Rời khỏi Tinh Ngọc Phường, băng qua lối nhỏ lát đá xanh giữa rừng tre là thấy ngay Thẩm Mân vừa lái xe về.
Đợi chiếc xe dừng lại ổn định, Phó Tắc Dịch che ô đưa Ngộ Từ đi về phía nó.
Ngộ Từ sững sờ, vừa định giải thích mình có thể đi bộ thật, không cần đi xe làm gì thì bỗng dưng Thẩm Mân đã xách một chiếc túi đựng đồ bước xuống.
Anh ấy bước vội mấy bước đưa túi đồ sang: “Cái này do thư ký Đổng mua, anh xem thử, nếu không hợp thì đổi lại.”
Phó Tắc Dịch gật đầu đồng ý rồi cầm lấy chiếc túi.
Ngộ Từ nhìn logo thương hiệu in trên túi xong cũng kinh ngạc.
Là một thương hiệu giày nữ.
Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn, khẽ nói: “Đi đường núi bằng giày cao gót đế thấp thì vẫn không thoải mái nên anh nhờ cậu ấy đi mua một đôi giày đế bằng, thử nhé?”
Cô ngỡ ngàng, rồi gật đầu thật nhẹ: “Được.”
Trời vẫn còn mưa nên chỉ có thể vào xe thay giày, nhưng dù sao không gian trong xe cũng có hạn nên họ chỉ có thể mở cửa xe để Ngộ Từ ngồi ngang trên ghế.
Phó Tắc Dịch đứng trước cửa xe che ô cho cô.
Trước khi cúi người cởi giày, Ngộ Từ đã ngẩng đầu lên nhìn một cái, thấy Phó Tắc Dịch và Thẩm Mân mỗi người cầm một chiếc ô chắn trước người mình làm cô thấy hơi ngại để cởi giày.
Anh cũng khựng người, giờ mới muộn màng hiểu ra, đang định quay lưng lại luôn thì cô gái trước mắt đã khẽ cúi xuống, cởi giày trên chân ra.
Gầm xe khá cao nên chân cô không chạm đất được, cô vểnh ngón chân tròn trịa trắng nõn lên để có lơ lửng giữa không trung rồi mới quay người vào lấy giày trong hộp ra.
Hoàn toàn là thói quen của một cô gái.
Phó Tắc Dịch nhìn bàn chân đong đưa giữa không trung của cô, cũng cong nhẹ môi mỉm cười.
*
Thay giày xong, Thẩm Mân chờ trong xe, Phó Tắc Dịch và Ngộ Từ đến Lan Đình.
Hôm nay trời mưa nhỏ, không phù hợp với câu “trời quang trong lành, gió mát dịu êm” trong “Lan Đình Tự” cho lắm nhưng trên đường đi họ vẫn gặp được vài người mang theo đủ loại nhạc cụ dân tộc đi về phía đó.
Trông có vẻ là một câu lạc bộ đàn đến đây để luyện đàn.
Ngộ Từ nhìn nhạc cụ trên lưng họ, cười nói: “Biết vậy em cũng mang đàn của mình theo.”
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn, biết cô chỉ thuận miệng nói thôi nhưng vẫn hỏi: “Để anh bảo Thẩm Mân chạy về lấy nhé?”
Ngộ Từ vội vàng lắc đầu: “Em thuận miệng nói thôi, trợ lý Thẩm sẽ thầm mắng em mất!”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Đi từ núi Ngọc Hành về Dụ Viên rồi lại vòng về đây là một quãng đường dài đằng đẵng.
Phó Tắc Dịch cong môi cười, quay đầu lại sánh vai cô tiếp tục đi về phía trước.
Trời mưa và phải chú ý hơn lúc đi đường nên hai người đi khá chậm, không lâu sau nhóm người vốn đi phía sau họ đã vượt lên trên.
Khéo sao có một cặp đôi đến tham quan đang nắm tay nhau đi ngang qua họ, cả hai còn đang thì thầm trò chuyện.
Ngộ Từ nghiêng đầu nhìn sang, rồi lại quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch và mình.
Hình như... Người ta như thế mới giống đang yêu nhau.
Nhưng vừa lóe lên suy nghĩ này, cô nghĩ rất lâu cũng không thể tưởng tượng khi Phó Tắc Dịch trở thành một người đàn ông bình thường khi yêu sẽ như thế nào.
Nghĩ đến đây, cô lại lén ngước lên nhìn người bên cạnh một cái.
Không hợp, điều đó và anh rất không hợp.
Cô bĩu môi quay đi, rũ mắt nhìn đường dưới chân mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cặp đôi ấy vừa thì thầm ríu rít vừa đi vượt qua họ, Phó Tắc Dịch cũng nhìn lướt qua hai người đó rồi hơi nghiêng đầu nhìn sang Ngộ Từ đang cúi đầu nhìn đường bên cạnh mình.
Hôm nay ra ngoài cô có trang điểm nhẹ nên trông khí sắc tươi trẻ trong veo.
Thật ra không cần son phấn thì cô cũng đã rất xinh đẹp rồi.
Phó Tắc Dịch nghĩ thế.
Ngập ngừng một hồi, nhìn hàng mi khẽ rũ xuống của cô, anh chậm rãi nhếch môi rồi đổi tay cầm ô.
