Kể từ lần đi thăm Lan Đình trở về, đã một khoảng thời gian dài Ngộ Từ không gặp mặt Phó Tắc Dịch, hình như anh lại trở nên bận rộn, cũng có lẽ thật ra anh chưa từng rảnh rỗi, chẳng qua hôm ấy đã cố hết sức tranh thủ thời gian để đến Lan Đình với cô thôi.
Đồ Manh Manh gửi bằng tốt nghiệp về xong, Ngộ Từ cũng bắt đầu bận, cô đã hẹn được lịch thi cho Đoàn Văn công thành phố nên hầu hết thời gian trong ngày toàn luyện tập cho bài thi, nhưng vẫn không quên đến phòng cụ bà trò chuyện cố định mỗi tối.
Bởi vì đó là cơ hội duy nhất giúp cô gặp mặt Phó Tắc Dịch trong khoảng thời gian này.
Ngặt nỗi thời gian hai người đến luôn lệch nhau, có khi cô về rồi anh mới đến, hoặc là cô đến thì anh đã về, chỉ có tách trà vẫn còn nóng trên bàn chứng minh người vừa ngồi uống trà ở đây mới rời đi không lâu.
Cô luôn lơ đễnh nhìn tách trà anh đã uống ấy.
Những khi như thế cụ bà chỉ mỉm cười nhìn cô mà chẳng nói gì, sau đó đổi tách trà mới cho cô.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Gần đến ngày thi, tiết mục cũng đã được luyện tập khá ổn, đêm ấy trở về từ Chi Thọ Các như thường lệ, khi đi men theo cầu thang gỗ của Trú Nguyệt Các để lên lầu, Ngộ Từ đã nghiêng đầu nhìn sang bờ đối diện.
Căn phòng ấy tối om.
Thật giống như quay về lúc cô vừa về sống ở Dụ Viên, hai người họ cứ như sống ở hai thời không khác nhau.
Có điều... Hình như hiện tại có gì đó đã khác.
Nhưng bản thân cô cũng chẳng diễn tả được rốt cuộc nó khác chỗ nào.
Lúc về phòng, thấy ánh nến khắp phòng, cô thẫn thờ trước cửa một hồi mới buồn bực đi vào phòng trong.
Chán chường ngả người xuống giường, lười nhác nhàm chán lấy điện thoại ra lướt Wechat.
Hình như Phó Tắc Dịch không hay sử dụng các ứng dụng mạng xã hội, trang cá nhân của anh là một đường thẳng trắng trơn, hai người cũng chẳng cần nói chuyện với nhau bằng Wechat mà toàn gọi điện thoại hoặc gặp mặt nói trực tiếp.
Dù thỉnh thoảng nhắn tin bằng Wechat thì cũng là cô mở đầu trước.
Chắc giờ này anh vẫn còn bận rộn ở công ty, cô cũng không đành lòng quấy rầy anh.
Hôm ấy đến Lan Đình với cô xong, tận mấy ngày liên tiếp sau đó anh bận đến mức tối không về nhà mà nghỉ tại công ty luôn, còn cô thì biết được chuyện đó từ miệng của bác Thân.
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ nhìn chăm chú vào khung trò chuyện Wechat với anh thật lâu, cuối cùng vẫn thoát ra.
Đúng lúc Đồ Manh Manh nhắn tin đến hỏi cô cái túi nào đẹp hơn.
Cô nhìn tới nhìn lui hai tấm ảnh, cuối cùng đưa ra một lời khuyên rất đúng trọng tâm.
Bên kia lập tức gửi sang một nhãn dán “hôn gió”: [Cảm ơn cục cưng!]
Cô cười đáp: [Không cần cảm ơn.]
Vừa gửi xong, Đồ Manh Manh đã gọi điện thoại đến làm cô ngập ngừng, dù cảm thấy trạng thái hiện tại của mình không hợp để giao tiếp xã hội cho lắm nhưng cô vẫn bắt máy.
Vừa nối máy, Đồ Manh Manh ở đầu dây bên kia đã phấn khích hoan hô: “Lúc nãy tớ tranh được hai tấm vé vào cửa xem đại nhạc hội Giáng sinh năm nay! Địa điểm tổ chức là ở Tô Lăng, lúc đó cậu đi với tớ nhé! Vừa hay tớ đến Tô Lăng chơi với cậu luôn.”
