bác Thân lại bịa chuyện thế!”

Bác Thân cười to: “Ừ ừ ừ, thôi tôi đi đây, hai cô cậu ăn ngon miệng.”

Nói xong, ông ấy cầm khay trống đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Quả thật Ngộ Từ cũng thấy hơi đói, cô ngồi xuống đối diện Phó Tắc Dịch, mới cầm đũa lên lại sực nhớ đến chuyện vừa xảy ra: “Chân bác Thân không khỏe, không đi cầu thang được, sao anh còn bảo bác ấy đến?”

Đây không giống cách làm việc của anh.

Phó Tắc Dịch gắp một cục thịt viên bỏ vào bát của cô, cười nói: “Bác ấy bảo với em là chân bác ấy không khỏe hả?”

Ngộ Từ gật đầu: “Vâng.”

“Anh bảo đó.” Anh nói.

“Hả? Tại sao anh lại bảo bác Thân nói thế?” Ngộ Từ không hiểu.

Phó Tắc Dịch ngước lên nhìn cô: “Nếu anh trực tiếp đến tìm thì liệu em có chịu gặp anh không? Có chắc là em sẽ không quay người bỏ chạy giống hồi sáng chứ?”

Nghe xong Ngộ Từ cũng sững người, cô há môi nhưng phát hiện mình không thể phản bác.

Phó Tắc Dịch cong môi cười.

Thật ra anh chỉ nhờ bác Thân viện cớ kêu Ngộ Từ đến Lãm Nguyệt Lâu thôi, chứ cũng không có dặn cụ thể là phải làm gì.

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Nhưng bác Thân cũng là người nuôi Ngộ Từ từ nhỏ đến lớn nên ông ấy nắm rõ tính cách cô trong lòng bàn tay, biết cô mềm lòng, đối xử với người lớn càng chu đáo săn sóc, thành thử ra cái lý do đó chạm đúng điểm mấu chốt.

Vừa khiến cô cam tâm tình nguyện, lại còn không sợ bị lộ tẩy.

*

Ăn cơm xong Phó Tắc Dịch phải đi ngay, vì lúc nãy anh bỏ dở công việc chạy về nhà, bảo Thẩm Mân về công ty trước.

Ngộ Từ và bác Thân tiễn anh ra cổng, lúc đi tới bên cạnh xe, anh quay lại nhìn Ngộ Từ một cái, bác Thân thấy vậy cũng thoáng khựng lại rồi vội vàng nói: “Cậu lái xe chú ý an toàn nhé!”

Nói xong, ông ấy quay người đi vào sân.

Phó Tắc Dịch vừa nhìn theo bóng lưng bác Thân vừa cong môi cười, sau đó nhìn sang Ngộ Từ, vươn tay ra đỡ nhẹ dưới gáy của cô, cúi người về trước hôn lên trán cô đầy dịu dàng.

“Chăm sóc tốt cho bản thân nhé, chờ anh hết bận.”

Ngộ Từ khẽ gật đầu: “Vâng.”

Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn cô thật lâu, ngón tay cái dịu dàng tình tứ vuốt ve gò má cô thiếu nữ mấy cái rồi lên xe.

Mãi đến khi đèn đuôi xe khuất khỏi tầm nhìn, Ngộ Từ mới hít sâu một hơi, quay người trở vào Dụ Viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

*

Trong Chi Thọ Các, cụ bà đang ngồi trước bàn cúi người chép kinh, dì Tần đứng một bên mài mực giúp bà.

Hoàn thành một nét chữ, cụ bà hỏi nhỏ: “Tắc Dịch đi rồi à?”

Dì Tần đáp: “Vâng ạ, lúc nãy bác Thân nói là vừa đi.”

Cụ bà mỉm cười, lật bản chép sang trang tiếp theo, không nói thêm gì.

Dì Tần nhìn cụ bà rồi cũng cười theo: “Vậy có phải mình nên tìm ngày sang nói chuyện với nhà họ Ngộ rồi không ạ?”

Cụ bà nhấc b.út, khẽ cười: “Chuyện này không đến lượt chúng ta phải nhọc lòng.”

Dì Tần hơi sững sờ: “Sao vậy ạ? Tắc Dịch vẫn chưa có ý định sao?”

Cụ bà cười lắc đầu: “Chắc chắn thằng bé có kế hoạch riêng, có lẽ trong lòng nó tính toán còn rõ ràng rành mạch hơn hai chúng ta nữa kìa, nên không đến lượt chúng ta lo giúp đâu.”

Nghe vậy Dì Tần mới mỉm cười, gật đầu khẽ nói: “Cũng đúng.”

