Ngộ Từ thoáng sững sờ, vì người gọi đến là Phó Tắc Dịch.
Có vài bông tuyết rơi lên màn hình điện thoại, cô thoáng ngập ngừng rồi dùng tay gạt đi lớp tuyết lạnh, bắt máy nhưng chẳng nói gì.
Bên Phó Tắc Dịch rất yên tĩnh, có lẽ đang không bận gì, ống nghe lặng đi vài giây giọng anh mới vang lên, là một câu hỏi khẽ khàng: “Em tan làm chưa?”
Thật ra trước đó Ngộ Từ vẫn có thể kìm nén được sự tủi thân trong lòng, nhưng ngay giây phút nghe thấy giọng anh, cô chợt không nhịn nổi nữa.
Tuyết rơi rất lớn, cô lại chẳng che ô làm bông tuyết đọng lại một lớp trên đầu, hai bờ má cũng đông lạnh đến mức ửng hồng, cô bĩu môi, vừa tiến về phía trước theo dấu chân người đi trước để lại vừa nhỏ nhẹ đáp: “Rồi.”
Bên kia im lặng vài giây, anh lại hỏi: “Có phải hôm nay Tô Lăng có tuyết rơi rồi không?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm.”
Tiếp đó lại là một khoảng lặng không tên.
Ngộ Từ thấy vậy thì vội vàng hít mũi, nói: “Hôm nay anh có ăn mì trường thọ không? Tô Lăng đổ tuyết lớn quá, tối nay em không về Dụ Viên được, vốn còn định ăn luôn phần của anh!”
Cô cố tình nhấn mạnh câu cuối cùng như đang trút giận, nhưng âm cuối tròn trịa nghe có vẻ như đang nũng nịu.
Ống nghe vang lên hai tiếng cười khẽ: “Vậy thì tiếc thật, không về được, cũng chẳng ăn được phần mì của anh.”
Ký túc xá nằm khá gần tòa nhà giảng dạy, Ngộ Từ giẫm lên lớp tuyết đọng dưới tòa nhà ký túc xá, sau khi tiến vào tòa nhà, cô nói: “Đúng rồi, cũng chẳng ăn được bánh kem.”
Sau đó đầu dây bên kia lại vang lên một tiếng cười nhẹ.
Chung cư nằm trên tầng mười hai, mà đi thang máy phải cúp điện thoại, thế là Ngộ Từ quyết đoán đi thang bộ.
“Em muốn ăn bánh vị gì?” Anh hỏi.
Ngộ Từ khựng người, một suy nghĩ táo bạo lóe lên nhưng nghĩ lại mới thấy với tình hình thời tiết này, có lẽ tất cả chuyến bay đều bị hủy rồi, anh cũng chẳng về được, bèn nói như đang ăn vạ: “Chỉ muốn ăn bánh ở Tô Lăng thôi.”
Hai người hẹn hò đã lâu nhưng Ngộ Từ chưa từng mè nheo hờn dỗi vu vơ, không biết hôm nay bị làm sao mà cô nói chuyện hơi quái gở.
Phó Tắc Dịch cũng nghe thấy tiếng thở dốc khi đi thang bộ của cô, bèn hỏi: “Em đang đi thang bộ hả?”
Ngộ Từ ngạc nhiên, vội vàng khôi phục lại nhịp thở: “À... Không có, em đang đi về ký túc xá, tuyết dày quá nên hơi khó đi.”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
“Không còn sớm nữa, em tranh thủ về ăn cơm đi, hôm nay em tăng ca hả?” Anh ở bên kia dặn dò cô.
Cô bĩu môi: “Đúng rồi, nếu không chắc vẫn có thể về Dụ Viên.”
Thật ra lúc nói xong cô không nỡ cúp máy cho lắm, nhưng sợ anh có việc bận nên lại vội chào: “Em về đến nhà rồi, cúp máy trước nhé, chúc anh sinh nhật vui vẻ, khi nào anh về em sẽ bù cho anh.”
Phó Tắc Dịch khẽ đáp: “Được.”
Ngộ Từ cúp máy bước ra khỏi thang bộ đúng lúc cửa thang máy cũng mở ra, một đồng nghiệp và bạn trai bước ra từ đó, gặp Ngộ Từ bèn mỉm cười chào cô.
Ngộ Từ nhìn bó hồng to trong tay cô ấy, cũng cười gật đầu chào lại.
Ra khỏi thang máy, đồng nghiệp quay đầu lại hỏi cô: “Lát nữa chúng tôi ăn lẩu ở nhà, cô có muốn đến không?”
Ngộ Từ sững sờ, thấy bạn trai cô đồng nghiệp nhíu mày khó chịu bèn vội vàng xua tay: “Không cần đâu, cảm ơn cô.”
