Lúc họ ra khỏi nhà ăn cũng đúng lúc ông Nguyên kéo mấy người bạn đến dùng bữa, họ gặp nhau ở ngay cửa.
Phó Tắc Dịch tiến lên trước chào hỏi, trông có vẻ cũng là trưởng bối khá thân với nhà họ Phó, Ngộ Từ chẳng quen ai nên ngoan ngoãn đứng sau lưng anh.
Khi chào xong hết, có ông lão nhận ra Ngộ Từ bèn cười hỏi: “Đây là con gái của ông cả nhà họ Ngộ nhỉ!”
Vì còn nhỏ nên Ngộ Từ không biết rất nhiều ông bà họ hàng xa chứ đừng nói là người cô chưa từng gặp trước mặt đây, nhưng bị người lớn hỏi, cô vẫn vô thức thấy căng thẳng, bèn nhích lại kế bên Phó Tắc Dịch rồi ngước lên nhìn anh.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cũng quay đầu nhìn cô, cười đáp: “Vâng.”
Sau đó anh khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Chào ông.”
Như bắt được vị cứu tinh, Ngộ Từ vội vàng nhìn ông lão đang tươi cười hiền từ nhìn mình, chào: “Ông ạ.”
Ông lão liên tục cười gật đầu: “Nếu không đi chung với Tắc Dịch, chắc ông cũng chẳng nhận ra đâu, thoáng cái đã hai mươi năm trôi qua rồi!”
Ông ấy vừa dứt câu, những người khác cũng lên tiếng hùa theo.
Thấy vậy ông Nguyên nhìn hai người rồi hỏi Phó Tắc Dịch: “Giờ hai đứa về hay ở lại ăn tối rồi mới đi?”
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Ngộ Từ rồi mới quay sang nhìn ông Nguyên: “Không ở ạ, chúng cháu về trước, ông dùng bữa đi ạ.”
Ông Nguyên gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, chuyển lời với cụ bà hôm nào đến uống trà nhé.”
Phó Tắc Dịch khẽ cúi người, đáp: “Vâng.”
Sau đó đưa Ngộ Từ ra khỏi nhà ăn.
Dõi theo bóng lưng hai người đến khi họ biến mất ngoài rèm che trước cửa, ông lão hỏi thăm ban nãy mới nhìn sang ông Nguyên với vẻ mặt thắc mắc, hỏi: “Này là... Bàn xong hôn sự rồi hả? Sao chúng tôi chẳng nhận được tin tức gì thế?”
Ông Nguyên vội xua tay, cười vài tiếng: “Nhầm rồi nhầm rồi, đứa ông nói là cô ba nhà họ Ngộ, còn đây là con gái của thằng cả nhà họ Ngộ!”
Ông lão kia nghe xong cũng ngớ người thật lâu, sau đó mới hiểu ra bật cười: “Hèn gì, mấy hôm trước tôi còn nghe nói hai nhà đã hủy bỏ hôn ước tổ tiên mà.”
Nói đến đây, ông lão khựng lại, quay đầu nhìn lại rồi cười nói: “Mà trông hai đứa này cũng xứng đôi đấy.”
Nói xong lại nghiêng đầu nhìn ông Nguyên: “Nếu sau này lại có hỷ sự, ông nhớ báo cho chúng tôi biết một tiếng nhé.”
Ông Nguyên cũng nhìn ra ngoài cửa, cười rộ lên: “Nhà họ Phó và nhà họ Ngộ đều là gia tộc thi lễ, sẽ không quên đâu!”
Nghe xong ai cũng cười to: “Thế còn được!”
*
Ra khỏi nhà ăn, Phó Tắc Dịch lấy ô trong sọt đựng ô ra che, Ngộ Từ đi sát bên cạnh anh hơn, sau đó ngẩng đầu lên hỏi: “Chúng ta về Dụ Viên luôn ạ?”
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn cô, khẽ cong môi: “Không phải em muốn đến Lan Đình sao? Chúng ta đi ngắm Lan Đình.”