Sau khi tốt nghiệp Đồ Manh Manh về nhà, hiện tại đang làm việc ở đài truyền hình.
Ngộ Từ do dự: “Giáng sinh? Sao mở bán sớm vậy?”
Đồ Manh Manh: “Rất nhiều ngôi sao lớn đến góp mặt, đợt này là vé khởi động, nhiều người không biết lắm nên tớ mới tranh được đấy.”
Ngộ Từ gật đầu: “Ồ.”
“Sao nào, đi không? Tớ bao!” Đồ Manh Manh hỏi tiếp, sau đó lại tỏ vẻ hơi tiếc nuối: “Tiếc là Tô Lăng không có tuyết rơi, chủ đề của đại nhạc hội lần này còn là “Đêm nay có tuyết” nữa chứ, nhưng tớ đã xem nhiều bài quảng cáo, họ đều nói rất có thể mùa đông năm nay Tô Lăng có tuyết, cũng chẳng biết có thật không nữa.”
Ngộ Từ cười: “Kể từ lúc tớ sinh ra đến giờ, chưa bao giờ thấy Tô Lăng có tuyết.”
Đồ Manh Manh thở than: “Nếu có tuyết thì hoàn hảo quá trời luôn, đúng lúc còn là Giáng sinh.”
Ngộ Từ chỉ cười không nói.
Đồ Manh Manh đầu dây bên kia lại thở dài thêm mấy tiếng nữa: “Vậy chốt kèo nhé, lúc đó tớ đến chơi với cậu.”
Ngộ Từ gật đầu đồng ý “Được.”
Một tiếng đáp khẽ khàng, âm đuôi còn hơi nặng nề.
Đồ Manh Manh vốn định cúp máy, nghe thấy tiếng này thì lại kề sát điện thoại lên tai: “Hôm nay cậu không vui à?”
Ngộ Từ sững sờ, cô vốn định giấu đi nhưng cuối cùng vẫn khẽ gọi tên Đồ Manh Manh: “Manh Manh ơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hửm?”
Cô mím môi: “Tớ hỏi cậu nhé, chỉ là nếu như thôi, nếu như cậu thích một người, khi hai người chưa yêu nhau, người đó vốn đã rất bận rộn, các cậu rất khó gặp mặt nhau nhưng cậu cũng chẳng thấy thất vọng là mấy, thỉnh thoảng gặp một lần cũng sẽ thấy rất vui. Sau này người đó trở thành bạn trai của cậu và anh ấy vẫn rất bận, các cậu vẫn rất khó gặp mặt nhau nhưng cậu lại bắt đầu thấy thất vọng, thấy tủi thân, vậy có phải là đang gây sự vô cớ không?”
Ngộ Từ nói xong, đầu dây bên kia chìm vào im lặng tầm ba giây, cô còn tưởng bị cúp máy rồi nên lấy điện thoại ra trước mặt xem thử, thấy đồng hồ cuộc gọi vẫn đang tiếp diễn mới khẽ gọi: “Manh Manh?”
“A...-”
Vừa dứt câu đã nghe ống nghe vang lên tiếng hét to: “Ngộ Từ, có phải cậu có người yêu rồi không hả!”
“Tớ...” Cô sững người, má chợt nóng bừng: “Cậu, sao cậu đoán được.”
Đồ Manh Manh thở phù: “Chờ lát, cậu để tớ bình tĩnh lại cái đã.” Sau đó cô ấy mới nhanh ch.óng nói tiếp: “Cách cậu hỏi cùng một kiểu với “tớ có một người bạn” luôn đó bạn tôi ơi!”
Nói xong, linh hồn hóng hớt của cô ấy lập tức bùng cháy rực lửa: “Là ai vậy, có ảnh không? Bao nhiêu tuổi, làm công việc gì? Người Tô Lăng luôn à?”
Ngộ Từ mím môi, chớp mắt.
Đồ Manh Manh bên kia lại chợt sửa lời: “Không được không được, tớ phải đích thân đến Tô Lăng gặp mặt, giữ lại chút cảm giác bí ẩn đi, tớ muốn xem xem là thần thánh phương nào!”