*

Lịch trình chính nửa cuối năm của Đoàn Văn công là tết Dương lịch và tết Nguyên đán, thời gian của hai chương trình khá sát sao nên Đoàn Văn công quyết định chia thành hai nhóm, Ngộ Từ được phân vào chương trình tết Dương lịch, còn Ngô Ninh được phân vào chương trình tết Nguyên đán.

Lúc đọc được bảng phân công tập luyện, Ngô Ninh than oán thật lâu: “Cứu mạng! Năm ngoái tôi trong nhóm tết Nguyên đán, năm nay cũng dính, vậy là hai năm liền không được đón Giao thừa tại nhà rồi.”

Không lâu sau, tiêu chuẩn tiền thưởng của hai chương trình cũng được công bố, cô ta đếm số không phía sau rồi chợt hăng hái chống nạnh, nghiêm túc tuyên bố: “Mình còn trẻ mà, không làm việc thì làm gì? Ăn không rồi ngồi chờ c.h.ế.t là đồ vô dụng!”

Thế là Ngộ Từ thành công bị cô ta chọc cười.

Một sáng nọ, vừa đến văn phòng Ngộ Từ đã bắt gặp một chàng trai mặc đồng phục giao hàng ôm bó hồng trắng đứng ngoài cửa.

Cô tưởng bạn trai của đồng nghiệp nữ nào gửi tặng nên tốt bụng hỏi một câu: “Chào cậu, xin hỏi cậu tìm ai?”

Bình thường cô đến sớm, giờ này hầu như các đồng nghiệp đều chưa đến, cô còn trách thầm rằng bạn trai nhà ai mà chẳng nhớ cả giờ đi làm của bạn gái mình thì chàng trai kia đã cười hỏi: “Chào cô, cho hỏi cô Ngộ Từ ở văn phòng nào ạ?”

Ngộ Từ sửng sốt, nhìn bó hoa trong tay chàng trai kia, trả lời: “Là tôi đây.”

Nghe vậy, chàng trai chợt thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, mỉm cười: “Tốt quá rồi, tôi hỏi hết dưới lầu một lượt, cuối cùng cũng tìm được cô!

Nói xong, cậu ấy đưa bó hoa sang: “Hoa của cô ạ.”

Ngộ Từ thoáng đơ người rồi mới đưa tay ra nhận, bó hoa được gói rất tinh xảo, hoa cũng rất tươi.

Chàng trai nhìn cô mỉm cười: “Vậy tôi đi nhé, chúc cô một ngày tốt lành.”

Trước khi đi, như sực nhớ ra gì đó, cậu ấy lại vòng về: “Ngày nào cô cũng đến đơn vị vào giờ này ạ?”

Ngộ Từ hơi hoang mang gật đầu: “Phải.”

Chàng trai mỉm cười: “Được, ngày mai tôi vẫn đến nhé.”

“Ngày mai.” Ngộ Từ hơi ngạc nhiên.

Chàng trai gật đầu: “Vâng, khách hàng đó đặt hoa ở tiệm chúng tôi trong một năm.”

Cậu ấy quay người chạy đi ngay sau khi nói xong.

Ngộ Từ nghệt mặt ra, nhìn bó hoa trong lòng rồi lại nhìn theo chàng trai giao hoa đã chạy đi xa.

Chần chừ một lát, cô lấy điện thoại ra nhắn tin Wechat cho Phó Tắc Dịch: [Anh mua hoa cho em hả?]

Cũng không biết anh đang chờ tin nhắn của cô hay đúng lúc đọc được mà trả lời rất nhanh: [Nhận được rồi à?]

Cô hỏi: [Đặt hoa cho em làm gì?]

Anh đáp: [Anh không đến được rất nhiều buổi diễn của em, nên bù đắp trước đấy.]

Ngộ Từ hơi không tin: [Nhưng em cũng có đi diễn nhiều thế đâu, cần gì phải đặt hoa suốt một năm trời.]

Bên kia im lặng, một lát sau mới trả lời lại một câu: [Được rồi, anh thừa nhận, anh muốn tuyên bố chủ quyền một chút.]

Nhìn dòng tin nhắn trong khung trò chuyện, Ngộ Từ chợt bật cười.

Cô có thể tưởng tượng ra được nụ cười mỉm bất lực khi anh gõ ra dòng chữ này, ôm bó hoa sát vào lòng hơn rồi không làm chậm trễ thời gian của anh nữa: [Em phải đi tập luyện rồi, anh cũng tập trung làm việc đi.]

Thoáng cái, anh đã trả lời: [Được.]

Cô mỉm cười cất điện thoại vào, ngắm nhìn bó hoa trong lòng, sau đó bước vào văn phòng.