Là điều cô nói vào tối qua.
“Vâng.” Cô gật đầu: “Lan Đình xa nơi này không ạ?”
Phó Tắc Dịch cầm ô đi ra khỏi mái hiên, vừa nghiêng chiếc ô trong tay sang phía Ngộ Từ vừa nói: “Không xa, tầm mười phút đi bộ.”
Vì phối với bộ sườn xám hôm nay nên cô mang một đôi giày da mũi vuông gót thấp.
Anh nói: “Mình đi xe nhé.”
Ngộ Từ cúi đầu nhìn chân mình rồi vội vàng giải thích: “Không sao đâu ạ, đế giày này không cao, cũng không khó chịu mấy đâu, chúng ta đi bộ sang đó cũng được.”
Nói xong, cô nhếch môi rồi nói nhỏ: “Em muốn đi bộ sang đó với anh.”
Phó Tắc Dịch vẫn còn nhìn chân Ngộ Từ, nghe vậy cũng hơi sững sờ, sau đó ngước lên nhìn cô.
Đôi mắt cô sáng trong tựa sao trời.
Anh im lặng một lát rồi cong môi cười, khẽ nói: “Được.”
Lúc sắp rời khỏi Tinh Ngọc Phường, Phương Cảnh chợt gọi Phó Tắc Dịch lại, nói trước đây có một đồ ngọc bị trả lại cần anh đích thân đến xem qua.
Phó Tắc Dịch suy tư một hồi mới nhớ ra là lô đồ ngọc nào, quay lại nhìn Ngộ Từ một cái mới đáp: “Được.”
Ngộ Từ hiểu anh đang cân nhắc xem phải sắp xếp cho cô thế nào nên cô vội nói: “Không sao đâu, em chờ anh ở đây, không đi đâu cả.”
Nghe vậy Phương Cảnh bên cạnh cũng bật cười, chọc ghẹo: “Đúng là y như dắt con theo ấy!”
Ngộ Từ sững sờ, bỗng dưng thấy hơi thẹn thùng.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Phó Tắc Dịch mỉm cười nhìn Phương Cảnh, thoáng chốc lại nghiêm mặt nói: “Bà đừng chọc em ấy nữa.”
Phương Cảnh cười hai tiếng: “Rồi rồi rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Tắc Dịch quay lại nhìn Ngộ Từ: “Anh sẽ quay lại nhanh thôi, nếu chán quá thì bảo người làm vườn lấy cho em ít thức ăn cho cá, có thể đi cho cá ăn.”
Anh đã nói vậy rồi, Ngộ Từ cũng không ngại nữa.
Nhưng sao lại giống trẻ con hơn rồi?
Cô bĩu môi: “Em không cho cá ăn đâu, em ngồi đây chờ anh.”
Phó Tắc Dịch bật cười, dịu giọng bảo: “Ừ.”
Sau đó quay người đi với Phương Cảnh.
…
Thật ra lô đồ ngọc này là phần sính lễ nhà họ Ngộ trả lại, đã là lễ thì không thể dùng hai lần nên có lẽ số đồ ngọc này sẽ được cất giữ trong kho của Tinh Ngọc Phường, không dùng đến nữa.
Phương Cảnh đưa danh sách cho Phó Tắc Dịch để anh kiểm kê lại.
Anh cũng chỉ liếc sơ qua rồi ký tên ngay.
Phương Cảnh vừa nhìn bàn tay đang ký tên của anh vừa cười: “Lần sau chuẩn bị sính lễ cho cậu chắc phải tốn công sức hơn rồi, những món đã chuẩn bị trong lần này thì không thể xuất hiện lại!”
Nói xong, bà ấy lại ngước lên nhìn anh: “Lần sau là bao giờ đây? Không thể đợi đến khi tôi cáo lão hồi hương rồi vẫn chưa thấy đâu nhé!”