Mỗi khi đi bộ Ngộ Từ rất thích đếm thầm số bước chân, đúng ngay lúc cô nhảy nhẹ lên tấm đá xanh tiếp theo, bàn tay phía bên Phó Tắc Dịch của cô chợt chạm vào một hơi ấm.
Cô sững sờ, quay đầu nhìn sang.
Lòng bàn tay anh vòng lấy một bên cổ tay rồi nhẹ nhàng bao trọn cả bàn tay ấy.
Cô lại ngỡ ngàng, ngước đầu lên nhìn anh.
Không biết từ lúc nào anh đã đổi ô sang tay còn lại làm một vài sợi mưa vương lên cánh tay cô.
Bóng tre đong đưa, giọt mưa rơi trên phiến lá rì rào, anh cụp mắt dịu dàng hiền hòa nhìn mu bàn tay ướt mưa của cô: “Thế này em sẽ ướt mưa mất, lát nữa mới nắm tay em được không?”
Ngộ Từ sững người một lát, sau đó ngơ ngác gật đầu.
Phó Tắc Dịch nhìn cô, khẽ cười rồi kéo tay cô đặt vào trong hõm cánh tay của mình, giọng nói pha chút trêu đùa: “Vậy phiền em chịu thiệt chút, khoác tay anh trước nhé.”
Ngộ Từ mím môi, bỗng dưng cô thấy má mình hơi nóng, lí nhí nói: “Không thiệt ạ.”
Phó Tắc Dịch nghe thấy, khẽ cong môi cười.
*
Lan Đình đúng là một căn lầu vọng mái nhọn thật, trước hiên có một bức hoành nhỏ bằng gỗ đàn hương khắc hai chữ “Lan Đình” mạ vàng, nét chữ cũng toát lên sự tôn kính dành cho Vương Hy Chi, “chữ Lan” được viết bằng kiểu hành thảo, còn chữ “Đình” thì viết bằng kiểu hành khải.
Lúc họ đến, trong lầu vọng chỉ còn hai ba du khách đến ngắm cảnh.
Câu lạc bộ đàn họ gặp trên đường đều tập trung trong lầu vọng còn lại dưới hành lang, chắc là vì không muốn làm cản trở du khách đến tham quan Lan Đình.
Hai lầu vọng nằm gần nhau, tiếng nhạc bên kia thấp thoáng vang lên, là bản hoà tấu “Cao Sơn Lưu Thủy”.
Bước vào trong lầu vọng, Phó Tắc Dịch đứng bên lầu vọng thu ô lại, còn Ngộ Từ thì đi thẳng vào trong.
Bên cạnh Lan Đình là rừng tre, nhưng có một phía trống trải có thể nhìn bao quát núi non, xa xa là những dãy núi nối tiếp nhau nhuốm màu xanh thẫm, hùng vĩ trang nghiêm.
Quả thật ngắm núi có thể khiến con người ta thấy tâm hồn mình thư thái và cảm nhận được sự nhỏ bé của mình.
Phó Tắc Dịch bước đến từ phía sau, đứng sau lưng cô hỏi nhỏ: “Đang nghĩ gì đấy?”
Cô ngập ngừng, ngắm nhìn dãy núi xa xăm rồi quay lại nhìn câu lạc bộ đàn trong lầu vọng dưới hành lang, cất lời: “Bên kia là núi cao nước chảy gặp tri kỷ.”
Nói xong, cô lại chỉ vào dãy núi phía xa: “Còn đây là “Gửi thân như cánh chuồn chuồn giữa trời đất, nhỏ bé như hạt thóc giữa biển cả mênh m.ô.n.g”.”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, cũng nhìn dãy núi nối liền nhau theo hướng cô chỉ rồi nhìn cô: “Ngộ Từ, đây là thái độ sống bi quan.”
Nghe vậy Ngộ Từ khựng người, song lại chợt bật cười.
Chắc anh đang tưởng cô tức cảnh sinh tình rồi buồn thương đời người ngắn ngủi.
Cô rũ mắt nhìn bàn tay đã thôi cầm ô đang buông thõng bên người của Phó Tắc Dịch, mím môi rồi đưa tay ra ngoắc lấy đầu ngón tay anh, sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông ấy: “Cho nên, trước khi tuổi già gần kề, ta càng phải trân trọng cơ hội có thể làm chính mình, chuồn chuồn nhỏ bé nhưng cũng có cuộc đời riêng của nó, một cuộc đời có một không hai.”
Phó Tắc Dịch sững người, nhìn chăm chú người đang ngước mặt lên giương đôi mắt long lanh nhìn mình, sau đó khẽ cong môi mỉm cười, rất dịu dàng đồng ý đáp lại.
Anh nán lại ngắm nhìn gương mặt cô thêm lát nữa rồi chậm rãi cúi xuống, trao một nụ hôn rất nhẹ lên trán cô.
“Đó cũng là một chú chuồn chuồn nhỏ rất quý báu, rất đáng yêu.”
Ngộ Từ chợt giật nảy người, sống lưng vô thức dựng thẳng cứng đờ, trán như bị hun nóng, nóng bỏng thiêu đốt.