Sau đó tức tốc lấy chìa khóa ra mở cửa phòng bước vào.
*
Trận tuyết lớn hôm nay khiến tất cả ứng dụng giao hàng đều bị tê liệt, Ngộ Từ thay đồ mặc ở nhà xong, cuộn người trên sô pha lướt xem cuộc sống đêm Thánh rực rỡ muôn màu trên bảng tin bạn bè.
Mãi đến khi thấy đói, cô nhìn đồng hồ thấy đã hơn chín giờ mới chịu đứng dậy định xem trong tủ lạnh còn thức ăn nhanh nào có thể ăn không.
Cuối cùng chỉ tìm thấy gói sủi cảo đông lạnh trong tủ lạnh, trong lúc chờ nước sôi, cô ra phòng khách bật tivi lên.
Hôm nay tuyết rơi, ngay cả đường phố bên ngoài cũng lặng im hơn ngày thường.
Cô bật đại một chương trình truyền hình thực tế nào đó, tiếng cười đùa rộn ràng vang khắp căn phòng yên tĩnh.
Sau khi nước sôi, cô lại chạy vào bếp bỏ sủi cảo vào nồi, chỉnh nhỏ lửa lại rồi trở ra phòng khách dọn phòng.
Dọn dẹp xong cũng vừa kịp lúc sủi cảo chín, cô tắt bếp, phân loại rác nhà bếp và đống rác vừa dọn ngoài phòng khách cẩn thận rồi chuẩn bị xuống lầu vứt rác.
Bỏ rác vào thùng rác dưới lầu, Ngộ Từ quay đầu nhìn ra ngoài tòa nhà, lúc này tuyết đã lớn hơn lúc nãy.
Gió rét luồn vào từ cổng, lướt qua làn da khiến cô rùng mình bèn vội vã chạy vào thang máy để lên lầu.
Về đến phòng, Ngộ Từ vớt sủi cảo ra bát, mới bưng ra bàn, chuông cửa đã chợt reo vang.
Cô bước tới nhìn ra ngoài bằng mắt điện t.ử, là cô đồng nghiệp lúc nãy chào nhau ở thang máy.
Mở cửa ra, Ngộ Từ cười hỏi: “Sao thế?”
Cô đồng nghiệp ấy bưng một chồng hộp thức ăn, cười híp mắt đưa sang: “Nấu nhiều quá, tôi thấy hình như cô ở một mình nên mang tặng cô một ít.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngộ Từ nhìn hộp thức ăn đồng nghiệp đưa cho, cũng hiểu có lẽ người ta thấy áy náy vì hôm nay để cô ở lại một mình nên giờ tặng đồ ăn.
Cô mỉm cười, vẫn nhận lấy rồi nói: “Cảm ơn.”
Đồng nghiệp cũng cười: “Vậy tôi về nhé, cô thấy không đủ cứ nói với tôi, bên tôi còn nhiều lắm.”
Ngộ Từ gật đầu, đáp lại: “Được.”
Nhìn đồng nghiệp quay người mở cửa vào nhà của mình rồi Ngộ Từ mới quay vào, cúi đầu nhìn hộp thức ăn trong tay, nhún vai khẽ thở dài, đang định đóng cửa vào nhà luôn thì thang máy gần đó chợt vang lên tiếng “ting”.
Đoán lại có đồng nghiệp trở về nên cô ngẩng đầu lên nhìn.
Hơi lạnh hòa cùng gió tuyết phả ra một lượt khi cửa thang máy mở, một bóng người cao ráo bước ra từ bên trong, tay phải cầm một hộp bánh kem, cúi đầu phủi vụn tuyết trên cánh tay rồi chậm rãi ngẩng đầu.
Bốn mắt chạm nhau, hai người đều ngỡ ngàng.
Đèn hành lang tỏa ra ánh sáng ấm áp, thoáng chốc, Phó Tắc Dịch chợt nhoẻn miệng cười, đôi mắt lấp lánh: “Em đoán được anh sẽ đến hay trùng hợp em ra mở cửa vậy?”
Ngộ Từ ngơ ra thật lâu mới hoàn hồn lại được, cô chống một tay lên cửa, quay đầu nhìn cửa sổ trong phòng khách.
Thấy màn tuyết dày vẫn không ngừng rơi, cô bỗng quay ngoắt lại nhìn anh.
Anh đang mặc đồ công sở, khoác áo gió màu đen bên ngoài, vai còn dính tuyết chưa tan, như biết dịch chuyển tức thời, rõ ràng trong cuộc gọi vào hai tiếng trước, anh vẫn còn ở vùng đất khác.
“Sao anh lại về?”