Phó Tắc Dịch nhếch môi cười, trả lại danh sách và b.út: “Không đâu.”
Phương Cảnh cười nhìn anh: “Vậy là giải quyết trong hai năm nay luôn hả?”
Phó Tắc Dịch khựng lại, ngước lên nhìn khung cửa sổ khẽ hé mở kia.
Cách một dòng nước trong xanh, mưa bay lất phất, Ngộ Từ ngồi trong đình ven hồ phía bên kia dòng nước, hình như hơi chán nên cô chống khuỷu tay lên bàn đá, lòng bàn tay chống cằm, đầu ngón tay của tay còn lại thì thỉnh thoảng gõ nhịp lên mặt bàn chẳng theo tiết tấu nào cả.
Đang định cất lời, Phương Cảnh vô thức nhìn theo hướng nhìn của anh, sau đó lời đến bên môi chợt kẹt lại, mỉm cười lắc đầu không nói thêm gì.
*
Lúc Phó Tắc Dịch trở ra, Ngộ Từ sắp chống cằm ngủ gật mất.
Má cô tì lên lòng bàn tay, híp mắt lại, hàng mi dài khẽ lay động, vẻ mặt lại lơ đễnh.
Phó Tắc Dịch liếc nhìn đôi môi hơi chu ra vì cô tựa má vào tay rồi cong môi cười, sợ lên tiếng đột ngột sẽ làm cô giật mình nên chọn im lặng, thấy bên cạnh cô có ghế đá bèn đi qua đó ngồi xuống chờ cô tự tỉnh.
Ngộ Từ vốn không ngủ say, cứ nửa tỉnh nửa mê được một lát, đoán Phó Tắc Dịch quay lại rồi nên cố ép mình rời khỏi giấc ngủ.
Không được để anh thấy bộ dạng xấu xí lén ngủ gật của mình.
Nâng tay lên gãi mặt, lúc mở mắt ra, trong tầm nhìn mơ màng chợt xuất hiện một bóng đen làm cô giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ngồi thẳng người dậy ngay tức thì.
Khoảnh khắc tầm nhìn rõ trở lại, cô mới biết người trước mắt là ai.
Phó Tắc Dịch ngồi đối diện cô, chống hai tay lên đùi, hơi hoảng hốt nhìn cô.
Cô sững sờ, tim đập thình thịch vì sợ hãi.
“Là anh sai, làm em giật mình.” Anh nhìn cô, mày hơi nhíu lại, giọng nói lẫn vẻ mặt đều toát lên sự áy náy.
Ngộ Từ thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu rồi lại giơ tay lên gãi má: “Là em lén ngủ gật.”
Phản ứng đó trông cứ như chú gấu túi con làm sai khiến Phó Tắc Dịch không khỏi cong môi cười, nhìn đôi mắt còn hơi nhập nhèm của cô, khẽ hỏi: “Buồn ngủ rồi à? Vậy chúng ta về Dụ Viên nhé?”
Cô vội lắc đầu: “Không có, tại hơi chán nên mới không kìm được…”
Càng về sau cô nói càng nhỏ, chữ cuối cùng hầu như chẳng nghe thấy âm thanh.
Phó Tắc Dịch nhìn cô bật cười: “Không nên để em ở lại đây một mình, nếu ngủ gật rơi xuống hồ làm mồi cho cá thì biết tính sao.”
Ngộ Từ nghe xong nhìn hồ nước cách mình khá xa kia, lẩm bẩm: “Làm gì có chuyện đó.”
Phó Tắc Dịch cười đứng dậy, đưa tay về phía cô: “Đi thôi, chúng ta đến Lan Đình.”
Ngộ Từ nhìn bàn tay đang đưa ra của anh, hơi ngập ngừng.
Anh muốn nắm tay ư?
Chần chừ hồi lâu cô mới thử đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Thế nhưng, không phải thế.
Vừa bước xuống khỏi bậc thềm đình ven hồ, anh đã rất tự nhiên buông tay cô ra.