Ngộ Từ bật cười vì sự đối lập trước sau của cô bạn mình.
Ngay sau đó, Đồ Manh Manh nhớ lại câu hỏi lúc nãy của Ngộ Từ: “Vậy là cậu thích anh ấy, anh ấy cũng thích cậu đúng không?”
Ngộ Từ khựng người: “Chắc là... Vậy đó.”
Tuy anh chưa từng nói thế.
Đồ Manh Manh thở dài một tiếng: “Thế chẳng phải đã rõ rồi sao, khi chưa phải người yêu, rất nhiều cảm xúc nhỏ của cậu đều chưa danh chính ngôn thuận, dĩ nhiên cậu sẽ dễ dàng thấy vui chỉ vì vài khoảnh khắc nhỏ, kiểu anh ấy chưa thuộc về cậu nhưng luôn làm cậu thấy anh ấy đã thuộc về cậu trong một vài khoảnh khắc nhỏ đó, cậu sẽ rất dễ thỏa mãn. Sau này yêu nhau, mọi “khát khao riêng tư” cậu dành cho anh ấy đều là chính đáng, trong tiềm thức sẽ muốn có được nhiều hơn, một khi có cảm giác thiếu hụt hay khác với tưởng tượng của cậu là cậu sẽ thất vọng ngay.”
Những lời nói này làm Ngộ Từ hơi khó hiểu: “Vậy... Có tính là gây sự vô cớ không?”
“Đương nhiên là không rồi!” Đồ Manh Manh lập tức phản bác lại: “Cậu chỉ là...”
Nói đến đây, Đồ Manh Manh ngẫm nghĩ tìm từ ngữ: “Nhớ anh ấy!”
Nghe vậy, Ngộ Từ sững sờ.
Nhớ... Anh ư?
Xoa gương mặt hơi nóng lên của mình, Ngộ Từ lí nhí phản bác: “Sao có thể, tớ... Vẫn gặp được anh ấy, cũng không phải anh ấy bận nên là tớ không gặp được luôn đâu, chẳng qua là không gặp thường xuyên thôi.”
Trước đây ở Tây Viên, rất nhiều lần anh xuống lầu đúng lúc cô lên lầu nên hai người vẫn chạm mặt nhau, nhưng có bác Thân và dì Tần ở đó nên họ không trò chuyện với nhau nhiều quá thôi.
“Không phải kiểu đó!” Đồ Manh Manh lập tức phủ định: “Gặp mặt thì chỉ là gặp mặt thôi, các cậu là người yêu của nhau mà, lúc chưa chính thức, chỉ cần gặp anh ấy một lần là cậu đã thỏa mãn rồi, còn giờ cậu thấy thất vọng là do cậu không chạm vào được anh ấy.”
Chạm vào?
Nghe đến đây, Ngộ Từ khựng lại.
Hình như đến giờ họ cũng chỉ mới nắm tay, và... Hôn nhẹ lên trán cô hôm ở Lan Đình.
Một nụ hôn thật khẽ.
Nghĩ vậy, cô chợt thấy vị trí được anh hôn vào ngày hôm ấy lại bắt đầu nóng ran, bèn giơ tay lên ôm trán, gương mặt cũng đỏ bừng.
Lúc này Đồ Manh Manh cũng bắt đầu hết đứng đắn, mỉm cười xấu xa: “Vậy là hôn rồi nhỉ? Nếu không sao cậu lại có cảm giác đó.”
Ngộ Từ sững sờ: “Gì chứ! Đúng ra không nên hỏi cậu mà, tớ... Tớ phải đi ngủ rồi, tạm biệt!”
Nói xong, Ngộ Từ vội vàng tắt máy rồi nằm lên giường ôm c.h.ặ.t bờ má nóng hổi của mình, tâm trí lại vô thức trôi dạt nghĩ theo chiều hướng đen tối nào đó.
Sau khi nhận ra, cô véo mạnh mặt mình một cái.
Ngộ Từ!
Sao mày có thể nghĩ như thế chứ!
Sau đó cô vội vàng xuống giường đi vào nhà vệ sinh.