Ngày thi được chốt vào cuối tháng sáu, Ngộ Từ đã hoàn tất toàn bộ bài trình diễn dự thi nên mấy ngày qua cũng rảnh hơn.
Hôm lập hạ, trời xanh nắng đẹp, cô bèn dậy từ rất sớm đi chợ sáng với dì Tần để mua một vài thức ăn cần thiết cho ngày này.
Lập hạ ở Tô Lăng có ba phong tục truyền thống, “nếm ba loại sản vật tươi”, “trà lập hạ” và “cơm gạo đen”.
Hai mươi bốn tiết khí, Tô Lăng luôn giữ gìn cảm giác nghi thức nên có.
Dì Tần hầu như không mua đồ ở siêu thị hay trung tâm thương mại. Sáng tinh mơ, có rất nhiều sạp hàng bày bán trải dọc theo đường lát đá ven sông “Tiểu Tiểu Thư”, các ông bà lão tóc bạc phơ ngồi trên ghế đẩu rao hàng.
Dương liễu rũ nhánh, sau lưng là dòng sông nhỏ lững lờ trôi, đường lát đá lâu đời, các khe hở lồi lõm gồ ghề, tiếng chuông xe và tiếng ồn của đám đông hòa quyện vào nhau.
Chợ trời luôn ngập tràn sắc thái đời thường như thế.
Dì Tần cầm một chiếc sọt nhỏ đi phía trước, thỉnh thoảng cúi người chọn rau cải, Ngộ Từ đi đằng sau bà ấy nghe giá thị trường rau cải hoặc trêu mấy chú ch.ó hoang lon ton chạy qua.
Mua xong gạo nếp cần thiết để nấu cơm gạo đen, dì Tần quay đầu lại nhìn Ngộ Từ đang ngồi xổm dưới đất vuốt ve chú cún, cười gọi: “Tiểu Từ, đi thôi!”
Cô lập tức đứng lên, cười khúc khích đáp lại: “Đến ngay ạ!”
Mặt trời vừa ló dạng, hai người đã trở về theo lối cũ.
Dọc đường có tường sân nhà người ta nở hoa dây leo theo mùa, Ngộ Từ hái vài cọng cỏ đuôi ch.ó ở góc tường cúi đầu thắt hình thỏ.
Dì Tần nghiêng đầu nhìn cô rồi vô thức cong môi, nói: “Cũng may là hạ chí năm nay cháu đã trở về, nếu không chắc cụ bà lại phải ăn cơm một mình rồi.”
Nghe vậy, động tác trong tay Ngộ Từ khựng lại một lát rồi mới chậm rãi nhìn sang, hỏi: “Chú... Hôm nay chú út không về ạ?”
Đã một khoảng thời gian Phó Tắc Dịch không về Dụ Viên, chắc là anh bận thật, cứ đi đi về về cũng hơi phiền.
Dì Tần gật đầu: “Ừm, dì cũng chẳng rành công việc ở công ty nhưng hình như rất khó nhằn, sáng sớm cụ bà gọi điện thoại, cậu ấy bảo không tranh thủ về nhà được.”
Ngộ Từ khựng người, khẽ đáp: “Vâng.”
Sau đó cô nhìn chú thỏ đang thắt dang dở trong tay, hít sâu một hơi, nhét vào túi vải nhỏ treo trên người chung với đống cỏ đuôi ch.ó còn lại.
*
Buổi chiều, ăn cơm cùng cụ bà xong Ngộ Từ về Nam Viên, ngồi chống cằm trước cửa sổ nhỏ của Trú Nguyệt Các ngẩn ngơ nhìn sang phía bên kia bờ.
Chần chừ một lát, cô chậm rãi quay vào nhìn chiếc điện thoại đang nằm trên bệ cửa sổ kế bên tay, mím môi ngập ngừng rồi vẫn cầm nó lên.
Gửi một lời chúc chắc không quá phận nhỉ?
Cũng đâu phải là cô muốn quấy rầy anh thật đâu.
Tìm ra lý do hợp lý cho hành động của mình xong, Ngộ Từ chợt thấy mọi thứ hợp lý hơn nhiều bèn mở Wechat ra, đắn đo hồi lâu rồi nhanh ch.óng nhập một câu “lập hạ an khang” vào khung nhập.
Trông giống như tin nhắn chúc mừng gửi trong nhóm chat ấy.
Thế là cô c.ắ.n môi đắn đo rồi thêm một câu... [Hôm nay nhà mình uống trà lập hạ, chú cũng nhớ uống nhé!]
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Gửi đi xong, cô nán lại nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện một lát.
Biết anh bận nên dạo này cô không chủ động tìm anh.
Khung trò chuyện im lìm thật lâu mà vẫn chưa có tin nhắn hồi âm, Ngộ Từ thở dài, đặt điện thoại xuống rồi lại chống cằm nhìn Lãm Nguyệt Lâu ở đối diện.
Rảnh rỗi chẳng có gì làm nên cô định đi ngủ trưa một giấc.