Tuyết lớn như vậy, sao có chuyến bay được.
Phó Tắc Dịch cầm bánh kem bước tới, trả lời đúng sự thật: “Anh đi máy bay đến thành phố bên cạnh, sau đó lái xe về.”
Ngộ Từ hoang mang, cô thấy anh đang lừa mình, hôm nay các ứng dụng gọi xe đều ngừng vận hành, cũng không thể chạy xe với tình trạng giao thông hiện tại, cô lùi về sau mấy bước để anh vào phòng, sau đó mới lẩm bẩm: “Đường này sao anh lái xe được!”
Phó Tắc Dịch nhấc bước đi về phía trước, đáp: “Thay lốp chống trượt là được thôi, nhưng mà...” Nói đến đây anh dừng lại, sau đó mỉm cười: “Lái đến ngã tư bên này thì không đi tiếp được nữa.”
Ngộ Từ khựng người, nhìn đỉnh đầu anh vẫn còn vài bông tuyết mới tan: “Anh đi bộ qua đây hả?”
Từ ngã tư đi tới đây tầm hai trăm mấy mét, bình thường trời đẹp đúng là không sao, nhưng hôm nay thời tiết như thế, đi từ tòa nhà giảng dạy sang bên này có năm chục mét mà cô còn thấy hơi đuối nữa là.
“Ừm.” Anh khẽ đáp, sau đó chậm rãi cúi người xuống để tầm nhìn của hai người ngang nhau.
Ngộ Từ sững sờ, không hiểu tại sao đột nhiên anh lại làm thế, vô thức lùi mấy bước ra sau.
Phó Tắc Dịch và cô cứ nhìn qua nhìn lại như thế rồi anh cười mỉm: “Xem xem em có khóc đỏ cả mũi không.”
Thật ra lúc nãy gọi điện thoại anh đã cảm nhận được tâm trạng của cô khác lạ rồi, thế là mặc kệ tối nay có tiệc, anh vẫn quyết đoán dời lịch về trước.
Ngộ Từ khựng người, rũ mắt bĩu môi: “Làm gì có chuyện em khóc đỏ mũi.”
Tuy chỉ thiếu chút nữa thôi.
Phó Tắc Dịch mỉm cười, đứng thẳng lên lại nhìn hộp thức ăn trong tay cô: “Vẫn chưa ăn cơm à?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm, đang chuẩn bị ăn.”
Phó Tắc Dịch giơ tay lên véo mũi cô: “Bảo em ăn cơm đàng hoàng, chăm sóc tốt cho bản thân, vậy mà chẳng nghe lọt tai câu nào.”
Ngộ Từ cười hì hì, vươn tay ra ôm chầm lấy anh: “Hôm nay ai cũng có người đón lễ cùng, chỉ có em là không thôi!”
Gương mặt của Phó Tắc Dịch ngập tràn niềm vui, cúi xuống nhìn người trước n.g.ự.c mình: “Hôm nay có ai đó còn đón sinh nhật nữa kìa.”
Ngộ Từ tặc lưỡi: “Biết rồi biết rồi!”
Cô đang định rời khỏi người anh thì bỗng dưng cửa phòng đối diện mở ra lần nữa, vẫn là người đồng nghiệp vừa gửi tặng thức ăn ấy, lúc này tay cô ấy đang cầm bịch rác, chắc là định xuống lầu vứt rác.
Cô ấy đứng sững sờ ngay cửa, nhìn chằm chằm Phó Tắc Dịch rồi bật cười, hỏi: “Ngộ Từ, bạn trai cô hả?”
Ngộ Từ mỉm cười gật đầu: “Ừm.”
Đồng nghiệp gật đầu “ồ” một tiếng rồi nhìn Phó Tắc Dịch, sau đó cầm bịch rác rời đi.
Cô ấy đi rồi, Phó Tắc Dịch mới hỏi: “Đồng nghiệp của em hả?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm, họ luôn rất tò mò về ngoại hình của anh.”
Anh chau mày: “Tò mò?”
Ngộ Từ nhìn anh: “Phải, ngày nào cũng tặng hoa, nhưng lại chưa từng được diện kiến người thật nên cứ tưởng anh là một ông chú trung niên bụng phệ, vừa hói đầu vừa bóng nhẫy!”
Nghe vậy, Phó Tắc Dịch chợt bật cười: “Vậy xem ra phải chứng minh chút rồi, hiểu lầm anh thì không sao, nhưng hiểu lầm bạn trai em là người như thế thì quả là chuyện lớn đấy.”
Ngộ Từ cười rộ lên: “Mau vào nhà thôi bạn trai em ơi, nếu không anh có tin lát nữa cả tầng lầu này đều mở cửa ra nhìn anh không.”