Thay đồ lên giường, vừa mơ màng chuẩn bị vào giấc thì chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên.
Vì cách một chiếc nệm mềm nên âm thanh đó rất nhẹ, nhưng vẫn bị Ngộ Từ phát hiện, bỗng chốc mở bừng mắt ra ngồi dậy lấy điện thoại.
Phó Tắc Dịch: [Ừ.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô sững sờ, vội vàng mở khóa màn hình, vừa nhập tin nhắn mới vào khung nhập thì chợt dừng lại.
Theo những gì cô biết về anh, chỉ cần cô trả lời tin nhắn thì dù có bận cách mấy anh cũng sẽ tranh thủ trả lời lại.
Uể oải hít vào một hơi, cuối cùng vẫn quyết định xóa hết từng chữ trong khung nhập.
Vẫn đừng làm phiền anh thì hơn.
Sau đó cô lại tự an ủi chính mình một phen, ngã người xuống giường lần nữa, vặn vẹo cơ thể như chú sâu, lầm bầm vài tiếng rồi ngủ tiếp.
*
Tối đến, nhà bếp chuẩn bị bữa tối phong phú hơn, Ngộ Từ chờ cụ bà đến dùng bữa ở sảnh chính nhưng mãi mà chẳng thấy bà đâu.
Khỏi đoán cũng biết chắc bà vẫn đang xem tập vẽ trong phòng rồi.
Trừ lễ Phật và chăm hoa ra, cụ bà thích nhất là xem tập vẽ, cứ như cô gái tuổi xuân thì.
Bác Thân ở bên cạnh cũng nhìn ra ngoài cửa, nói: “Để bác đi gọi.”
Ngộ Từ thở dài, đứng lên đáp: “Để cháu đi cho.”
Vừa ra khỏi sảnh chính đã thấy cụ bà đang đi về phía này với dì Tần.
Cô chun mũi, vừa định lên tiếng “dạy” đứa trẻ to xác không nghe lời này thì dì Tần đi sau lưng cụ bà chợt dừng bước, mặt đầy kinh ngạc nhìn ra cổng chính gọi: “Tắc Dịch? Sao cậu về rồi?”
Ngộ Từ chợt ngỡ ngàng, lời đến bên môi cũng kẹt lại, nhìn theo tiếng gọi của dì Tần.
Màn đêm buông xuống, đèn l.ồ.ng đỏ rực trước cửa thắp sáng cánh cổng gỗ sơn đen, Phó Tắc Dịch mặc đồ công sở bước xuống bậc thềm trước cổng chính.
Trúc đào trước cổng đã nở rộ, rực rỡ cả mảng tường.
Anh sải bước đi tới, chào cụ bà trước: “Bà nội.”
Sau đó mới chậm rãi nhìn sang Ngộ Từ.
Ngộ Từ vẫn còn đắm chìm trong nỗi ngạc nhiên chưa kịp hoàn hồn, ngơ ngác nhìn anh.
Thấy vậy, bác Thân vội cất lời: “Mau vào nhà mau vào nhà, tôi bảo người hầu chuẩn bị thêm bát đũa, ôi chao, quả là làm cả nhà bất ngờ một phen!”
Cụ bà cũng sững sờ, hết nhìn Phó Tắc Dịch lại nhìn sang Ngộ Từ rồi vô thức cong môi cười, bước tới: “Hôm nay lập hạ, nếu đã về thì vào ăn bữa cơm đoàn viên với cả nhà.”
Nói xong, bà lại hỏi: “Tối nay có đi không?”
Phó Tắc Dịch khẽ đáp: “Không ạ.”
Cụ bà cười gật đầu, nhìn sang Ngộ Từ: “Con bé này ngốc luôn rồi hả? Mấy hôm trước còn bám lấy bà hỏi chừng nào Tắc Dịch về, giờ người ta về thật rồi mà ngay cả nói chuyện cũng không biết luôn à?”
Ngộ Từ giật mình, vội quay đi không nhìn Phó Tắc Dịch nữa, mặt hơi đỏ lên: “Cháu... Có đâu.”
Cụ bà cong môi cười rồi vào sảnh chính với dì Tần trước, bác Thân cũng vào bếp gọi người thêm bát đũa, sân chính chỉ còn lại Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn cô gái vẫn đang cụp mắt bĩu môi trước mặt mình, cong môi cười: “Anh vẫn chưa uống trà lập hạ nữa.”
Ngộ Từ sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn: “Không phải em...”
Đang nói dở thì chợt nghĩ lại, trà lập hạ đâu phải muốn uống lúc nào hay uống ở đâu là uống, hồi chiều cô nhắc anh nhớ uống cũng chỉ tại không có gì để nói thôi.
“Vậy... Vậy lát nữa em pha cho anh.”
Anh cong mắt, khẽ đáp: “Được.”
Dưới ánh trăng sáng yên ả như dòng nước, cô cũng cười theo: “Ăn cơm thôi.”